-
Tiên Lộ Kỳ Duyên
- Chương 519: Hàn Phong Sơn huyết chiến trừ ma đạo, Hoa Vân ngửa mặt trời cao hối lỗi lòng
Chương 519: Hàn Phong Sơn huyết chiến trừ ma đạo, Hoa Vân ngửa mặt trời cao hối lỗi lòng
”
Hắn đứng dậy, tay áo trắng bay phần phật, giọng nói trầm ổn:
“Đi thôi. Trên đời, có những việc… không thể chần chừ.”
Diệp Linh ôm kiếm, bước nhanh theo sau, trong lòng trào dâng một niềm tin mơ hồ mà mãnh liệt.
Hai thầy trò hóa thành hai đạo bạch quang, nhanh như điện xẹt, lao thẳng về phía Hàn Phong Sơn.
…
Hàn Phong Sơn.
Nơi này tuyết phủ quanh năm, gió rét cắt da cắt thịt.
Giữa lưng chừng núi, một tòa động phủ ẩn nấp giữa rừng tùng già, lờ mờ ánh lên những luồng yêu khí nhàn nhạt.
Bên trong, hơn ba mươi tên tán tu ma đạo đang tụ tập, cười nói ầm ĩ, trên đất vương vãi xương cốt và pháp khí bể nát.
Bỗng nhiên
Ầm!
Cửa động nổ tung thành từng mảnh vụn!
Một kiếm quang trắng tinh như tuyết lao vào, cuốn theo gió tuyết gào thét.
Hoa Vân chậm rãi bước ra từ ánh kiếm, trên tay cầm bạch ngọc phi kiếm, ánh mắt bình tĩnh như nước hồ sâu.
“Bọn ngươi,” hắn nói, giọng đều đều, “chính là tai họa nhân gian.”
Không đợi bọn tán tu kịp động thủ, kiếm quang hóa thành mưa kiếm, trong khoảnh khắc nhuộm đỏ cả bầu trời.
Xoẹt!
Ầm!
Xoẹt!
Tiếng kêu thảm thiết, tiếng nổ tung xen lẫn tiếng tuyết vỡ vụn vang lên không ngừng.
Diệp Linh đứng bên ngoài, đôi mắt mở to không dám chớp, chỉ biết ôm kiếm nhìn theo bóng lưng sư tôn như thần linh giáng thế.
Chỉ sau nửa canh giờ, toàn bộ tán tu ma đạo đều nằm rạp dưới đất, máu loang đỏ cả một mảng tuyết trắng.
Hoa Vân không thèm liếc nhìn, một tay thu kiếm, một tay chắp sau lưng, bước lên đỉnh núi, nơi gió lạnh thổi ào ạt.
Hắn ngửa mặt lên trời, gió tuyết đánh vào mặt không chút né tránh.
Sau đó, giọng nói mạnh mẽ vang vọng:
“Ta sai rồi!”
“Ta sai rồi!”
“Ta sai rồi!”
…
Mỗi tiếng thét đều dội vang giữa trời tuyết, chấn động đến cả đỉnh Hàn Phong Sơn rung chuyển.
Năm mươi tiếng thét, không lơi lỏng, không giả bộ.
Diệp Linh đứng dưới, hai tay nắm chặt kiếm, trong lòng dâng lên một loại kính ngưỡng vô cùng mãnh liệt:
Sư tôn không chỉ mạnh nhất, mà còn là người biết hối lỗi nhất trên đời!
Khi tiếng thét cuối cùng tan biến vào mây gió, Hoa Vân chậm rãi hạ tay, nét mặt khôi phục vẻ điềm tĩnh quen thuộc.
Hắn quay đầu, ánh mắt ôn hòa nhìn Diệp Linh:”Đi thôi. Còn phải báo cáo nhiệm vụ cho liên minh.”Diệp Linh vội vàng gật đầu, ôm kiếm chạy theo, ánh mắt tràn đầy kính trọng.Hai thầy trò rời khỏi Hàn Phong Sơn, để lại sau lưng một vùng tuyết trắng vấy máu cùng gió rét thê lương.
“Bảy ngày sau.
Quán trọ Tụ Tiên.
Lầu hai, ánh nến mờ ảo hắt lên vách tường cũ kỹ, ánh sáng lay động như đang thầm thì những bí mật khó lường.
Hoa Vân ngồi bên bàn, tay trái cầm chung trà, tay phải vuốt nhẹ quạt giấy, vẻ mặt thong dong như đang thưởng ngoạn phong cảnh nhân gian.
Diệp Linh ngồi kế bên, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng, đôi mắt chớp chớp liên tục.
Đúng lúc ấy, một đạo thanh quang từ ngoài cửa sổ lướt vào, hóa thành một tấm phù lục lơ lửng trước mặt Hoa Vân.
Không hề hoảng hốt, hắn đưa tay thu lấy, tiện tay mở ra.
Bên trong, chữ viết thẳng tắp sắc bén:
“Tại Thiên Nhai Cốc, một đám cựu tu sĩ phản bội đang ẩn náu.
Lệnh ngươi trong ba ngày, tiêu diệt toàn bộ.
Sau khi hoàn thành, phải quỳ gối dưới trời đêm, đọc ‘ta bất xứng’ một trăm lần.
Nhắc nhở: Không được nảy sinh tâm vui mừng, không được mang tư tâm riêng, không được thảo luận với người ngoài.”
Hoa Vân đọc xong, thần sắc vẫn bình thản như nước giếng sâu.
Hắn đặt tấm phù lục xuống bàn, thong thả nói:
“Thiên hạ đại loạn, trách nhiệm của người tu hành càng thêm nặng nề.”
Diệp Linh cúi đầu, nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn, lần này… cũng cần đồ nhi đi theo sao?”
Hoa Vân cười nhạt, ánh mắt như ẩn chứa mây khói:
“Không cần. Thiên Nhai Cốc sát khí nặng, không phải nơi thích hợp để con dạo chơi.”
Nói xong, hắn khẽ lật tay, bạch ngọc phi kiếm vù một tiếng bay ra, hóa thành ánh kiếm thẳng tắp.
Hoa Vân nhấc chân bước lên kiếm, thân hình hóa thành một luồng ánh sáng bạc, trong chớp mắt đã biến mất giữa trời đêm.
…
Thiên Nhai Cốc.
Gió rít từng cơn, tiếng sói tru vọng khắp núi đồi.
Trong khe cốc tối om, hơn năm mươi tên tu sĩ áo xám tụ tập, vẻ mặt hung ác dữ tợn.
Chúng đang đắc ý bàn luận kế hoạch tương lai, nào ngờ
Ầm!
Bầu trời rách toạc, một kiếm quang như trăng lạnh giáng xuống!
Không cho đám người kịp thở, Hoa Vân đã vung tay vẽ ra một vòng kiếm khí, kiếm khí như cơn lũ cuộn tới.
Xoẹt!
Ầm!
Ầm!
Tiếng thịt nát xương gãy liên tiếp vang lên.
Bất kể là luyện khí kỳ hay kim đan kỳ, dưới kiếm của Hoa Vân đều như cỏ rác.
Không lời cảnh báo.
Không cơ hội phản kháng.
Chỉ còn lại tiếng gió rít thảm thiết, và mùi máu tanh nồng đậm lan khắp khe cốc.
Chưa đầy nửa canh giờ, toàn bộ phản đồ đã hóa thành những cái xác lạnh lẽo.
Hoa Vân thu kiếm, bước đến giữa khe cốc, chậm rãi quỳ xuống.
Bầu trời đêm thăm thẳm, sao thưa thớt, gió lạnh cắt da.
Giọng nói của hắn vang lên từng tiếng rõ ràng, dội vào vách núi:
“Ta bất xứng.”
