Chương 512: Mật Thư Truyền Tin Trong Đêm Vắng
Bước chân hắn dứt khoát, từng bước hướng xuống chân núi.
Chân trời phía xa mờ mịt, chẳng biết đang chờ đợi hắn là gì.
Nhưng lần này, hắn không còn hoang mang.
Xuống đến chân núi, Hoa Vân vừa đặt chân lên con đường mòn, một luồng gió lạnh đột ngột thổi tới.
Trong gió, một mảnh giấy mỏng manh bay lượn, nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt hắn.
Hoa Vân khom người nhặt lên.
Là một mảnh mật thư, không phong bì, chỉ một dòng chữ được viết vội bằng mực đen:
“Trong vòng ba ngày, quay về quán trọ. Không được trì hoãn. Nếu chậm trễ, Diệp Linh gặp nguy hiểm.”
Hắn siết chặt tờ giấy, sắc mặt trở nên trầm trọng.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Hoa Vân lập tức phi thân lao đi, hóa thành một đạo tàn ảnh trên đường núi hoang vu.
Chưa đến nửa ngày, bóng dáng quán trọ cũ đã hiện ra nơi chân trời.
Ánh đèn lác đác hắt ra qua những khe cửa, le lói trong màn đêm mờ mịt.
Hoa Vân đáp xuống ngay trước cửa.
Tim đập dồn dập.
Hắn đẩy cửa bước vào, căn phòng vẫn như cũ, bàn ghế phủ bụi mỏng, mùi gỗ mục phảng phất trong không khí.
Không thấy Diệp Linh.
Cũng không có dấu hiệu nào của người khác.
Ngay lúc Hoa Vân cau mày dò xét, xoạt một tiếng nhẹ vang lên, từ dưới gầm bàn, một phong thư mới bị nhét vội ra.
Hắn cúi xuống nhặt lấy.
Trên đó chỉ đề một chữ:
“Chờ.”
Phía sau còn kèm theo dòng nhỏ:
“Nếu muốn cứu người, ngươi cần tỉnh táo. Không được vọng động.”
Hoa Vân nắm chặt phong thư, ánh mắt trầm xuống như vực sâu không đáy.
Hoa Vân còn đang siết chặt phong thư, thì ngay lúc đó, vù, thêm một mảnh giấy khác theo gió lướt vào qua khe cửa, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt hắn.
Trên đó, một hàng chữ đỏ như máu hiện rõ:
“Còn nóng nảy nữa, ngươi sẽ chết.”
“Cả nàng cũng vậy.”
Dòng chữ như lưỡi dao lạnh lẽo, cứa mạnh vào lý trí vốn đã căng như dây đàn của hắn.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng Hoa Vân dấy lên từng đợt sóng dữ dội.
Hắn siết nắm tay đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, toàn thân tản ra sát khí lạnh buốt.
Nhưng rồi, ánh mắt hắn khẽ trầm xuống.
Hắn ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ giữa căn phòng trống trải, khép hờ mắt, buộc mình bình ổn hô hấp.
Tĩnh tâm.
Phải tĩnh tâm.
Nếu không, chỉ chuốc lấy diệt vong.
Chỉ cần một lần sai lầm, không chỉ hắn, mà cả Diệp Linh cũng sẽ bị liên lụy.
Bên ngoài quán trọ, đêm đen như mực, gió núi thổi ào ào, văng vẳng tiếng cú kêu thảm đạm.
Trong bóng tối, có một bóng người mơ hồ lặng lẽ đứng đó từ lúc nào, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng về phía căn phòng nơi Hoa Vân đang ngồi…
Ngay khi Hoa Vân vừa trấn định tâm thần, ngoài cửa sổ lại vang lên một âm thanh khe khẽ.
Một phong thư mỏng như cánh ve được gió thổi bay vào, nhẹ nhàng đáp xuống mép bàn trước mặt hắn.
Hắn vươn tay, mở phong thư ra.
Chỉ vỏn vẹn mấy dòng chữ:
“Hãy tới thác nước.
Sau đó, quay trở lại quán trọ.
Không được nhăn mặt.
Không được vội vã.
Nếu cười được thì càng tốt.
Một người bạn.”
Nét chữ tự nhiên mà lạnh lùng, dường như chẳng mang theo chút tình cảm nào, cũng không cho phép hắn cãi lại.
Hoa Vân trầm mặc.
Hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi đứng dậy, phủi bụi trên áo.
Khi mở mắt ra, ánh mắt hắn đã trở nên bình tĩnh như mặt hồ thu.
“Không nhăn mặt… không vội vã… còn phải cười nữa.” Hắn thấp giọng lặp lại yêu cầu ấy, khẽ cười khổ.
Nhưng rồi, rất nhanh, nụ cười kia trở thành một nét cười thật sự, bình thản và ung dung.
Hắn đẩy cửa bước ra, gió đêm thổi qua tà áo, mang theo hơi lạnh tê buốt.
Bước chân hắn chậm rãi, không chút hoảng loạn, chậm rãi tiến về phía thác nước như thể chỉ đang tản bộ dưới ánh trăng mà thôi.
Dưới ánh trăng mờ, Hoa Vân thong thả bước tới chân thác nước.
Dòng thác đổ xuống từ vách đá cao ngút, tiếng nước ầm ào như rền vang cả một cõi núi rừng. Hắn đứng đó, không vội vã, cũng không nhăn mặt, mặc cho hơi nước lạnh buốt thấm đẫm áo bào.
Xung quanh vắng lặng, không một bóng người.
Chỉ có tiếng thác nước cuồn cuộn như đáp lời.
Hoa Vân quét mắt một vòng, ánh nhìn bình thản.
Ngay khi hắn tưởng rằng sẽ chẳng có gì xảy ra, đột nhiên, từ một hốc đá gần đó, một vật nhỏ rơi xuống trước mặt hắn.
Là một chiếc lệnh bài màu đen!
Trên mặt lệnh bài khắc sâu hai chữ: “Tĩnh Tâm.”
Phía sau lệnh bài, lại gắn kèm một tấm thẻ nhỏ, trên đó ghi rõ:
“Không được nói.
Không được tranh.
Không được nghĩ ngợi vô ích.
Khi nào thác nước đổi màu, tự nhiên có thể rời đi.”
Hoa Vân cầm lệnh bài lên, ngón tay hơi siết lại.
Ngay lúc ấy, từ trên vách đá phía thượng nguồn, từng tia nước bỗng rực lên ánh sáng mờ mờ màu xanh nhạt, dấu hiệu bắt đầu của một cuộc thử thách dài đằng đẵng.
Hắn lặng lẽ ngồi xuống tảng đá lớn gần chân thác, mặc cho nước bắn tung tóe ướt đẫm cả người.
Mắt khép hờ, tâm như mặt nước lặng, không buồn cũng chẳng vui.
Mọi thứ bắt đầu.
Dòng thác đổ ầm ầm, nước lạnh thấu xương.
Hoa Vân vẫn ngồi bất động như tảng đá dưới chân mình.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Đột nhiên, trong làn nước mờ sương, một bóng người áo trắng lờ mờ xuất hiện.
Hoa Vân mở mắt, ánh nhìn bình tĩnh.
Bóng người nọ tiến lại gần, khí tức mơ hồ như có như không, tựa như gió thoảng qua khe núi.
“Ngươi… thật sự có thể kiên trì sao?” Giọng nói vang lên, không phân biệt nam hay nữ, mơ hồ như tiếng vọng từ lòng thác.
Hoa Vân không đáp, cũng không tỏ vẻ dao động.
Bóng trắng cười khẽ, bàn tay vung ra, một luồng nước hóa thành dây mỏng quấn quanh người hắn.
Dây nước lạnh buốt, dường như muốn cắt đứt thân thể.
Nhưng Hoa Vân vẫn bất động, thần sắc thản nhiên.
“Được lắm.” Bóng trắng mơ hồ nói, “Nếu hôm nay ngươi động tâm, sẽ tự mình đoạn tuyệt tiền đồ.
Nếu ngươi có thể cười… sẽ mở ra một cơ hội.”
Nói rồi, bóng trắng nhẹ nhàng tan vào trong màn sương nước.
Chỉ còn lại Hoa Vân một mình, đối mặt với thác nước cuồng loạn, và thử thách âm thầm không lời.
Hắn khẽ thở ra một hơi thật nhẹ.
Khóe môi… nhếch lên một tia cười rất nhạt.
Giữa dòng thác mờ ảo, nụ cười kia nhẹ đến mức như có như không, nhưng lại ấm áp lạ kỳ.
Chính khoảnh khắc đó, thác nước đột nhiên đổi màu!
Từ màu xanh lam lạnh lẽo, dòng thác chuyển dần sang sắc trắng ngà dịu dàng, như ngọc thạch sáng trong.
Ánh trăng phản chiếu trên mặt nước, soi lên bóng hình Hoa Vân, đơn độc mà kiên cường.
Sau khi dòng thác chuyển màu, không còn sức ép nào đè nén trên người Hoa Vân nữa.
Hắn chậm rãi đứng dậy.
Mái tóc đẫm nước bám vào gương mặt góc cạnh, thân hình gầy gò mà thẳng tắp như cây tùng già giữa trời đông.
Không vội vã.
Không nôn nóng.
Chỉ yên lặng xoay người, từng bước một quay về phía quán trọ.
Bầu trời dần chuyển sáng, ánh bình minh như vệt son mỏng loang trên nền mây trắng.
Khi Hoa Vân trở về tới cửa quán trọ, tiểu nhị đã đứng đợi từ lúc nào, hai tay cung kính dâng lên một phong thư.
“Vị công tử này, lại có thư gửi tới.”
Hoa Vân nhận lấy.
Mở thư ra, bên trong chỉ có một câu duy nhất:
“Ngươi đã bước qua được thác nước, coi như có một tia cơ hội.
Nhưng bản tâm còn chưa đủ, hành trình tiếp theo, chỉ cần một niệm sai lệch, liền vạn kiếp bất phục.”
Bên dưới, vẫn không đề tên người gửi.
Hoa Vân cười nhạt.
Cuộn phong thư lại, tùy ý nhét vào tay áo.
Hắn bước thẳng vào trong quán, vừa lúc bắt gặp Diệp Linh đang từ cầu thang đi xuống.
Thiếu nữ mặc y phục trắng tinh, ánh mắt long lanh sáng rỡ.
Vừa nhìn thấy hắn, Diệp Linh lập tức chạy tới, đôi mắt mở to đầy tò mò:
“Gia sư…