-
Tiên Lộ Kỳ Duyên
- Chương 515: Địa Tàng Cốc Canh Ba Gió Nổi, Ngọc Giản Truyền Tin Lời Hẹn Tử Sinh
Chương 515: Địa Tàng Cốc Canh Ba Gió Nổi, Ngọc Giản Truyền Tin Lời Hẹn Tử Sinh
Bóng đen ngoài cửa rít lên một tiếng the thé, rồi hàng loạt bàn tay xám ngoét khác thò ra từ những khe tường, khe cửa, thậm chí dưới gầm giường.
Trong khoảnh khắc, cả gian phòng tràn ngập quỷ thủ.
Nhưng Hoa Vân vẫn ung dung.
Hắn rút ra một lá bùa vàng mỏng như cánh ve, nhẹ nhàng búng tay.
Phừng!
Ánh lửa như rồng bay, uốn lượn giữa không trung, thiêu sạch những bàn tay gớm ghiếc kia thành tro bụi.
Không gian lần nữa yên lặng.
Diệp Linh tròn mắt, sững sờ nhìn Hoa Vân như nhìn thần nhân giáng thế.
Hoa Vân cúi đầu nhìn nàng, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt, nhưng giọng lại nghiêm khắc:
“Ngủ tiếp đi.”
Diệp Linh lí nhí “dạ” một tiếng, lén lút ngồi sát vào hắn, như một chú mèo con nép vào người chủ.
Hoa Vân khẽ thở dài trong lòng.
Quả nhiên, thử thách này… chẳng dễ dàng gì.
Ngay lúc đó, ngoài cửa sổ vang lên tiếng xoẹt rất khẽ, như một mũi tên cắt gió lướt qua.
Hoa Vân hơi nheo mắt.
Một vật nhỏ đen sì xuyên qua khe cửa cấm chế, ghim thẳng vào cây cột gỗ trong phòng. Nhìn kỹ, đó là… một mũi kim thép rất nhỏ, buộc theo một mảnh giấy cuộn tròn.
Hoa Vân phất tay một cái, mũi kim rơi xuống lòng bàn tay hắn. Cấm chế trong phòng rung động khe khẽ, nhưng hắn không để tâm.
Hắn chậm rãi mở mảnh giấy ra.
Trên tờ giấy, chỉ vỏn vẹn vài hàng chữ viết bằng loại mực đen kỳ dị, mờ mờ tỏa ra khí tức u lạnh:
“Ngươi đã bước một chân vào vực sâu.
Dù ngươi có lui, cũng không thể quay đầu.
Thử thách kế tiếp:
Ngày mai, vào giờ Ngọ, một thiếu nữ áo trắng sẽ tiến vào quán trọ.
Ngươi phải chặn lại, giết nàng trong vòng ba chiêu.
Nếu thất bại… tự chặt một cánh tay.”
Bên dưới, không ký tên, không đóng dấu.
Một mảnh giấy lạnh như băng, như thể nó vừa được vớt ra từ suối âm phủ.
Hoa Vân im lặng nhìn, ánh mắt càng lúc càng trầm xuống.
Diệp Linh nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn… lại là thư mật sao?”
Hoa Vân gấp tờ giấy lại, nhét vào tay áo, lắc đầu:
“Không cần lo.”
Hắn ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm còn đen kịt như mực, thầm nghĩ:
“Thiếu nữ áo trắng à… Ra tay trong ba chiêu…”
Tĩnh tâm lại.
Nếu liên minh thật sự muốn đẩy hắn vào đường chết, thì càng phải bình tĩnh hơn người khác gấp trăm lần.
Giờ Ngọ.
Ánh mặt trời gay gắt chiếu xiên qua cửa sổ quán trọ, từng vệt sáng dài đổ xuống nền gỗ. Không khí trong đại sảnh chậm rãi trở nên căng thẳng.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.
Một thiếu nữ áo trắng đẩy cửa bước vào.
Nàng chừng mười bảy mười tám tuổi, y phục trắng tinh như tuyết, dáng vẻ mảnh mai, gương mặt thanh tú nhưng mang theo một tầng u buồn nhàn nhạt. Giữa trán có dán một mảnh ngọc nhỏ, tản ra khí tức kỳ lạ khó phân biệt.
Mỗi bước đi của nàng như khiến không khí trong quán trọ lạnh xuống vài phần.
Hoa Vân ngồi bên bàn, mắt khép hờ, như thể một khách nhân bình thường. Diệp Linh ở bên cạnh, cảm giác bất an dâng lên, nắm chặt tay áo hắn.
Thiếu nữ áo trắng ngẩng đầu, ánh mắt quét khắp một vòng trong đại sảnh. Khi ánh mắt nàng chạm đến Hoa Vân, bước chân nàng hơi dừng lại.
Ngay khoảnh khắc đó.
Vèo!
Hoa Vân vung tay, một luồng khí kiếm lạnh như băng xé không bắn thẳng tới!
Không lưu tình, không hỏi lý do, ra tay chính là sát chiêu!
Thiếu nữ áo trắng không hề kinh hoảng, thân hình khẽ nghiêng, tay áo phất lên, nhẹ nhàng hóa giải một chiêu đầu tiên.
Hoa Vân cười lạnh.
Chiêu thứ hai!
Hắn vọt người tới như tia chớp, một kiếm như mưa sa bão táp, chém xuống từ trên cao. Kiếm ý lạnh lẽo tràn ngập đại sảnh, khiến mấy khách nhân yếu kém trong quán trọ kinh hãi té ngã.
Thiếu nữ áo trắng cắn răng, lập tức kết ấn, trước mặt dựng lên một tấm chắn linh quang.
Ầm! Một tiếng vang nặng nề.
Thiếu nữ áo trắng bị đánh bay ra phía sau, đập mạnh vào cột nhà, thân thể run rẩy, khóe miệng rỉ máu.
Còn một chiêu cuối cùng.
Ánh mắt Hoa Vân lạnh đi. Hắn bước tới.
Thiếu nữ áo trắng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ tuyệt vọng, nhưng trong đáy mắt lại mơ hồ lấp lóe một tia sáng kỳ lạ, như thể… cam chịu mà lại như có ẩn ý khác.
Ngay khi Hoa Vân giơ tay định tung chiêu kết liễu
Ngay khi Hoa Vân giơ tay chuẩn bị tung chiêu kết liễu.
Ầm!
Một luồng sóng khí vô hình bỗng nhiên bùng nổ từ ngoài cửa lớn quán trọ, cuốn vào đại sảnh như cuồng phong vũ bão!
Cả thân thể Hoa Vân lẫn thiếu nữ áo trắng đều bị ép lùi lại ba bước.
Bên ngoài cửa, một đạo nhân ảnh mặc áo xanh tay chắp sau lưng, thản nhiên đứng đó. Hắn ta thân hình mảnh khảnh, tóc đen buộc gọn, khí tức không hề mạnh mẽ nhưng lại khiến lòng người tự nhiên sinh ra áp lực vô hình.
“Chư vị đạo hữu, xin nể mặt, đừng động thủ nơi đây.”
Giọng nói người áo xanh bình thản, mang theo một loại lực lượng không cho cãi lời.
Hoa Vân nheo mắt nhìn kẻ mới đến. Sát ý trong mắt hắn không giảm, nhưng hắn cũng không lỗ mãng tiếp tục ra tay. Dẫu sao nơi này vẫn là khu vực nhân tộc, không phải chỗ mặc sức chém giết.
Thiếu nữ áo trắng đứng dậy, cắn môi, ánh mắt mang theo cảm kích nhìn về phía người áo xanh.
Người áo xanh liếc qua Hoa Vân rồi khẽ gật đầu với thiếu nữ:
“Ngươi đi đi.”
Thiếu nữ áo trắng khom người hành lễ, thân ảnh thoắt cái biến mất vào dòng người bên ngoài.
Chỉ còn lại Hoa Vân, Diệp Linh và người áo xanh đối mặt nhau trong đại sảnh.
Khung cảnh trở nên tĩnh lặng một lúc.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, thổi tung mấy mảnh giấy trên bàn.
Trong đó, một phong thư đặc biệt rơi xuống trước mặt Hoa Vân.
Hắn cúi đầu nhìn.
Trên bì thư không đề tên người gửi, chỉ có một dòng chữ viết tay lạnh lùng:
“Hoa Vân, trong ba ngày tới, đến ‘Địa Tàng Cốc’ phía nam. Kẻ giấu mặt đã chờ ngươi từ lâu.”
Dưới dòng chữ còn có một dấu ấn kỳ dị, trông như nửa khuôn mặt cười nửa khuôn mặt khóc.
Hoa Vân thu phong thư vào tay áo, ánh mắt vẫn cảnh giác nhìn người áo xanh trước mặt.
Người áo xanh không tiến thêm bước nào, chỉ nhẹ giọng nói:
“Ngươi không cần cảnh giác với ta. Ta cũng chỉ là người truyền tin.”
Nói xong, hắn nhẹ nhàng lật tay, một mảnh ngọc giản nhỏ xuất hiện, lơ lửng giữa không trung rồi bay thẳng tới trước mặt Hoa Vân.
Hoa Vân khẽ nhíu mày, tay phải giơ ra bắt lấy.
Vừa chạm vào ngọc giản, trong đầu hắn vang lên một đoạn thần niệm:
“Địa Tàng Cốc, ba ngày sau, canh ba giờ Tý, một mình tới. Nếu mang theo kẻ khác, hậu quả tự gánh.”
Thanh âm khô khốc, không có chút cảm xúc nào, tựa như lời phán xét.
Ngọc giản hóa thành tro bụi ngay sau đó.
Hoa Vân hơi nheo mắt, một luồng áp lực mơ hồ lan ra quanh người.
Diệp Linh đứng bên cạnh, lo lắng kéo nhẹ ống tay áo hắn:
“Hoa sư tôn… đi thật sao?”
Hoa Vân trầm mặc giây lát, sau đó mới nhẹ nhàng xoa đầu nàng, giọng nói thấp xuống:
“Yên tâm. Chỉ là một cái bẫy nhỏ, chưa đủ khiến ta ngã xuống.”
Diệp Linh dường như còn muốn nói thêm, nhưng lại bị ánh mắt trấn an của hắn ngăn lại.
Người áo xanh thấy vậy liền chắp tay:
“Ngươi đã nhận tin. Bổn phận ta đã xong.”
Dứt lời, thân ảnh hắn như mờ đi, nháy mắt biến mất trong không khí, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Trong đại sảnh chỉ còn lại Hoa Vân và Diệp Linh.
Hoa Vân nhìn về phía cửa lớn quán trọ, đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
“Địa Tàng Cốc sao…”
Hắn khẽ lẩm bẩm.