“Ta bất xứng.”
“Ta bất xứng.”
…
Một trăm lần.
Không thêm, không bớt, không qua loa.Mỗi tiếng thốt ra đều mang theo chân tâm thành ý, khiến cho gió lạnh giữa Thiên Nhai Cốc cũng phải run rẩy.Sau khi xong, Hoa Vân đứng dậy, không nói thêm lời nào, hóa thành một luồng bạch quang bay vút về phương xa.Đêm đen nuốt trọn thân ảnh của hắn, chỉ để lại tiếng vang u u trong khe cốc kéo dài mãi không dứt.
“Ba ngày sau.
Quán trọ Tụ Tiên.
Bên ngoài, trời lất phất mưa xuân, khí lạnh như tơ lụa quấn quanh mái ngói rêu xanh.
Hoa Vân vừa đặt chân lên bậc thềm, thân áo còn vương hơi nước, khí tức lạnh băng. Hắn thu phi kiếm, thản nhiên bước vào lầu hai.
Diệp Linh đã sớm chờ ở đó, hai tay bưng chén trà, đôi mắt tròn xoe nhìn sư tôn đầy kính phục.
“Hoàn thành rồi sao, sư tôn?”
Hoa Vân ung dung ngồi xuống, tiện tay nhận lấy chén trà, thong thả nhấp một ngụm:
“Ừm. Bọn phản đồ, đều đã trả giá.”
Diệp Linh nắm chặt tay áo, vẻ mặt đầy sùng bái:
“Sư tôn thật lợi hại! Vừa ra tay đã quét sạch ma chướng.”
Hoa Vân nhẹ cười, ánh mắt sâu xa, giọng điệu vẫn là cái phong thái giảng đạo quen thuộc:
“Diệt địch không phải vinh quang, mà là trách nhiệm. Người tu hành, trước tiên phải hiểu thế nào là tự kiềm chế.”
Diệp Linh gật đầu như gà mổ thóc.
Ngay lúc đó
Tạch!
Một đạo ánh sáng lam lóe lên trên bàn, một hộp ngọc nhỏ vô thanh vô tức hiện ra.
Hoa Vân giơ tay, ngón tay khẽ điểm.
Nắp hộp bật mở.
Bên trong là một tấm lụa đen, chữ đỏ như máu viết vội, lộ vẻ cực kỳ khẩn cấp:
“Cảnh báo:
Có dị ma xâm nhập tại Thủy Tinh Cốc, ẩn thân cực giỏi, không rõ thực lực.
Lệnh cho Hoa Vân lập tức tới điều tra.
Nếu xác nhận đúng là dị ma, lập tức tiêu diệt.
Sau khi hoàn thành, phải tự tát vào mặt mình chín mươi chín cái trước công chúng.
Nhắc nhở: Không được nảy sinh tâm oán hận, không được miễn cưỡng làm qua loa, không được tiết lộ nhiệm vụ.”
Hoa Vân xem xong, đặt tấm lụa đen xuống, ánh mắt bình thản.
Diệp Linh kinh hãi che miệng:
“Dị ma?! Sư tôn, dị ma rất đáng sợ mà! Có cần đồ nhi đi cùng không?”
Hoa Vân khẽ lắc đầu, giọng điệu vẫn nhàn nhạt:
“Việc này quá nguy hiểm. Con ở lại đây.”
Hắn đứng dậy, áo trắng bay nhẹ theo gió, tay áo khẽ phất, cả người như hóa thành một đạo bạch quang phá không mà đi.
…
Thủy Tinh Cốc.
Cốc này nổi danh là nơi linh khí sung túc, ao hồ trong suốt như pha lê, cỏ cây xanh tốt bốn mùa.
Nhưng hôm nay, nơi đây lại tràn ngập khí tức âm trầm, từng đợt khí đen mơ hồ bay lượn trên mặt nước.