-
Tiên Lộ Kỳ Duyên
- Chương 516: Quán Trà Vân Lai Sóng Gió Nổi Lên, Chân Diện Anh Hùng Giữa Chốn Giang Hồ
Chương 516: Quán Trà Vân Lai Sóng Gió Nổi Lên, Chân Diện Anh Hùng Giữa Chốn Giang Hồ
“Dưới ánh chiều tà đỏ rực, quán trà Vân Lai náo nhiệt vô cùng. Tu sĩ các nơi tụ tập, tiếng nói cười huyên náo, mùi trà thơm ngào ngạt lan khắp bốn phía.
Một tiếng “Ầm!” vang lên, một chiếc bàn đá bị chưởng lực đánh nát, vụn trà tung tóe.
Ở trung tâm, một thanh niên áo xanh, mặt mày lạnh lùng, đang cầm chén trà, không thèm ngẩng đầu. Đối diện hắn, một tu sĩ thân hình vạm vỡ, mặt mày dữ tợn, linh lực cuồn cuộn.
“Tiểu tử, ngươi dám tranh ghế với ta? Chán sống rồi!” Gã vạm vỡ gầm lên, khí tức Trúc Cơ hậu kỳ bùng nổ.
Thanh niên áo xanh khẽ nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt mở miệng:
“Ầm ĩ.”
Hắn tùy tay phất ra một chưởng.
Ầm!!! Một luồng linh lực cuồng bạo như sóng lớn cuốn tới, đánh bay tên vạm vỡ ra ngoài quán, máu tươi phun đầy trời.
Cả quán trà thoáng chốc im phăng phắc, ánh mắt kinh hãi đổ dồn về phía thanh niên áo xanh.
Có kẻ nhỏ giọng thì thầm: “Hắn là ai? Ra tay mạnh như vậy, chẳng lẽ là Kim Đan?”
Ngay lúc ấy, một bóng người mặc áo bào đen từ lầu hai nhảy xuống, trên ngực thêu ký hiệu hình rồng quấn mây, người của Long Hồn Tông!
Áo đen lạnh lùng nói:
“Ngươi đánh người của ta, để lại một cánh tay, chuyện này coi như xong!”
Thanh niên áo xanh rốt cuộc mới ngẩng đầu, khóe môi nhếch lên, ánh mắt sắc bén như kiếm.
Hắn lạnh giọng:
“Long Hồn Tông? Cũng chỉ thế thôi.”
Vừa dứt lời, thân hình hắn lóe lên, tựa như quỷ mị.
Một tiếng rắc giòn tan vang lên, áo đen chưa kịp phản ứng đã bị đánh vỡ linh hồn, ngã gục ngay tại chỗ.
Cả quán trà sôi trào như nước sôi, từng ánh mắt hoảng sợ, kiêng kỵ cực độ!Tên này không chỉ thực lực khủng bố, mà còn dám thẳng tay giết người của Long Hồn Tông, đây tuyệt đối là nhân vật điên cuồng, tuyệt đối không thể trêu chọc!Thanh niên áo xanh đứng dậy, tùy ý ném vài viên linh thạch lên bàn, lạnh nhạt phun ra một câu:
“Tiếc cho trà ngon.”Dứt lời, hắn phất tay áo rời đi, bóng dáng tiêu sái, lưu lại một quán trà ngập tràn trong nỗi kinh hãi và sợ hãi.
“Dưới ánh nắng chập choạng cuối ngày, quán trọ Tụ Tiên người đến kẻ đi tấp nập. Trong một góc khuất, Hoa Vân, một công tử trẻ tuổi, áo bào trắng sạch sẽ, tuấn tú nho nhã, đang ung dung ngồi bên bàn, nhẹ nhàng nâng chén trà thơm, thần sắc đạm nhiên như đã sớm cách biệt thế tục.
Bên cạnh hắn là một thiếu nữ áo xanh, dung mạo trong sáng ngây thơ, ánh mắt long lanh đầy tò mò, Diệp Linh, tiểu đệ tử hắn vừa thu nhận gần đây.
Ngay lúc ấy, một gã tiểu nhị tiến đến, cung kính dâng lên một phong thư niêm kín, trên dấu lạc ấn có sáu đạo phù văn đan xen, mật lệnh liên minh Lục Tông.
Hoa Vân khẽ liếc nhìn, nhấp một ngụm trà, thong thả mở phong thư ra.
Ánh mắt hắn lướt qua từng dòng chữ, vẻ mặt dần dần trở nên trang trọng. Nội dung chỉ vỏn vẹn mấy dòng:
“Một nhóm tán tu tự xưng ‘Bắc Sơn Hội’ đang làm loạn ở vùng phụ cận. Lệnh cho ngươi trong đêm nay tiêu diệt sạch sẽ.
Sau khi hoàn thành, quỳ lạy ba cái trước di thể.
Nhắc nhở: trong quá trình hành sự không được cười.”
Hoa Vân ngồi trầm ngâm một lát, búng tay một cái.
Chát!
Chiếc phong thư bốc cháy thành tro trong chớp mắt.
Hắn ngẩng đầu, chắp tay sau lưng, giọng nói mang theo vẻ cao ngạo, ung dung thuyết giảng:
“Diệp Linh, ngươi phải nhớ, tu chân giới là nơi cá lớn nuốt cá bé. Chúng ta hành đạo chính nghĩa, lấy đại nghĩa làm đầu, nhưng cũng phải giữ lòng từ bi.”
Diệp Linh nghiêm túc gật đầu, đôi mắt sáng như sao:
“Vâng, sư tôn!”
Hoa Vân mỉm cười hài lòng, vung tay áo đứng dậy, bộ dáng tiêu sái:
“Đi thôi. Sư tôn sẽ cho ngươi chứng kiến thế nào gọi là… diệt ác lưu danh, độ hóa lòng người.”
…
Đêm đó, tại sơn cốc hoang vu, tiếng gió rít gào.
Hoa Vân tay cầm bạch ngọc phi kiếm, bộ dáng như tiên nhân hạ phàm.
Hắn ra tay như sấm sét, kiếm quang chớp lóe, từng đạo máu tươi văng tung tóe, thi thể chất đống.
Diệp Linh đứng bên cạnh, hai tay nắm chặt váy áo, mắt mở to kinh hãi.
Nàng ngỡ rằng sư tôn sẽ từ bi độ hóa… nào ngờ lại là một màn chém giết máu me đẫm đất!
Hoa Vân vẫn giữ thần sắc ung dung, chém giết như đang thưởng trà, từ đầu đến cuối mặt không biến sắc, tuyệt đối không cười.
Sau khi nhóm tán tu bị diệt sạch, hắn nhẹ nhàng thu kiếm, khoan thai quỳ xuống, thành kính lạy ba cái trước đống thi thể máu me.
Mỗi cái lạy, hắn đều thì thầm đạo lý:
“Giết ngươi, là cho ngươi một cơ hội tái sinh tốt hơn.”
“Quỳ ngươi, là để bày tỏ lòng từ bi vốn có.”
“Không cười, là để giữ trọn tâm đạo thuần khiết.”Diệp Linh há hốc miệng, hoàn toàn không hiểu nổi.Hoa Vân thản nhiên đứng dậy, phủi nhẹ bạch bào, quay người, thần sắc như gió xuân, ôn tồn nói:
“Diệp Linh, nhớ kỹ. Kẻ có đại đạo tâm, ngay cả khi giết người, cũng phải trang nghiêm như tế lễ.”Diệp Linh ngơ ngác gật đầu, lòng tràn đầy kính phục… lẫn hoang mang.
“Dưới ánh trăng mờ ảo, Diệp Linh theo sau Hoa Vân trở về quán trọ Tụ Tiên. Trên đường đi, nàng cứ quay đầu nhìn lại sơn cốc phía sau, lòng ngổn ngang trăm mối.
Vừa bước vào quán, nàng lập tức gặp mấy vị tu sĩ trẻ tuổi đang tụ họp uống rượu. Thấy Diệp Linh trong bộ áo lam lấm tấm vết máu, cả đám tò mò hỏi:
“Tiểu cô nương, xảy ra chuyện gì vậy?”
Diệp Linh vội vàng rụt rè cúi đầu, sau đó nghiêm túc kể lại:
“Sư tôn ta… vừa tiêu diệt xong một nhóm tán tu làm loạn.”
Đám tu sĩ lập tức dựng tai lên nghe.
Diệp Linh tròn mắt, đầy sùng bái nói tiếp:
“Sư tôn xuất kiếm như gió, mỗi chiêu một mạng. Nhưng mà… trước khi ra tay, sư tôn dặn ta: không được cười. Khi chém giết, nét mặt phải vô cùng nghiêm túc.”
Mấy tên tu sĩ trẻ trợn tròn mắt, có người nhịn không được bật cười:
“Không cười? Chém giết máu me đầm đìa, không cười nổi đâu?”
Diệp Linh lại nghiêm mặt:
“Sư tôn còn nói, giết người phải như tế lễ. Sau khi chém xong, sư tôn tự mình quỳ xuống lạy ba cái trước thi thể, miệng thì thầm: ‘Giết ngươi là cứu ngươi.’ ‘Quỳ ngươi là từ bi.’ ‘Không cười là kính trọng đạo tâm.'”
Cả đám tu sĩ nghe xong, lập tức cứng đờ, ánh mắt dại ra.
Một lúc lâu sau, có người nghẹn họng hỏi:
“Vậy… sư tôn ngươi là ai?”
Diệp Linh hồn nhiên đáp:
“Hoa Vân công tử. Người từng nói, đạo lý lớn nhất trên đời này là: ‘Kẻ mạnh làm gì cũng đúng!'”
Quán trọ bỗng nhiên im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió đêm thổi qua khe cửa….Ở một góc lầu hai, Hoa Vân khoanh tay đứng bên lan can, nhẹ nhàng nhấp trà, khóe miệng mang theo ý cười nhàn nhạt, đôi mắt thâm sâu như đang nhìn thấu hết thảy.Hắn tự nhủ:
“Đạo lý… là thứ dùng để gia cố chiến lực. Không hiểu thì thôi, hiểu thì tự khắc biết quỳ.”
“Sáng hôm sau, trong lúc ánh nắng vàng rực chiếu xuống quán trọ Tụ Tiên, tiểu nhị vội vàng chạy đến trước bàn Hoa Vân, hai tay dâng lên một hộp ngọc phong kín, vô cùng kính cẩn:
“Tiền bối, liên minh Lục Tông lại gửi mật lệnh mới.”
Hoa Vân khẽ liếc mắt, phất tay một cái. Hộp ngọc tự động bay tới, lơ lửng trước mặt hắn.
Diệp Linh tò mò ngẩng đầu nhìn, còn Hoa Vân thì ung dung nhấp một ngụm trà, sau đó chậm rãi mở hộp ra.
Bên trong, một dải lụa vàng trải dài, trên đó chỉ có đúng một hàng chữ:
“Đi tới Cửu Khúc Trấn, tiêu diệt toàn bộ nhóm tu sĩ Hắc Mộc Hội đang ẩn núp.
Sau khi hoàn thành, đọc to ba lần ‘ta thật lòng áy náy’ trước xác chết.
Nhắc nhở: không được cười, không được giễu cợt, không được châm chọc.”
Hoa Vân đọc xong, thần sắc vẫn bình tĩnh, gấp lụa lại, búng tay khiến hộp ngọc hóa thành tro bụi.