Chương 518: Hàn Phong Sơn Tụ Tập Ma Đạo, Lời Thét Gầm Xé Tan Màn Đêm
Không cần ra tay, Hoa Vân chỉ nhẹ nhàng phất áo, hộp ngọc tự động bay lên, mở ra trong không trung.
Bên trong, một cuộn lụa đỏ lấp lánh kim quang, từng chữ như dao khắc, sắc bén vô cùng:
“Có ba vị phản đồ trốn tại Thanh Phong Cốc,
lệnh cho ngươi trong một ngày phải tru sát toàn bộ.
Sau khi hoàn thành, phải chắp tay đứng giữa gió lớn, đọc to ‘ta đau lòng lắm’ mười lần.
Nhắc nhở: không được cười, không được khinh miệt, không được khoe khoang.”
Diệp Linh vừa đọc lướt qua, liền ngơ ngác hỏi:
“Sư tôn, vì sao mỗi lần tiêu diệt xong đều phải… đọc mấy câu kỳ lạ vậy?”
Hoa Vân cười nhạt, ánh mắt sâu xa, giọng điệu bình thản như nói chuyện thời tiết:
“Để nhắc nhở bản thân, giết người tuy đúng, nhưng lòng vẫn phải biết đau. Nếu không, sẽ dễ sa vào ma đạo.”
Diệp Linh tròn mắt, ngây ngốc gật đầu như gà mổ thóc.
Hoa Vân đứng dậy, phất áo, thanh bạch ngọc phi kiếm hóa thành một đạo lưu quang quấn quanh cổ tay.
Giọng hắn vang lên nhẹ nhàng, nhưng mang theo uy nghiêm khó tả:
“Đi thôi. Việc nhân nghĩa… cần phải nhanh như sấm.”
Hai thầy trò lập tức hóa thành hai luồng sáng trắng, rời khỏi quán trọ, thẳng hướng Thanh Phong Cốc.
…
Thanh Phong Cốc.
Gió núi gào thét, cỏ cây rạp xuống, trời đất âm u như sắp đổ mưa.
Trong một động quật giữa cốc, ba vị phản đồ áo xám đang ngồi tụ hội, thần sắc hoảng loạn, lẩm bẩm bàn bạc chuyện chạy trốn.
Bỗng nhiên
Ầm!
Một kiếm quang xuyên phá động quật, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa!
Hoa Vân ung dung bước vào, tay cầm phi kiếm, bạch y như tuyết, thần sắc lạnh lùng.
Ba phản đồ vừa nhìn thấy hắn, lập tức biến sắc, cùng lúc xuất kiếm phản kháng!
Xoẹt!
Một đường kiếm quang lóe lên, gọn gàng, tàn nhẫn.
Trong nháy mắt, ba thân ảnh ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ cả nền đá.
Diệp Linh từ bên ngoài bước vào, đôi mắt run run, nhìn sư tôn thu kiếm vào vỏ, nét mặt vẫn trầm ổn như biển sâu.
Hoa Vân tiến ra giữa cốc, nơi gió lớn gào rú từng cơn, áo trắng bay phần phật.
Hắn nhắm mắt, chắp tay trước ngực, giọng nói vang vọng giữa gió:
“Ta đau lòng lắm!”
Tiếng hô chưa dứt, hắn lại tiếp:
“Ta đau lòng lắm!”
“Ta đau lòng lắm!”
Tiếng hô từng câu, từng câu như dao cứa vào trời đất, vang vọng khắp Thanh Phong Cốc.
Mười lần. Không thừa không thiếu.
Mỗi lần đều tràn đầy thành ý, không có nửa điểm khinh nhờn.
Diệp Linh đứng bên cạnh, ôm kiếm, thần sắc nghiêm túc, trong lòng dâng lên một loại cảm xúc vừa cảm động vừa kỳ quái.
Khi tiếng hô cuối cùng tan vào gió, Hoa Vân mới mở mắt, quay người, phong thái tiêu sái như chưa từng nhiễm chút máu tanh nào.Hắn nhẹ nhàng nói:”Đi thôi, việc hôm nay… đã viên mãn.”Hai thầy trò rời đi, bỏ lại sau lưng Thanh Phong Cốc lạnh lẽo, chỉ còn lại tiếng gió hú thê lương.
“Ba ngày sau.
Quán trọ Tụ Tiên.
Trời chiều, ánh nắng đỏ rực rọi xiên qua song cửa, vẽ lên đất những vệt sáng mờ mịt.
Trong một góc lầu hai, Hoa Vân ngồi thản nhiên tự tại, tay nghịch một viên ngọc giản nhỏ bằng ngón tay, trong khi Diệp Linh lặng lẽ pha trà bên cạnh.
Không khí nhàn nhã kéo dài chưa được bao lâu, thì một đạo kim quang bay thẳng vào phòng, nổ tung ra giữa không trung, hóa thành một tờ mật lệnh mới.
Hoa Vân giơ tay, nhẹ nhàng bắt lấy.
Mở ra xem, trên tấm phù lục ghi bằng chữ đỏ rực rỡ:
“Gần đây, tại Vân Hải Đảo, xuất hiện một nhóm tu sĩ phản đạo,
lệnh cho ngươi trong năm ngày diệt sạch, không để sót một kẻ.
Sau khi hoàn thành, phải ngồi xếp bằng giữa biển, liên tục niệm ‘ta tự trách mình’ trăm lần.
Nhắc nhở: không được nảy sinh kiêu tâm, không được cảm thấy bản thân thanh cao, không được tự tiện thêm bớt hình phạt.”
Hoa Vân nhìn xong, khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm:
“Thiên hạ này… thực sự đã loạn đến mức phải để ta nhọc lòng thế này sao?”
Diệp Linh rót trà, cung kính dâng lên, giọng nhẹ như muỗi:
“Sư tôn, nếu cực khổ quá… hay để đồ nhi thay ngài đi?”
Hoa Vân lắc đầu, vạt áo lay động trong ánh chiều:
“Con đường gánh vác thiên đạo, không thể trốn tránh, cũng không thể phó thác. Việc này… vẫn nên để vi sư tự mình làm.”
Nói đoạn, hắn đứng dậy, tay áo quét qua, toàn thân khí tức dâng cao, bạch ngọc phi kiếm lượn quanh thân như cầu vồng.
Diệp Linh lập tức ôm kiếm chạy theo, khuôn mặt tràn đầy quyết tâm.
Hai thầy trò hóa thành hai đạo lưu quang, thẳng hướng Vân Hải Đảo, bóng dáng biến mất giữa bầu trời đỏ rực.
…
Vân Hải Đảo.
Trời biển giao nhau, mây đen cuồn cuộn.
Một trăm tên tu sĩ phản đạo tụ tập giữa trung tâm hòn đảo, đang tụ họp nghị sự.
Đúng lúc ấy, một luồng kiếm quang trắng bạc như sao băng rạch ngang bầu trời!
Ầm!
Đại địa rung chuyển, sóng biển bốc cao đến tận trời.
Hoa Vân giẫm lên sóng nước mà đến, bạch y phất phới, thân ảnh lẫm liệt như chiến thần.
Đám phản đạo còn chưa kịp kêu la, kiếm khí đã như cơn lốc giáng xuống!
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Ầm!
Bùm!
Tiếng kêu thảm thiết nối liền không dứt. Mỗi kiếm của Hoa Vân đều chuẩn xác, gọn gàng, không cho kẻ địch nửa cơ hội phản kháng.
Diệp Linh đứng xa xa, hai tay ôm kiếm, ánh mắt ngây ngốc nhìn sư tôn hành động, trong lòng ngập tràn kính phục.
Chưa đầy nửa canh giờ, biển máu đã nhuộm đỏ cả hòn đảo.
Khi tên cuối cùng gục xuống, Hoa Vân phi thân lên đỉnh tảng đá lớn giữa đảo, khoanh chân ngồi xếp bằng.
Hắn nhắm mắt, tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp.
Một cơn gió biển lạnh thổi qua, thổi tung vạt áo bạch y.
Sau đó, trong tiếng sóng gào thét, thanh âm của Hoa Vân vang lên, từng tiếng một, nghiêm túc không hề lay động:
“Ta tự trách mình.”
“Ta tự trách mình.”
“Ta tự trách mình.”
…
Mỗi một lần niệm, hắn đều dùng khí âm vận chuyển, để tiếng nói chấn động cả mặt biển.
Sóng nước dạt ra từng vòng, từng vòng, như những tiếng thở dài nặng nề của trời đất.
Diệp Linh đứng chắp tay bên bờ, im lặng không nói, chỉ cúi đầu lắng nghe, lòng vừa bùi ngùi, vừa kiêu hãnh.
Mãi cho đến khi niệm xong trăm lần, Hoa Vân mới chậm rãi mở mắt, thân thể tự nhiên bốc lên một tầng kim quang nhàn nhạt, là dấu hiệu công đức cộng hưởng.Hắn đứng dậy, ánh mắt thản nhiên như trước, nhìn trời thở ra một hơi dài:”Lại thêm một đoạn ân oán… trả về cho càn khôn.”Nói xong, hắn không ngoái đầu, phất tay áo, dẫn Diệp Linh rời đi, để lại phía sau một Vân Hải Đảo ngập tràn máu tanh, cùng tiếng gió thê lương không dứt.
“Ba ngày sau.
Quán trọ Tụ Tiên, lầu hai.
Gió nhẹ lướt qua song cửa, mang theo hương thơm nhàn nhạt của hoa cỏ ngoài phố. Hoa Vân vẫn như cũ ngồi dựa vào lan can, tay phe phẩy quạt giấy, Diệp Linh ngồi đối diện, hai mắt long lanh chăm chú nhìn sư tôn, đầy chờ mong.
Vừa lúc đó, một tiểu nhị lật đật bước vào, cung kính đưa lên một hộp ngọc. Bên ngoài hộp không có phù chú, chỉ có dấu ấn của Liên Minh Lục Tông, báo hiệu một mật lệnh khẩn cấp.
Hoa Vân khẽ nhướng mày, vung tay áo.
Hộp ngọc tự mở ra, bên trong là một mảnh lụa đen, chữ đỏ như máu:
“Phát hiện một nhóm Tán Tu Ma Đạo tụ tập tại Hàn Phong Sơn.
Lệnh cho ngươi trong hai ngày tiêu diệt toàn bộ, không lưu kẻ nào.
Sau khi hoàn thành, phải ngửa mặt lên trời thét lớn ‘ta sai rồi’ năm mươi lần.
Nhắc nhở: không được cười, không được buông lỏng tâm phòng bị, không được trì hoãn việc báo cáo.”
Hoa Vân đọc xong, khẽ bật cười.
Diệp Linh ngơ ngác:
“Sư tôn, lần này cũng… kỳ kỳ vậy?”
Hoa Vân xếp lụa đen lại, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, ánh mắt xa xăm như nhớ lại một chuyện cũ:
“Nếu sau mỗi lần giết người mà không tự răn mình, thì sẽ dần quen tay, quen máu, cuối cùng cũng chỉ trở thành một kẻ giết chóc không kiểm soát thôi.