Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tam-quoc-ta-thanh-truong-giac-nguoi-noi-nghiep.jpg

Tam Quốc: Ta Thành Trương Giác Người Nối Nghiệp

Tháng 4 30, 2025
Chương 373. Đại kết cục (2) Chương 372. Đại kết cục (1)
tran-thu-pham-tran-ba-tram-nam-ta-tai-nhan-gian-vo-dich.jpg

Trấn Thủ Phàm Trần Ba Trăm Năm, Ta Tại Nhân Gian Vô Địch

Tháng 2 1, 2025
Chương 261. Cửu Huyền Kiếm tôn, ngươi đến từ Địa Cầu Chương 260. Hôm nay, ta Chương Lập, siêu thoát thành tiên!
quy-than-quan-net.jpg

Quỷ Thần Quán Net

Tháng 1 21, 2025
Chương 207. Đại kết cục Chương 206. An bài
trong-sinh-roi-ai-con-khuyen-cac-nang-deu-di-chet-tot.jpg

Trọng Sinh Rồi Ai Còn Khuyên Các Nàng, Đều Đi Chết Tốt!

Tháng 2 1, 2025
Chương 106. Đời sau, hy vọng là cái đặc sắc kết cục Chương 105. Đại Thánh cảnh? Sâu kiến mà thôi!
ta-khi-de-giao-hoa-nu-nhi-xuyen-qua-toi-cua-goi-me.jpg

Ta Khi Dễ Giáo Hoa, Nữ Nhi Xuyên Qua Tới Cửa Gọi Mẹ

Tháng 12 2, 2025
Chương 521: Mười năm kỳ hạn (đại kết cục) Chương 520: Thiên Kinh
ta-tai-tu-chan-gioi-cau-dao-truong-sinh

Ta Tại Tu Chân Giới Cẩu Đạo Trường Sinh

Tháng mười một 21, 2025
Chương 1180: Thiên kiếp giáng lâm Giấy nghỉ phép
de-nguoi-noi-ung-khong-co-de-nguoi-tai-nhan-toc-khai-chi-tan-diep

Để Ngươi Nội Ứng, Không Có Để Ngươi Tại Nhân Tộc Khai Chi Tán Diệp

Tháng mười một 1, 2025
Chương 444: Đại kết cục hạ Chương 443: Đại kết cục bên trên
than-an-vuong-toa.jpg

Thần Ấn Vương Tọa

Tháng 1 11, 2026
Chương 238: Nguyệt Dạ công chúa ( Bên dưới ) Chương 237: Nguyệt Dạ công chúa ( bên trong )
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 513: Gột Rửa Tâm Cảnh
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 513: Gột Rửa Tâm Cảnh

à không, sư tôn! Người đi đâu vậy? Suốt mấy ngày không thấy bóng dáng!”

Hoa Vân liếc nhìn nàng, ánh mắt dịu đi vài phần, bình thản nói:

“Đi tĩnh tâm.”

Diệp Linh nghiêng đầu, như không hiểu lắm, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Rồi đột nhiên, nàng nhón chân, chìa ra một túi giấy nhỏ thơm ngát:

“Đệ tử biết người vất vả nên mua chút điểm tâm ngon nhất quán trọ cho người đây!”

Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt khẽ lay động.

Bàn tay vươn ra, nhận lấy túi giấy.

Không nhanh, không chậm, rất bình tĩnh.

Cứ như thế, một màn ấm áp, yên bình nhỏ bé, lặng lẽ diễn ra trong quán trọ nhộn nhịp người qua lại.

Hoa Vân vừa cầm lấy túi điểm tâm, còn chưa kịp mở ra, tiểu nhị bên cạnh lại hớt hải chạy tới.

Trên tay tiểu nhị, vẫn là một phong thư quen thuộc.

“Vị công tử này! Vừa rồi lại có người nhờ ta chuyển phong thư này cho ngài!”

Tiểu nhị thở hổn hển, dâng lên bằng hai tay.

Hoa Vân nhận lấy, mở thư.

Bên trong, từng nét chữ nhỏ gọn như khắc sâu vào giấy:

“Một tháng sau, nơi ngoại thành phía đông, sẽ có người đang đợi ngươi.

Không cần đem theo bất kỳ ai.

Nếu ngươi còn chưa đủ tỉnh táo, đừng đi.”

Dưới cùng, vẫn không có ký tên.

Hoa Vân vuốt nhẹ góc phong thư, ánh mắt tối lại.

Bên cạnh, Diệp Linh thấy vậy, vội lo lắng hỏi nhỏ:

“Sư tôn… có chuyện gì vậy? Có cần đệ tử đi theo không?”

Hoa Vân khẽ lắc đầu.

“Không cần.”

Thanh âm của hắn bình thản như nước chảy, không mang theo chút gợn sóng nào.

Nhưng tận sâu trong đáy mắt, lại như có thứ gì đó âm thầm trỗi dậy, tựa như một con sóng ngầm, đang cuộn trào dưới vẻ ngoài yên lặng.

Hoa Vân không nói thêm gì, chỉ thu lại phong thư, rồi chậm rãi ngồi xuống cạnh bàn.

Hắn mở túi điểm tâm ra, bên trong là vài miếng bánh ngọt đơn giản, còn hơi ấm.

Không vội ăn, hắn bẻ một miếng nhỏ, đưa lên miệng chậm rãi nhai.

Diệp Linh ngồi đối diện, ánh mắt không giấu nổi lo lắng, nhưng không dám lên tiếng.

Không khí trong phòng trọ an tĩnh tới mức có thể nghe rõ tiếng bánh vụn vỡ ra trong miệng.

Đột nhiên

Lạch cạch.

Lại một tiểu nhị khác gõ cửa bước vào, trong tay… vẫn là một phong thư.

“Vị công tử này! Lại có người gửi thư cho ngài!”

Hoa Vân ngước mắt nhìn lên, không lộ ra chút biểu cảm nào.

Hắn nhận thư, mở ra.

Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:

“Ngươi đang bị theo dõi.”

Không đề tên. Không có dấu hiệu gì thêm.

Bầu không khí trong phòng chùng xuống.

Diệp Linh vô thức siết chặt vạt áo, thì thầm:

“Sư tôn…”

Hoa Vân gấp thư lại, lẳng lặng nhét vào tay áo, đứng dậy.

“Ăn xong đi. Không cần để tâm.”

Giọng hắn bình tĩnh như thể chưa từng có gì xảy ra.

Diệp Linh nhìn Hoa Vân, thấy hắn như không hề bận lòng, nhưng nàng vẫn lén vận chuyển một tia linh khí, âm thầm quét qua khắp gian phòng.

Ngoài căn phòng nhỏ bé, có vẻ không có ai ẩn nấp.

Nhưng nàng vẫn cảm giác bất an, như thể có ánh mắt vô hình nào đó đang âm thầm rình rập.

Ngay lúc đó

Soạt.

Một phong thư mỏng lặng lẽ trượt vào qua khe cửa.

Không tiếng động. Không ai gõ cửa. Không một bóng người.

Diệp Linh giật mình quay đầu lại, nhưng Hoa Vân chỉ lặng lẽ bước tới, nhặt lên.

Mở thư ra, bên trong chỉ có một dòng viết tay lạnh lùng:

“Nếu ngươi để lộ chút sơ hở nào, không chỉ mình ngươi, mà ngay cả đệ tử của ngươi cũng sẽ chết.”

Chữ viết mạnh bạo, nét mực còn chưa khô hẳn, lộ rõ sát ý ẩn chứa bên trong.

Diệp Linh ngây ngẩn nhìn Hoa Vân.

Hắn chỉ yên lặng đọc xong, sau đó đốt tờ giấy thành tro bụi ngay trong lòng tay, không để lại chút dấu vết nào.

Sau đó hắn chậm rãi quay lại bàn, ngồi xuống, cầm lấy một miếng bánh khác, bình thản nói:

“Ăn đi. Không sao.”

Giọng hắn nhẹ như gió, như thể lời đe dọa kia chưa từng tồn tại.

Diệp Linh cắn môi, rốt cuộc không nhịn được hỏi nhỏ:

“Sư tôn… có cần… báo lại liên minh?”

Hoa Vân liếc nàng một cái, khóe miệng khẽ cong lên, như cười mà chẳng phải cười:

“Liên minh vốn biết.”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt thản nhiên, thấp giọng bổ sung:

“Chỉ là… họ không quan tâm.”

Hoa Vân nói xong, cũng không giải thích thêm.

Hắn chỉ rũ mi mắt, nhấc chén trà lên, động tác nhẹ nhàng như thể chuyện sinh tử vừa rồi chẳng liên quan gì đến mình.

Diệp Linh mím chặt môi.

Nàng rất muốn hỏi thêm… nhưng ánh mắt bình lặng của hắn khiến nàng do dự.

Cuối cùng, nàng chỉ có thể lặng lẽ cúi đầu, siết chặt bàn tay giấu dưới tay áo.

Ngoài cửa sổ, gió thổi qua, mang theo mùi cỏ dại thanh đạm.

Một lát sau, lại một tiếng “soạt” khe khẽ vang lên.

Lần này, Hoa Vân không đứng dậy.

Hắn chỉ giơ tay, ngón tay búng nhẹ một cái, phong thư vừa trượt vào cửa đã bay thẳng vào tay hắn.

Phong thư này được gói kín bằng vải xanh, bên ngoài không ghi gì cả.

Mở ra, bên trong là mấy chữ rất đơn giản:

“Trong vòng ba ngày tới, ngươi phải dẫn đệ tử rời khỏi quán trọ.”

Không giải thích. Không lý do.

Chữ viết ngay ngắn, mạnh mẽ, phảng phất một loại áp lực khó diễn tả.

Diệp Linh nghiêng đầu nhìn, thấy vậy, ánh mắt đầy nghi hoặc:

“Sư tôn, tại sao…? Chúng ta ở đây đâu có đắc tội với ai.”

Hoa Vân xếp thư lại, khóe môi nhếch lên, ánh mắt như có chút giễu cợt:

“Không phải lúc nào đắc tội mới bị đuổi đi.”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm:

“Đôi khi, chỉ cần tồn tại cũng đã là cái gai trong mắt người khác.”

Nói đoạn, hắn đứng dậy, khẽ phất tay áo.

“Thu dọn đi. Ngày mai lên đường.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, tuy trong lòng vẫn còn vô số nghi vấn, nhưng nàng không dám cãi lời hắn.

Chỉ là… khi nàng quay người đi thu dọn hành lý, ánh mắt vẫn âm thầm quét ra ngoài cửa sổ, nơi có một bóng đen lướt qua như quỷ mị.

Hoa Vân không nói thêm lời nào, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài trời, gió đêm thổi qua hàng cây, lá xào xạc như tiếng thì thầm của quỷ mị.

Bóng đen vừa thoáng qua kia, hắn đã nhìn rõ, tu vi không cao, nhưng tốc độ cực nhanh, rõ ràng không phải người thường.

Diệp Linh lặng lẽ thu dọn hành lý, từng động tác đều rất nhẹ, sợ quấy rầy tâm tình của hắn.

Ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn sư tôn, trong lòng lo lắng vô cớ.

Sau cùng, Hoa Vân khẽ phất tay.

“Đi.”

Chỉ một chữ, nhưng ngữ khí không thể chống cự.

Hai người rời khỏi phòng, không kinh động bất kỳ ai trong quán trọ.

Khi đi ngang qua đại sảnh, một ông lão gác đêm lờ mờ ngẩng đầu, ánh mắt như có như không lướt qua bọn họ, rồi cúi đầu ngủ gật tiếp.

Ra khỏi quán trọ, ánh trăng đổ xuống đường lát đá xanh loang lổ những vệt sáng tối.

Hoa Vân không quay đầu lại.

Hắn dẫn Diệp Linh đi thẳng về hướng bắc, xuyên qua những con hẻm nhỏ vắng vẻ.

Đi được một đoạn, Diệp Linh rốt cuộc không nhịn được nữa, cất tiếng hỏi nhỏ:

“Sư tôn… chúng ta đi đâu?”

Hoa Vân dừng chân dưới một gốc cây hòe già, nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt lãnh đạm:

“Đi thác nước.”

Giọng nói thản nhiên, nhưng từng chữ lại khiến lòng Diệp Linh khẽ run.

Nàng nhớ rõ phong thư vừa rồi, thác nước, ba tháng tĩnh tâm.

Thì ra… tất cả đã được sắp xếp từ lâu.

Hoa Vân thu ánh mắt lại, khẽ nhắm mắt.

Gió đêm thổi qua, cuốn tung vạt áo hắn.

Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt hắn, phác họa nên những đường nét lạnh lùng, như thể hắn đã hóa thành một pho tượng băng giá giữa trời đêm.

Một lúc lâu sau, hắn mới mở mắt, trầm giọng:

“Đi thôi.”

Hai thầy trò lại lặng lẽ lên đường.

Lần này, Hoa Vân đi chậm hơn, từng bước một, như thể đang ép chính mình tĩnh lại.

Diệp Linh ngoan ngoãn đi phía sau hắn, không dám lên tiếng quấy rầy.

Không khí xung quanh dần dần trở nên lạnh hơn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

96e3e92a8d6d07b2fcda0e77a4d11aff
Ta Có Một Dòng Thời Gian Trường Hà
Tháng 1 15, 2025
ta-nhan-vat-chinh-kim-thu-chi.jpg
Ta, Nhân Vật Chính Kim Thủ Chỉ
Tháng 2 24, 2025
nhat-kiem-tram-pha-cuu-trung-thien.jpg
Nhất Kiếm Trảm Phá Cửu Trùng Thiên
Tháng 2 27, 2025
thien-nguyen-tien-ky.jpg
Thiên Nguyên Tiên Ký
Tháng 1 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved