Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ma-than-nhac-vien.jpg

Ma Thần Nhạc Viên

Tháng 1 19, 2025
Chương 1273. Bắt đầu Chương 1272. Kết thúc
dien-ty-ty-thien-menh-nu-de-lien-ta-la-phan-phai.jpg

Điên! Tỷ Tỷ Thiên Mệnh Nữ Đế, Liền Ta Là Phản Phái?

Tháng mười một 26, 2025
Chương 463: Nên. . . Lên đường tiến về trạm tiếp theo (hết trọn bộ ) Chương 462: Bản tọa cũng làm cho ngươi nếm thử liều lĩnh trả thù là dạng gì tư vị!
conan-chi-canh-giao-de-luc-nhan.jpg

Conan Chi Cảnh Giáo Đệ Lục Nhân

Tháng 1 24, 2025
Chương 91. Phiên ngoại thiên: Hai mươi hai tuổi mẹ thai solo sinh viên hỉ nhắc đến bốn cái bé con là như thế nào thể nghiệm? Chương 90. Phiên ngoại thiên hai mươi hai tuổi mẹ thai solo sinh viên hỉ nhắc đến bốn cái bé con là như thế nào thể nghiệm (2)
thuong-phao-du-hiep.jpg

Thương Pháo Du Hiệp

Tháng 1 30, 2025
Chương 4. 235 Tiểu Lục Long Converter Ryu Yamada Chương 3. Khế ước thú tiểu 9
gia-thien-bat-dau-de-ton-moi-ta-thanh-tien.jpg

Già Thiên: Bắt Đầu Đế Tôn Mời Ta Thành Tiên

Tháng 1 22, 2025
Chương 2065. Đại kết cục Chương 2064. Đạo Phạt hoang bệnh nhân trở về
hong-hoang-ta-vu-toc-khong-tranh-ba-hong-quan-nguoi-te.jpg

Hồng Hoang: Ta Vu Tộc Không Tranh Bá, Hồng Quân Người Tê

Tháng 1 11, 2026
Chương 460: Hồ ly tinh diễn kỹ tu dưỡng: Chỉ cần ta khóc đến đủ thảm, liền không có đi địa phương mà không đến được Chương 459: Diễn kịch, ta là chuyên nghiệp!
huong-thon-than-y-hao-khoai-hoat.jpg

Hương Thôn Thần Y Hảo Khoái Hoạt

Tháng 1 16, 2026
Chương 483: Hứa hoa đào tự mình đến tiếp Chương 482: Để ngươi cho ta làm đủ liệu
Hải Tặc Thúc Thúc, Chính Nghĩa Của Ngươi Không Đủ Tuyệt Đối

Hải Tặc: Thúc Thúc, Chính Nghĩa Của Ngươi Không Đủ Tuyệt Đối

Tháng 10 26, 2025
Chương 213: Kỷ nguyên mới bỉ ngạn Chương 212: Nào đó hải quân siêu pháo điện từ
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 517: Hắc Mộc Hội Cuồng Sát Cửu Khúc Trấn, Lòng Từ Bi Giữa Cơn Lốc Máu Phong Ấn Chân Tình
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 517: Hắc Mộc Hội Cuồng Sát Cửu Khúc Trấn, Lòng Từ Bi Giữa Cơn Lốc Máu Phong Ấn Chân Tình

Hắn quay sang, ánh mắt đầy vẻ hiền từ nhìn Diệp Linh:

“Diệp Linh, lần này sư tôn sẽ dạy ngươi một tầng đạo lý cao hơn, giết người không chỉ phải nghiêm túc, mà còn phải chân thành áy náy.”

Diệp Linh mở to đôi mắt sáng, thành kính gật đầu.

Hoa Vân vẫy tay, thanh bạch ngọc phi kiếm lơ lửng bên người, bạch y phấp phới, giọng nói như gió xuân:”Đi thôi. Lòng từ bi không thể trì hoãn. Độ hóa chúng sinh, phải kịp thời.”Hai thầy trò rời quán trọ, dưới ánh nắng rực rỡ, khí thế ung dung mà thản nhiên, như thể đang đi dạo ngắm cảnh, chứ không phải đi chém giết máu me.

“Cửu Khúc Trấn, giữa trưa.

Trấn nhỏ vốn đông đúc, giờ đây phủ đầy khí tức âm trầm. Từng ngôi nhà đều đóng kín cửa, chỉ còn những luồng sát khí lẩn khuất trong không khí.

Tại trung tâm trấn, một nhóm tu sĩ mặc áo đen, Hắc Mộc Hội, đang tụ tập, khí thế dữ tợn. Trưởng lão cầm đầu, tu vi Kim Đan sơ kỳ, đang lớn tiếng quát tháo:

“Chúng ta bây giờ là chó cùng rứt giậu! Gặp ai giết nấy! Đừng mơ bọn Lục Tông dám ra tay!”Ngay lúc tiếng gào thét còn vang vọng, một cơn gió nhẹ thổi qua. Tất cả mọi người bỗng nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.Chỉ thấy phía đầu trấn, hai bóng người thong dong tiến tới.Một trắng, một xanh.Hoa Vân bước chậm rãi, tay chắp sau lưng, áo bào trắng sạch sẽ không dính một hạt bụi. Diệp Linh rụt rè theo sau, tay nắm chặt góc áo sư tôn.Hoa Vân dừng lại cách đám Hắc Mộc”

“Cửu Khúc Trấn.

Đêm đen như mực, trấn nhỏ chìm trong tĩnh mịch. Trong một tòa nhà đổ nát ở cuối phố, hơn hai chục tên tu sĩ áo đen tụ tập, chính là tàn dư Hắc Mộc Hội, ánh mắt đầy vẻ tàn độc.

Đột nhiên, một luồng kiếm quang bạch sắc như tia chớp xé toạc màn đêm!

Ầm!

Bức tường đá vỡ vụn trong nháy mắt, một bóng người áo trắng tiêu sái bước vào, phía sau là một thiếu nữ áo xanh, đôi mắt trong suốt.

Hoa Vân đứng giữa đống tro bụi, tay nắm bạch ngọc phi kiếm, thần sắc thản nhiên như đang dạo chơi chốn hoa viên.

Đám Hắc Mộc Hội lập tức gào lên:

“Ngươi là ai?!”

Hoa Vân nhẹ nhàng chắp tay sau lưng, ngữ khí bình thản:

“Người đến độ hóa các ngươi.”

Không đợi đối phương kịp phản ứng, kiếm quang đã hóa thành sóng lớn trào dâng.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Kiếm khí cắt qua như lưỡi hái tử thần, từng tên tu sĩ áo đen kêu thảm một tiếng, rồi ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ nền đất.

Diệp Linh đứng bên ngoài, hai tay nắm chặt vạt áo, gương mặt nghiêm trang, ánh mắt sùng kính nhìn theo từng chiêu từng thức.

Chỉ sau chưa đầy mười hơi thở, hơn hai chục kẻ địch đã hóa thành thi thể lạnh lẽo.

Hoa Vân thu kiếm, áo trắng không dính bụi, thần sắc không chút gợn sóng.

Hắn nhẹ nhàng bước tới giữa đống xác, đứng thẳng người, tay chắp trước ngực, giọng nói thành khẩn, trầm thấp:

“Ta thật lòng áy náy.”

Nói xong, cúi đầu.

Lại ngẩng lên, nghiêm túc lặp lại lần thứ hai:

“Ta thật lòng áy náy.”

Thanh âm vang vọng trong màn đêm, truyền xa mấy dặm.

Cuối cùng, lần thứ ba, hắn nhắm mắt, chắp tay, đọc chậm rãi từng chữ, vô cùng chân thành:

“Ta thật lòng áy náy.”

Diệp Linh ở phía sau, cũng học theo, cúi đầu ba lần, bộ dáng thành kính vô cùng.

Gió đêm thổi qua, mùi máu tanh lan tỏa, nhưng giữa trường sát khí ngập trời ấy, hình ảnh thầy trò Hoa Vân lại có một loại trang nghiêm kỳ dị, tựa như một buổi tế lễ thánh khiết.

Hoa Vân thu lại thần sắc, quay người vẫy tay, ôn hòa nói:”Đi thôi. Việc thiện hôm nay đã làm xong.”Diệp Linh nghiêm túc gật đầu, trong lòng dâng lên một loại cảm giác tự hào không nói nên lời.Hai bóng người, một lớn một nhỏ, theo ánh trăng lặng lẽ rời đi, bỏ lại sau lưng một trấn nhỏ nhuốm máu, mà vẫn mang theo khí tức thuần khiết không nhuốm bụi trần.

“Ba ngày sau, tại quán trọ Tụ Tiên.

Hoa Vân ngồi trên tầng hai, một tay nhấp trà, một tay nhàn nhã vuốt ve bạch ngọc phi kiếm.

Diệp Linh ngồi đối diện, hai mắt sáng rỡ, khuôn mặt đầy vẻ chờ mong.

Tiểu nhị run rẩy bước tới, hai tay dâng lên một quyển trục vàng rực, thỉnh thoảng còn tỏa ra linh quang nhè nhẹ, là mật lệnh cấp tốc của liên minh Lục Tông.

Hoa Vân búng tay một cái. Quyển trục tự động bay tới trước mặt hắn, nhẹ nhàng mở ra.

Chỉ thấy hàng chữ bên trong vô cùng đơn giản:

“Có một nhóm ngoại vực tán tu vừa đột nhập Bạch Dương Sơn.

Lệnh cho ngươi trong ba ngày tiêu diệt sạch.

Sau khi hoàn thành, bắt buộc đứng giữa núi gào to ‘ta nguyện vì thiên đạo gánh tội’ năm lần.

Nhắc nhở: không được cười, không được đắc ý, không được ra vẻ.”

Hoa Vân gấp quyển trục lại, khẽ thở dài như thể đang mang theo đại nghĩa thiên hạ, ánh mắt đầy vẻ tang thương.

Hắn đặt chén trà xuống, đứng dậy, tay áo tung bay, giọng nói ôn hòa nhưng vang dội:

“Diệp Linh, lần này sư tôn sẽ dạy ngươi, trọng trách của kẻ hành đạo, là vừa gánh tội, vừa cứu người.”

Diệp Linh hai mắt sáng như sao, ngây thơ hỏi:

“Sư tôn, giết người mà cũng gánh tội sao?”

Hoa Vân nhẹ nhàng gật đầu, phong thái như tiên nhân:

“Giết kẻ ác, lòng không oán. Nhưng đã động sát tâm, thì phải tự gánh phần tội nghiệp, mới không thẹn với trời.”

Diệp Linh ngơ ngác gật đầu, trong lòng trào lên cảm xúc kỳ lạ, vừa sùng kính, vừa hoang mang.

Không chậm trễ, Hoa Vân phất tay, hai thầy trò hóa thành một luồng ánh sáng trắng, xé gió bay về phía Bạch Dương Sơn.

…

Giữa trưa hôm sau.

Bạch Dương Sơn rung chuyển, kiếm quang cuồng bạo, sát khí cuộn trào như sóng biển.

Hoa Vân một thân bạch y, tay cầm phi kiếm, thần sắc nghiêm nghị, từng bước từng bước tiến tới.

Đám ngoại vực tán tu gào thét, liên thủ ngăn cản, nhưng từng chiêu từng thức của Hoa Vân đều mang theo uy thế lôi đình, nhanh như chớp, dứt khoát như chém vải.

Xoẹt!

Ầm!

Rầm!

Máu tươi bắn lên trời, thi thể rơi rụng đầy sườn núi, chỉ sau nửa canh giờ, toàn bộ địch nhân hóa thành vũng máu.

Diệp Linh đứng bên cạnh, run rẩy cầm chặt kiếm, ánh mắt tròn xoe, chỉ dám lặng lẽ nuốt nước bọt.

Hoa Vân thu kiếm, ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt không vui, không buồn, không đắc ý.

Hắn bước lên đỉnh núi, đứng thẳng người, chắp tay sau lưng, ánh mắt kiên nghị.

Sau đó, hít sâu một hơi, mở miệng gào to:

“Ta nguyện vì thiên đạo gánh tội!”

Âm thanh vang vọng khắp Bạch Dương Sơn, làm rung động cả mây trời.

Gào xong lần thứ nhất, hắn nghiêm mặt, lại tiếp tục:

“Ta nguyện vì thiên đạo gánh tội!”

Tiếng hét lồng lộng như sấm vang.

Tiếp tục lần thứ ba, thứ tư, thứ năm.

Mỗi tiếng hô, Hoa Vân đều dốc hết tâm lực, từng chữ như đinh đóng cột, đầy vẻ thành kính, không có nửa phần làm bộ.

Diệp Linh đứng bên cạnh, ôm kiếm, đôi mắt long lanh ngưỡng mộ.

Trong khoảnh khắc đó, đối với nàng, sư tôn chính là hóa thân của chính nghĩa, là tồn tại không thể dao động.

…

Xong việc, Hoa Vân quay người, tay áo tung bay, giọng điệu ôn hòa:

“Đi thôi. Việc hôm nay… lại thêm một đạo công đức cho thiên địa.”Diệp Linh vội vàng gật đầu, theo sát sau lưng hắn, lòng dâng trào cảm xúc khó tả.Hai bóng người khuất dần trong ánh chiều tà, lưu lại trên đỉnh núi mùi máu tanh nồng nặc… và những tiếng gió thổi qua, như đang thì thầm:”Ta nguyện vì thiên đạo gánh tội…”

“Bảy ngày sau.

Quán trọ Tụ Tiên, lầu hai.

Hoa Vân ngồi tựa bên cửa sổ, một tay chống má, tay kia thong thả xoay chén trà, ánh mắt nhàn nhạt nhìn ra con phố nhộn nhịp dưới kia.

Diệp Linh đứng bên cạnh, ngoan ngoãn quạt nhẹ cho sư tôn, thần sắc ngây thơ mà thành kính.

Tiểu nhị lại lần nữa hấp tấp chạy tới, hai tay nâng một chiếc hộp ngọc cực kỳ tinh xảo, bên ngoài dán mấy tầng phù chú cấm chế, mật lệnh mới từ liên minh Lục Tông.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tan-the-thien-tai-ta-tu-sat-luc-ben-trong-quat-khoi.jpg
Tận Thế Thiên Tai: Ta Từ Sát Lục Bên Trong Quật Khởi
Tháng 1 5, 2026
quay-ve-19-tuoi-nu-than-nguoi-lam-sao-khong-kieu-ngao
Quay Về 19 Tuổi, Nữ Thần Ngươi Làm Sao Không Kiêu Ngạo
Tháng 1 13, 2026
bat-dau-sang-di-chieu-ve-duong-tam-tang.jpg
Bắt Đầu Sáng Đi Chiều Về Đường Tam Tạng
Tháng 1 17, 2025
bat-dau-mu-loa-tu-keo-nhi-ho-bat-dau.jpg
Bắt Đầu Mù Lòa, Từ Kéo Nhị Hồ Bắt Đầu
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved