Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ngu-thu-thoi-dai-ta-bat-dau-than-cap-thien-phu

Ngự Thú Thời Đại, Ta Bắt Đầu Thần Cấp Thiên Phú

Tháng 1 14, 2026
Chương 1847: Lâm Mặc nhắc nhở! Chương 1846: Bảo vật tin tức!
phong-than-de-cho-nguoi-thu-quan-khong-co-de-cho-nguoi-chem-thanh-nhan-a

Phong Thần: Để Cho Ngươi Thủ Quan, Không Có Để Cho Ngươi Chém Thánh Nhân A

Tháng 1 8, 2026
Chương 920: Chém hết quần ma, Trường Thanh Đạo Tổ! (hoàn tất) Chương 919: Thông thiên xin chiến, Trường Thanh tính toán!
chu-thien-phuc-van.jpg

Chư Thiên Phúc Vận

Tháng 1 19, 2025
Chương 1084. Nhân tộc Tịnh thổ Chương 1083. Nhân đạo kết giới
ta-tai-di-gioi-co-toa-thanh

Ta Tại Dị Giới Có Tòa Thành

Tháng mười một 22, 2025
Chương 3280: Phá chướng! Chương 3279: Bình ổn phát triển
den-tu-tuong-lai-than-tham.jpg

Đến Từ Tương Lai Thần Thám

Tháng 2 24, 2025
Chương 1103. Kết án Chương 1102. Điều tra
hong-hoang-nhom-chat-trong-deu-la-chu-thien-dai-lao

Hồng Hoang: Nhóm Chat Trong Đều Là Chư Thiên Đại Lão

Tháng mười một 9, 2025
Chương 434: Nhân Quả (đại kết cục! ) (4) Chương 434: Nhân Quả (đại kết cục! ) (3)
van-gioi-vo-than.jpg

Vạn Giới Võ Thần

Tháng 2 3, 2025
Chương 2857. Vạn giới Võ Thần Chương 2856. Một chút hi vọng sống
Kiếm Từ Bầu Trời Tới

Ta Cao Lạnh Giáo Hoa Bạn Gái Quá Ngọt

Tháng 1 15, 2025
Chương 286. Đại kết cục Chương 285. Một lần cuối cùng hệ thống đại thăng cấp
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 511: Vượt Thác Đoạn Tuyệt Vướng Bận, Bỉ Ngạn Dẫn Lối Tìm Về Chân Ngã
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 511: Vượt Thác Đoạn Tuyệt Vướng Bận, Bỉ Ngạn Dẫn Lối Tìm Về Chân Ngã

Hoa Vân nhắm mắt, để mặc nước lạnh xối xuống từ đỉnh đầu, xuyên qua lớp linh lực hộ thể, đập thẳng vào thân thể như búa tạ nện xuống.

Mỗi giây, mỗi khắc, thân thể hắn run lên vì đau đớn.

Cơ bắp co giật.

Xương cốt kêu răng rắc.

Ngay cả thần hồn cũng như bị búa lớn đập mạnh, muốn vỡ ra.

Nhưng hắn vẫn không động đậy.

Gương mặt lạnh nhạt như băng tuyết ngàn năm.

Dừng mọi suy diễn…

Xóa hết tạp niệm…

Chỉ có tĩnh tâm mới đủ sống sót.

Ngày đầu tiên.

Đau đớn đến tận cùng, thần thức Hoa Vân gần như tán loạn.

Những hình ảnh hỗn loạn thi nhau hiện lên: ánh mắt ngây thơ của Diệp Linh, từng phong thư đến dồn dập, những mật lệnh mơ hồ, những cái bẫy trong bóng tối…

Tất cả như dòng nước lũ tràn vào tâm trí hắn.

Giết hết chúng đi!

Một giọng nói trầm đục vang lên trong đầu.

Phá vỡ tất cả, tự do mới là đạo!

Nhưng ngay sau đó, một cái tát vô hình như giáng vào tâm hồn hắn

Là ký ức về sư tôn, về đạo lý hắn từng được dạy.

“Tu giả, trước tu tâm.”

“Tâm bất chính, đạo bất thành.”

Hoa Vân cắn chặt răng.

Hắn gạt bỏ mọi suy nghĩ, tiếp tục quỳ thẳng dưới thác.

Ngày thứ mười bảy.

Thân thể đã dập nát.

Từng vết thương nhỏ li ti rỉ máu, bị nước lạnh cuốn đi, không ai nhìn thấy.

Nhưng đôi mắt Hoa Vân, mỗi khi mở ra, lại sáng hơn, kiên định hơn.

Ngày thứ ba mươi lăm.

Hoa Vân như một pho tượng, ngồi yên bất động giữa dòng thác giận dữ.

Tâm trí hắn trống rỗng, chỉ còn lại một chữ “Tĩnh”.

Dù nước thác như ngàn kiếm xuyên tim.

Dù gió núi như dao lạnh xé da.

Hắn vẫn bất động như núi.

Trong đầu chỉ còn duy nhất một hình ảnh

Nụ cười dịu dàng trong sáng của Diệp Linh, vắt vẻo trước quầy quán trọ, bưng một bát cháo nóng hổi, gọi khẽ:

“Hoa ca ca, ăn đi!”

Chờ ta về.

Chờ ta… bảo vệ muội.

Ngày thứ tám mươi tám.

Trong tiếng thác nước ầm ầm, dưới ánh sáng lờ mờ của trăng non, thân ảnh quỳ thẳng kia bỗng khẽ lay động.

Bên trong thân thể Hoa Vân, một luồng ánh sáng tinh thuần bùng lên, cuốn đi những tạp niệm cuối cùng.

Ầm!

Một luồng linh khí tinh thuần hơn, nặng nề hơn, như trút xuống từ cõi trời cao xa.

Hoa Vân khẽ mở mắt.

Ánh mắt hắn lúc này, tĩnh lặng như mặt hồ, sâu không đáy như vực thẳm.

Tâm đã tĩnh.

Đạo đã sáng.

Hắn chậm rãi đứng dậy, vạt áo rách nát tung bay trong gió núi.

Không còn oán niệm.

Không còn giận dữ.

Chỉ còn một trái tim lạnh mà sáng như băng tuyết ngàn năm.

Ngay khi Hoa Vân vừa rời khỏi thác nước Thanh Minh, bước chân chưa kịp chạm đến lối mòn dẫn về trấn nhỏ, một bóng áo xám lặng lẽ xuất hiện trước mặt hắn, tay dâng lên một phong thư niêm phong bằng sáp đỏ.

Không để lại lời nào, bóng người đó biến mất như khói.

Hoa Vân im lặng nhận lấy.

Ngón tay thon dài bóp nhẹ, mở thư.

Nét chữ trong thư quen thuộc, vẫn là lối hành văn lạnh lùng, sắc bén như dao:

“Ba tháng quỳ thác, ngươi đã làm được.”

“Nhưng tạp niệm trong tâm ngươi chưa diệt hết. Đạo tâm vẫn còn dấu vết giao động.”

“Lệnh mới: tiếp tục tĩnh tâm thêm sáu tháng.”

“Không được rời thác nước nửa bước. Không được tiếp xúc với bất kỳ ai.”

“Nếu ngươi dám trái lệnh, hậu quả tự gánh.”

“Ký tên: Một người lặng lẽ.”

Hoa Vân đọc xong, ánh mắt không hề dao động.

Hắn chỉ khẽ gấp lại phong thư, nhét vào ngực áo rách nát, quay người, không hề do dự, từng bước từng bước trở lại dưới thác.

Ầm ầm

Nước lạnh vẫn như cũ, thét gào trút xuống.

Một lần nữa, hắn quỳ xuống, thân thể thẳng tắp như trường thương.

Không lời oán trách. Không một tiếng thở dài.

Ba tháng? Sáu tháng?

Cho dù ba năm, sáu năm… chỉ cần tâm vững như sắt thép, đạo tự nhiên sẽ thành.

Trong lòng hắn khẽ vang lên câu nói của sư tôn năm xưa:

“Trên đường tu hành, người yếu thì chết, kẻ loạn tâm thì vĩnh viễn không bao giờ ngẩng đầu nhìn thấy thiên đạo.”

Ngày thứ một trăm hai mươi.

Dưới thác nước, bóng người kia vẫn như pho tượng.

Từng tầng linh khí mỏng mảnh không ngừng tràn ra từ thân thể hắn, tụ lại thành từng làn sương mờ nhạt, dần dần ngưng thành một khí tức sắc bén, thâm sâu.

Nếu có người ở gần, tất sẽ kinh hãi phát hiện

Hoa Vân lúc này, đã bước nửa chân vào một cảnh giới mới.

Ngày thứ một trăm ba mươi lăm.

Mặt trời vẫn lên xuống như thường, nước thác vẫn đổ xuống như những mũi tên băng giá, xối ào ạt lên người thanh niên quỳ thẳng bên dưới. Thân ảnh kia, đã mơ hồ như một phần của thiên địa, không động, không di, không nhiễm chút bụi trần.

Ngay lúc ấy, một chiếc phong thư nặc danh, được gói trong lớp giấy dầu chống nước, lặng lẽ trôi theo dòng thác, vướng lại trên vai Hoa Vân.

Hắn mở mắt, bàn tay đưa ra, chụp lấy phong thư.

Bên trong chỉ có một tờ giấy, trên đó, từng nét chữ sắc lạnh như dao khắc:

“Hoa Vân.”

“Ngươi đã quỳ suốt sáu tháng dưới thác lạnh.”

“Ngươi đã chặt bỏ cảm xúc, dập tắt dục vọng, nghiền nát tạp niệm.”

“Nhưng ngươi đang tự tay hủy diệt bản ngã của chính mình.”

“Ngươi không còn là ngươi.”

“Tu hành không phải để hóa thành cỗ máy vô tình. Đạo, phải từ tâm sinh.”

“Nếu tiếp tục, ngươi sẽ chỉ còn là cái xác rỗng biết thở.”

“Hãy tự hỏi: Ngươi là ai?”

Không ký tên.

Không dấu hiệu nhận dạng.

Chỉ có mặt giấy bị nước thấm ướt, chữ viết nhòe đi một góc như vết máu mờ mịt.

Hoa Vân siết chặt phong thư trong tay.

Đôi mắt hắn… lần đầu tiên sau nhiều tháng, lóe lên một tia dao động rất nhỏ.

Gió rít qua vách đá, thác nước gầm vang như thú rống.

Hoa Vân ngồi bất động thêm một lúc lâu. Từng câu chữ trong bức thư như lưỡi dao cày xới trong lòng hắn.

Hắn… là ai?

Phải chăng sau bao ngày đêm chấp hành mệnh lệnh, bóp chết từng tia cảm xúc, hắn đã thật sự quên mất?

Một tiếng phập nhỏ vang lên.

Một chiếc phong thư khác cắm vào tảng đá trước mặt hắn như một mũi tên.

Hắn ngẩng đầu, đưa tay gỡ lấy.

Bên trong chỉ viết vài dòng:

“Đứng dậy.”

“Bước đi.”

“Tìm lại bản ngã.”

Không ký tên.

Không giải thích.

Chỉ là ba mệnh lệnh ngắn gọn, lạnh lùng.

Hoa Vân siết chặt tay.

Một tia sáng yếu ớt len lỏi qua những tầng mây dày đặc, chiếu xuống người hắn.

Lần đầu tiên sau chín tháng dài đằng đẵng, hắn từ từ chống tay lên gối, đứng dậy.

Bước đầu tiên, nặng nề như vác cả thiên địa trên vai.

Bước thứ hai, máu trong cơ thể như trào ngược vì áp lực dồn nén.

Bước thứ ba, gân cốt toàn thân như muốn đứt đoạn.

Nhưng hắn vẫn kiên quyết bước ra khỏi dòng thác dữ.

Áo bào ướt đẫm, mái tóc rũ xuống che khuất ánh mắt.

Chỉ còn lại một thân hình gầy gò nhưng ánh lên khí thế như một lưỡi kiếm được mài giũa từ tuyệt vọng.

Ở phía xa, có tiếng vó ngựa khe khẽ.

Một chiếc phong thư nữa treo lơ lửng trong không trung, như thể đang chờ đợi hắn tới nhận lấy.

Gió lạnh lùa qua, xé toạc màn sương.

Hoa Vân chậm rãi tiến đến gần phong thư đang treo lơ lửng giữa không trung.

Ngón tay run rẩy khẽ chạm vào.

Xoạt.

Phong thư tự mở ra.

Bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:

“Nếu còn chưa ngộ ra, ngươi sẽ mãi mãi không thể bước ra khỏi bóng tối.”

Dưới dòng chữ ấy, một dấu ấn đỏ như máu: hình một đóa hoa bỉ ngạn.

Hoa Vân nhíu mày, trái tim chấn động.

Bỉ ngạn, trong truyền thuyết tượng trưng cho sinh tử luân hồi, cho đoạn tuyệt mọi vướng bận nhân gian.

Ai gửi?

Vì sao lại để lại dấu hiệu này?

Hắn siết chặt phong thư, quay đầu nhìn thác nước đổ ầm ào sau lưng mình.

Mỗi giọt nước bắn tung tóe như thể đang giễu cợt sự mê muội của hắn suốt thời gian qua.

Hoa Vân nhắm mắt lại.

Hít sâu một hơi.

Ánh mắt khi mở ra, đã khác hẳn, lạnh lùng, sáng tỏ, như kiếm đã được rèn thành.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dong-vai-dua-con-quan-am-tin-do-sinh-con-ta-tro-nen-manh-me.jpg
Đóng Vai Đưa Con Quan Âm, Tín Đồ Sinh Con Ta Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 4 23, 2025
Vạn Thú Thế Gia Quật Khởi
Vạn Thú Thế Gia Quật Khởi
Tháng 1 5, 2026
nguoi-tai-ma-giao-bat-dau-dung-hop-truong-sinh-dao-qua
Người Tại Ma Giáo, Bắt Đầu Dung Hợp Trường Sinh Đạo Quả
Tháng 1 9, 2026
ta-la-hong-kong-lon-nhat-dep-trai.jpg
Ta Là Hồng Kông Lớn Nhất Đẹp Trai
Tháng 3 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved