Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
khong-co-gi-la-dai-su-huynh.jpg

Không Có Gì Lạ Đại Sư Huynh

Tháng 1 17, 2025
Chương 619. 1 trận trò chơi! Chương 618. Thanh Liên hóa hắc liên! Diệt thế!
mau-nhin-ten-dai-lao-kia.jpg

Mau Nhìn Tên Đại Lão Kia

Tháng 2 26, 2025
Chương 39. Lời cuối sách Chương 38. Bạn ngươi đồng hành
tu-hop-vien-tu-nhan-vien-cung-ung-bat-dau-cuoc-song-hanh-phuc

Tứ Hợp Viện: Từ Nhân Viên Cung Ứng Bắt Đầu Cuộc Sống Hạnh Phúc

Tháng mười một 23, 2025
Chương 1042: Tất cả mọi người càng ngày sẽ càng tốt ( Đại kết cục ) Chương 1041: Diêm Phụ Quý nội tâm tính toán nhỏ nhặt
84085b2b31228d8b84443e8dbdb5b57c

Ta Hầu Gái Kỵ Sĩ

Tháng 1 15, 2025
Chương 159. Điêu linh Thế Giới thụ Chương 158. Xứng chức Kỵ Sĩ
gia-mien-vi-vuong.jpg

Gia Miện Vi Vương

Tháng 2 13, 2025
Chương 628. Chương khâu cuối cùng (2) Chương 627. Chương khâu cuối cùng (1)
nguoi-tai-naruto-can-cu-bu-thong-minh.jpg

Người Tại Naruto, Cần Cù Bù Thông Minh

Tháng mười một 26, 2025
Chương 431: Đại kết cục (xong) - FULL Chương 430: Lần thứ tư giới Ninja đại chiến kết thúc
thien-phu-vo-thuong-han-van-gioi-thien-kieu-pha-dai-phong

Thiên Phú Vô Thượng Hạn, Vạn Giới Thiên Kiêu Phá Đại Phòng!

Tháng 10 12, 2025
Chương 777: Chân chính vĩnh hằng cảnh Chương 776: Đột phá, dị biến, vĩnh sinh chi môn ý đồ
quy-tac-sang-tao-gia-ta-la-phan-phai-liem-cau.jpg

Quy Tắc Sáng Tạo Giả Ta, Là Phản Phái Liếm Cẩu?

Tháng 1 21, 2025
Chương 311. Thần Vương Lăng Viêm! Đồ sát chư thiên vạn giới!! Chương 310. Thu Toái Hư chí cường giả làm tín đồ! Tín ngưỡng chi lực quán thâu thực lực tăng vọt!
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 514: Quỷ Thủ Bủa Vây Trong Đêm Tĩnh Mịch
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 514: Quỷ Thủ Bủa Vây Trong Đêm Tĩnh Mịch

Tiếng nước ào ào từ xa truyền tới, xen lẫn trong gió đêm, mơ hồ như tiếng ngâm xướng của thiên địa.

Chỉ một lát sau, thác nước đã hiện ra trước mắt.

Ánh trăng rải trên dòng thác trắng xóa như một dải ngân hà đổ từ trời cao xuống.

Mặt nước tung bọt trắng xóa, bụi nước mờ mịt như khói sương, bao phủ cả một vùng đất rộng.

Hoa Vân đứng trước thác nước, ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt phức tạp mà trầm lặng.

Diệp Linh do dự một chút, rồi cũng đứng bên cạnh hắn.

“Sư tôn…”

Nàng khẽ gọi.

Hoa Vân không đáp.

Chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Một lúc sau, hắn quỳ một gối xuống đất.

Bên tai vẫn vang vọng tiếng thác đổ ầm ầm, nhưng hắn dường như không nghe thấy gì, cả người chìm vào một loại tĩnh lặng kỳ dị.

Diệp Linh hoảng hốt.

Nàng chưa bao giờ thấy sư tôn như vậy.

Trước nay, hắn luôn lạnh nhạt, kiêu ngạo, giống như ngọn núi cao không thể với tới.

Nhưng giờ phút này, hắn lại im lặng quỳ gối trước thiên địa, như một kẻ mang tội, tự nguyện chịu phạt.

“Sư tôn…”

Diệp Linh khẽ gọi lần nữa, giọng đã hơi run.

Hoa Vân không trả lời.

Chỉ lặng lẽ, tiếp tục quỳ như thế, dưới ánh trăng lạnh lẽo và tiếng thác nước gầm vang.

Diệp Linh do dự nhìn Hoa Vân.

Dưới ánh trăng nhàn nhạt, bóng dáng hắn dường như hòa vào dòng nước trắng xóa, cô đơn đến mức khiến lòng người nhói đau.

Nàng cắn môi.

Cuối cùng, Diệp Linh nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh hắn, tay áo trắng rũ theo gió.

Nàng không biết tại sao phải quỳ.

Chỉ là… trong lòng nàng, cảm thấy, nếu sư tôn gánh chịu, thì nàng cũng nên gánh cùng.

Tiếng thác nước như tiếng gầm của thiên địa, vang vọng bên tai.

Nhưng hai thầy trò chỉ yên lặng, không lời nào.

Một đêm này, ánh trăng mờ nhạt, gió lạnh buốt xương.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Một ngày.

Hai ngày.

Ba ngày.

Diệp Linh ngã xuống vài lần vì kiệt sức, nhưng mỗi lần tỉnh lại, đều ngoan ngoãn quỳ tiếp.

Hoa Vân vẫn như pho tượng, không nhúc nhích.

Mãi đến ngày thứ tư, trong lúc bình minh vừa ló rạng, một tiếng xé gió khẽ vang lên.

Một phong thư màu đen, nhẹ nhàng bay tới, hạ xuống trước mặt Hoa Vân.

Diệp Linh vội vàng nhặt lấy, mở ra.

Chỉ thấy bên trong chỉ có đúng một dòng chữ:

“Có thể trở về. Cười một lần.”

Diệp Linh nhìn dòng chữ ấy, vừa mừng vừa lo.

Nàng ngẩng đầu nhìn Hoa Vân, cẩn thận gọi:

“Sư tôn… Người… Người cười thử xem?”

Hoa Vân mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu ánh sáng mờ mịt.

Hắn nhìn Diệp Linh một lát, rồi khóe môi khẽ cong lên.

Nụ cười rất nhạt.

Nhưng, là một nụ cười thực sự.

Diệp Linh ngơ ngẩn, mặt bỗng đỏ bừng.

Hắn… Hắn cười rồi.

Dù cười rất gượng gạo, nhưng nàng chưa từng thấy sư tôn cười bao giờ.

Trong lòng nàng, bỗng có chút gì đó mềm mại đến mức khó tả.

Hoa Vân chậm rãi đứng dậy.

Áo bào đẫm nước, gió lạnh thấm vào tận xương, nhưng ánh mắt hắn đã bình tĩnh hơn trước rất nhiều.

Diệp Linh cũng run rẩy đứng lên, vừa mừng vừa lo, lặng lẽ đi theo phía sau hắn.

Hai người không vội vã, từng bước từng bước men theo con đường mòn trở lại quán trọ.

Trời vừa sáng.

Ánh dương mỏng manh xuyên qua tầng mây, chiếu lên thân ảnh một lớn một nhỏ, kéo dài thật dài.

Khi bước vào cửa quán trọ, tiểu nhị đang quét dọn ngẩng đầu nhìn, suýt nữa làm rơi cả chổi trong tay.

“Vị… vị khách quan này…” Tiểu nhị lắp bắp, “Có… có người gửi phong thư cho ngài!”

Hoa Vân khẽ gật đầu.

Tiểu nhị run rẩy lấy ra một phong thư màu xám tro, đưa bằng hai tay.

Hắn nhận lấy, mở ra ngay trước cửa.

Bên trong, chỉ có bốn chữ to, bút lực trầm ổn như đinh đóng cột:

“Mệnh cách chưa ổn.”

Sau đó là một hàng chữ nhỏ hơn:

“Ba ngày sau, chuẩn bị sẵn sàng tiếp nhận một khảo nghiệm lớn.”

Hoa Vân cụp mắt, gấp phong thư lại, không nói một lời.

Diệp Linh ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi:

“Sư tôn… lại có chuyện rồi sao?”

Hắn chỉ nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, tay đặt lên đầu nàng, nhẹ nhàng xoa xoa.

“Không sao.”

Dù lời nói rất nhẹ, nhưng lại khiến Diệp Linh cảm thấy một sự trấn an kỳ lạ.

Nàng gật mạnh đầu, hai mắt sáng ngời.

Dù xảy ra chuyện gì… nàng cũng sẽ luôn đi theo bên cạnh hắn!

Ba ngày, chớp mắt đã qua.

Trong suốt ba ngày ấy, Hoa Vân không bước ra khỏi quán trọ.

Hắn ngồi thiền dưới mái hiên, gió thổi tung vạt áo, mưa bụi lất phất dính vào tóc và lông mày, nhưng hắn không hề nhúc nhích, thần sắc như đá tạc.

Diệp Linh ngày đêm túc trực bên cạnh, lặng lẽ pha trà, nhóm lửa, thậm chí thỉnh thoảng còn thay hắn chỉnh lại áo choàng bị gió thổi lệch. Nàng chẳng than vãn nửa câu, chỉ lặng lẽ ở đó như một cái bóng nhỏ trung thành.

Vào đêm cuối cùng của ngày thứ ba.

Bầu trời vần vũ mây đen.

Một luồng khí tức sắc bén như đao vô hình quét ngang, khiến toàn bộ quán trọ đột nhiên im bặt, tiếng người, tiếng côn trùng, tiếng gió đều ngưng lại.

Bên ngoài cổng, vang lên một tiếng cộp rất nhỏ.

Một bóng người toàn thân mặc áo choàng đen đứng đó, tay cầm một phong thư, không nói lời nào.

Tiểu nhị bị áp lực vô hình ép đến không dám thở mạnh, hai chân mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.

Bóng người ấy nhẹ nhàng phẩy tay.

Phong thư như một con chim sẻ nhỏ, xẹt thẳng về phía Hoa Vân.

Hắn đưa tay bắt lấy, động tác không nhanh cũng chẳng chậm, tự nhiên như đã đoán trước.

Bóng đen thấy thế, không lưu lại nửa khắc, thân hình nhoáng lên biến mất trong đêm tối.

Hoa Vân mở phong thư ra, chỉ thấy bên trong viết bằng nét chữ cứng cáp:

“Khảo nghiệm bắt đầu.

Giữ mạng sống.

Giữ bản tâm.

Giữ tiểu đệ tử.”

Dưới cùng, vẽ một ký hiệu hình hoa sen đơn giản, ký hiệu riêng của liên minh.

Hoa Vân nhìn kỹ ba dòng chữ ấy, ánh mắt tối đi mấy phần.

Diệp Linh ở bên cạnh lo lắng nhìn hắn, rụt rè hỏi nhỏ:

“Sư tôn… khảo nghiệm gì vậy?”

Hoa Vân gấp thư lại, ánh mắt thản nhiên đáp:

“Chưa biết.”

Nói đoạn, hắn ngước nhìn bầu trời.

Đêm đen đặc quánh, yên lặng đến rợn người. Nhưng Hoa Vân biết, từ giây phút này, thử thách thật sự… đã bắt đầu.

Gió ngoài hiên quét tới từng đợt, tựa như có gì đó đang rục rịch trong màn đêm.

Hoa Vân khẽ liếc Diệp Linh.

Nữ hài ấy vẫn còn quá ngây thơ, hai mắt tròn xoe đầy lo lắng, một tay nắm góc áo hắn như sợ mất đi điểm tựa duy nhất.

Hắn cụp mi mắt, không nói gì thêm, chỉ đứng dậy, nhẹ giọng:

“Vào phòng.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, theo sát hắn, hai người cùng trở lại gian phòng quen thuộc ở lầu hai.

Vừa đặt chân vào phòng, Hoa Vân liền dựng một tầng cấm chế kín đáo quanh bốn phía. Ánh sáng lóe lên trong nháy mắt rồi biến mất, khiến căn phòng trông chẳng khác gì lúc ban đầu, nhưng bên trong thì hoàn toàn cách ly với thế giới bên ngoài.

Hắn kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra cửa sổ.

Một đêm dài… yên ắng.

Nhưng khi đồng hồ nước trong phòng nhỏ giọt tới canh ba, trong khoảnh khắc Diệp Linh vừa gật gù ngủ gục bên bàn, thì bên ngoài quán trọ, một âm thanh kỳ dị vang lên.

Cạch, cạch

Như tiếng móng vuốt cào nhẹ lên gỗ mục.

Hoa Vân vẫn ngồi yên bất động, chỉ có ánh mắt sắc bén quét về phía cửa sổ.

Tiếng động mỗi lúc một gần hơn.

Một làn sương lạnh thấm qua khe cửa, mơ hồ kéo theo hơi thở âm u.

Diệp Linh dường như cũng cảm nhận được dị trạng, giật mình tỉnh dậy, hoảng hốt nhìn về phía cửa.

Ngay lúc đó, bụp!

Cửa phòng bỗng nứt ra một khe nhỏ, một bàn tay xám ngoét khô quắt thò vào, móng vuốt dài như móng sói.

Cùng lúc, một mùi tanh nồng xộc vào.

Diệp Linh thất thanh:

“Sư tôn!”

Hoa Vân lạnh lùng đứng dậy, một tay đè lên vai nàng, trấn an.

Hắn không lập tức ra tay.

Bởi lẽ hắn biết, đây mới chỉ là mở màn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cao-vo-ta-co-the-hap-thu-diem-kinh-nghiem
Cao Võ: Ta Có Thể Hấp Thu Điểm Kinh Nghiệm
Tháng 1 3, 2026
pho-cap-khoa-hoc-vat-ly-day-do-mot-dam-phap-than.jpg
Phổ Cập Khoa Học Vật Lý, Dạy Dỗ Một Đám Pháp Thần?
Tháng 1 22, 2025
truong-sinh-hoang-de-han-dien-roi
Trường Sinh: Hoàng Đế Hắn Điên Rồi
Tháng mười một 8, 2025
tao-nguoi-lien-co-the-manh-len-che-tao-toi-cuong-bat-hu-than-toc.jpg
Tạo Người Liền Có Thể Mạnh Lên, Chế Tạo Tối Cường Bất Hủ Thần Tộc
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved