Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
van-vat-do-giam-ta-vo-dao-co-the-vo-han-thang-cap.jpg

Vạn Vật Đồ Giám: Ta Võ Đạo Có Thể Vô Hạn Thăng Cấp

Tháng 2 3, 2025
Chương 452. Chương 451.
ca-ca-van-van-tue.jpg

Ca Ca Vạn Vạn Tuế

Tháng 1 17, 2025
Chương 1056. Dưới đèn đường tiểu cô nương Chương 1055. Dạo chơi công viên tiểu ký
bat-dau-danh-dau-thien-cuong-dong-tu-cong-ta-vo-dich.jpg

Bắt Đầu Đánh Dấu Thiên Cương Đồng Tử Công, Ta Vô Địch

Tháng 1 9, 2026
Chương 448:Rơi xuống Tử thần Chương 447:Biến dị nguyên nhân
xuyen-qua-truong-vi-bat-dau-bi-nhac-mau-cham-duoi

Xuyên Qua Trương Vĩ, Bắt Đầu Bị Nhạc Mẫu Chạm Đuôi

Tháng 10 12, 2025
Chương 691: Phiên ngoại Chương 690: Một mực cùng một chỗ
vu-dao-tu-tien-truyen.jpg

Vu Đạo Tu Tiên Truyện

Tháng 2 27, 2025
Chương 132. Chương cuối Chương 131. Nhục thân hóa Vu, giảng đạo thiên hạ chi tính
vong-du-chi-bat-dau-thu-hoach-duoc-truong-thanh-thien-phu.jpg

Võng Du Chi Bắt Đầu Thu Hoạch Được Trưởng Thành Thiên Phú

Tháng 2 4, 2025
Chương 831. Đi lấy cái vô địch thế giới trở về! Chương 830. Chưởng môn nhân!!
manh-nhat-bao-quan-khoi-dau-trieu-hoan-sau-kiem-no.jpg

Mạnh Nhất Bạo Quân, Khởi Đầu Triệu Hoán Sáu Kiếm Nô

Tháng 1 18, 2025
Chương 350. Diệt Cửu Lôi Tông, đột phá Thiên Đạo Thánh Nhân ( đại kết cục ) Chương 349. Tru sát Thánh Nhân hậu kỳ
van-thien-chi-tam.jpg

Vạn Thiên Chi Tâm

Tháng 2 3, 2025
Chương 497. Chung mạt Chương 496. Hết thảy thành không 2
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 510: Thác Nước Thanh Minh
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 510: Thác Nước Thanh Minh

Nếu muốn tra ra bí mật, xin hãy cẩn trọng mỗi bước.

Một sai lầm, vạn kiếp bất phục.”

Cuối thư không ghi tên người gửi.

Chỉ vẽ một bông hoa mai nhỏ.

Hoa Vân siết chặt phong thư, ánh mắt lạnh như băng.

Diệp Linh chớp mắt, kéo nhẹ tay áo hắn:

“Sư tôn… Chúng ta làm sao bây giờ?”

Hoa Vân nhìn nàng.

Diệp Linh, gương mặt ngây thơ, ánh mắt trong sáng, hoàn toàn tin tưởng giao mọi quyết định cho hắn.

Hắn im lặng một lúc lâu, sau đó mới thấp giọng nói:

“Đi ngủ trước đi.”

“Hả?” Diệp Linh tròn mắt.

Hoa Vân bình thản:

“Muốn đối phó Hắc Mộc Lâu, trước tiên phải dưỡng đủ tinh thần.”

Diệp Linh gật đầu thật mạnh:

“Vâng!”

Đêm khuya.

Trong phòng trọ, ánh đèn leo lét.

Diệp Linh đã sớm ôm gối cuộn mình trong góc giường, ngủ say như một chú mèo nhỏ.

Hoa Vân khoanh chân ngồi cạnh bàn, tay xoay nhẹ tách trà, ánh mắt trầm ngâm.

Phong thư cũ trải ra trước mặt.

Một bức họa cổ… bí mật của Hắc Mộc Lâu… và liên minh đột nhiên ngưng mật lệnh…

Tất cả móc nối lại như một tấm lưới vô hình đang siết chặt lấy hắn.

Không thể ngồi yên chờ chết.

Hoa Vân chậm rãi đứng dậy, phủ thêm áo ngoài.

Trước khi đi, hắn liếc nhìn Diệp Linh lần cuối.

Ánh trăng ngoài cửa sổ dịu dàng chiếu vào, phản chiếu gương mặt nàng trong sáng, vô ưu.

Hắn im lặng, rút tay áo, nhẹ nhàng đắp lại chăn cho nàng.

Rồi mới quay người, không tiếng động lướt ra ngoài.

Trong đêm tối.

Hoa Vân ẩn thân trong bóng cây, thẳng hướng về phía khu vực của Hắc Mộc Lâu.

Khu nhà thấp ẩn mình giữa rừng cây, bốn phía canh phòng nghiêm ngặt.

Nhưng với thân pháp của hắn, những tên lính gác kia chẳng khác gì bù nhìn.

Chỉ mất một chút công phu, hắn đã áp sát được kho hàng bí mật.

Bên trong thấp thoáng ánh sáng đèn lồng.

Hoa Vân nhíu mày, vận linh thức dò xét, quả nhiên có mấy tu sĩ Trúc Cơ kỳ trấn thủ.

Ngoài ra… còn một khí tức cực kỳ quỷ dị.

Là… Hóa Thần?!

Hoa Vân lập tức cảnh giác, thu liễm khí tức đến cực hạn.

Không thể khinh suất.

Ngay khi hắn định rút lui thăm dò thêm, một bóng người áo đen lướt qua góc nhà.

Nhanh như tia chớp.

Hoa Vân nheo mắt.

Bóng áo đen kia… tay cầm một vật được vải đen bọc kín, hình dạng dài dài, rất giống… một bức họa!

Không chút chần chừ, hắn lập tức bám theo.

Hai bóng đen một trước một sau, lướt nhanh trong rừng đêm.

Bất chợt, người áo đen quay phắt lại, ném ra một nắm bụi vàng óng ánh!

Bụi phong cấm linh!

Hoa Vân khẽ quát một tiếng, vận linh lực hộ thể, thân hình lách ngang né tránh.

Chỉ trong khoảnh khắc, bóng người áo đen đã biến mất vào bóng tối.

Hoa Vân đứng lại, cau mày.

Đáng tiếc… suýt nữa thì bắt được.

Nhưng hắn không thất vọng.

Vì lúc vừa né tránh, trong tay hắn đã kẹp được một mảnh vải nhỏ, từ tay áo của kẻ áo đen rơi xuống.

Mảnh vải có thêu ký hiệu kỳ lạ, một chữ “Kỳ” cổ phong.

Sáng hôm sau.

Diệp Linh ngáp dài, ôm gối ngồi dậy:

“Sư tôn… hôm qua huynh đi đâu vậy?”

Hoa Vân ung dung rót trà, giấu đi mệt mỏi nơi đáy mắt:

“Ra ngoài hóng gió.”

Diệp Linh chớp mắt:

“Ồ, vậy sư tôn có mát mẻ hơn chưa?”

Hoa Vân: “…”

Hắn bất đắc dĩ bật cười, xoa nhẹ đầu nàng:

“Cũng mát mẻ hơn chút rồi.”

Hoa Vân khẽ nhắm mắt, ngón tay lướt nhẹ trên mảnh vải cũ.

Chữ “Kỳ” thêu tay tinh xảo, ẩn chứa đạo vận rất nhạt, chỉ người từng trải mới nhận ra.

Đây tuyệt đối không phải vật bình thường.

Hắn trầm ngâm một lúc, sau đó lặng lẽ thu mảnh vải vào tay áo.

“Diệp Linh.”

Hắn xoay người, giọng điệu ôn hòa:

“Hôm nay chúng ta ra ngoài dạo một vòng.”

Diệp Linh hai mắt sáng rỡ, vội vàng gật đầu:

“Vâng, vâng!”

Nàng líu ríu chạy tới, vội vàng buộc tóc, chỉnh lại áo váy, bận rộn như một chú chim nhỏ.

Hoa Vân yên lặng nhìn nàng, ánh mắt hơi nhu hòa.

Dù sóng gió ngầm thế nào… cũng phải bảo vệ nàng bình an.

Bên ngoài.

Khu chợ phiên nhộn nhịp, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con đùa giỡn vang vọng.

Dưới ánh nắng nhẹ, cảnh tượng sinh động, bình yên.

Hoa Vân dẫn Diệp Linh đi dạo quanh, vừa quan sát, vừa thầm dò xét mọi người xung quanh.

Một lúc sau, ánh mắt hắn khẽ động.

Phía xa, có một tiểu quầy bán vải vóc cũ nát.

Mà trên tấm vải lớn phủ lên quầy, thêu một chữ “Kỳ” giống hệt như mảnh vải hắn cầm!

Hoa Vân dẫn Diệp Linh giả vờ ngắm nghía.

Lão bà lão trông quầy cười tít mắt:

“Tiểu đạo hữu, mua một chút vải may áo không? Giá rẻ lắm.”

Hoa Vân mỉm cười, ra vẻ tùy ý:

“Chữ ‘Kỳ’ này… lão bà tử từ đâu có?”

Lão bà tử cười híp mắt:

“À, đồ thu mua linh tinh thôi. Có người bán mà… nghe nói là từ một tông môn cũ kỹ gì đó ở Tây Hoang.”

“Tên gì?”

“Ừm…” Lão bà tử gãi đầu, “Hình như gọi là… Kỳ Môn?”

Kỳ Môn?!

Hoa Vân sững người.

Trong trí nhớ của hắn, Kỳ Môn là một thế lực nhỏ đã sụp đổ mấy trăm năm trước, nổi tiếng quỷ dị tà môn, chuyên ẩn giấu tung tích, bố trí kỳ trận.

Nếu như người áo đen kia là truyền nhân sót lại của Kỳ Môn…

Vậy thì lần này, phiền toái không nhỏ!

Hoa Vân âm thầm siết chặt tay áo.

Bên tai, giọng Diệp Linh trong trẻo vang lên:

“Sư tôn! Xem này, cái vòng tay này đẹp không?”

Nàng nâng lên một chiếc vòng bạc nhỏ, đôi mắt lấp lánh chờ đợi.

Hoa Vân nhìn nàng, khóe miệng cong lên:

“Đẹp lắm.”

Nói xong, hắn không chút do dự, trả tiền mua luôn cho nàng.

Đêm đó.

Khi Diệp Linh ngủ say, ôm vòng tay mới trong lòng.

Hoa Vân một mình mở rộng bản đồ địa phương, khoanh tròn lên những chỗ khả nghi.

Kỳ Môn đã xuất hiện…

Hắc Mộc Lâu giấu giếm…

Liên minh lại đột ngột ngưng mật lệnh…

Cả ba móc nối thành một mạch ngầm.

Hắn cần phải cẩn thận hơn gấp bội.

Muốn sống sót, không chỉ cần kiếm, còn cần cả đầu óc.

Đêm khuya.

Trong lúc Hoa Vân còn ngồi trầm tư bên ngọn đèn dầu, ngoài cửa sổ đột ngột vang lên tiếng “xoạt” rất khẽ.

Hắn cau mày, khẽ phẩy tay.

Một luồng linh lực kéo phong thư dính trên cánh cửa bay vào lòng bàn tay.

Giấy phong thư quen thuộc, dấu ấn liên minh rõ ràng.

Hắn mở thư, ánh mắt lạnh đi từng chút một.

Nội dung chỉ có vài dòng:

“Dừng mọi suy diễn. Lập tức đến Thất Tuyệt Thủy Đàm, thác nước Thanh Minh, quỳ tĩnh tâm ba tháng. Nếu trái lệnh, hậu quả tự chịu.”

Không có lời giải thích.

Không có cơ hội biện bạch.

Chỉ một mệnh lệnh tuyệt đối, lạnh như băng.

Hoa Vân siết chặt phong thư, khóe môi cong lên một nụ cười giễu lạnh.

Liên minh… rốt cuộc là muốn hắn tĩnh tâm, hay muốn dùng thác nước Thanh Minh trấn áp ngọn lửa nghi kỵ trong lòng hắn?

Bọn chúng đã bắt đầu không còn kiên nhẫn rồi.

Nhưng… dù sao, mệnh lệnh là mệnh lệnh.

Hoa Vân thở dài một hơi.

Hắn đứng dậy, khẽ sửa lại áo bào.

Bóng dáng cao gầy tiêu sái đi tới giường Diệp Linh.

Thiếu nữ đang ôm vòng tay, ngủ ngoan trong ánh trăng bạc.

Hoa Vân cúi người, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, thầm thì:

“Chờ ta trở về.”

Sáng hôm sau.

Chỉ để lại một mảnh giấy nhỏ dặn dò Diệp Linh luyện công chăm chỉ, Hoa Vân âm thầm rời khỏi quán trọ.

Thác nước Thanh Minh, nằm sâu trong khe núi.

Đó là nơi linh khí hỗn loạn, nước chảy xiết lạnh như băng, ai quỳ dưới thác sẽ bị gột rửa thể xác và tinh thần đến tận cùng.

Ba tháng…

Với kẻ bình thường, e rằng chưa đầy một tháng đã tẩu hỏa nhập ma.

Hoa Vân hít sâu một hơi, cất bước vững vàng, thân ảnh dần khuất trong màn sương núi trắng xóa.

Thác nước Thanh Minh.

Ầm ầm

Từng cột nước khổng lồ như những con rồng bạc gào thét lao xuống từ vách đá dựng đứng, bụi nước bắn tung trắng xóa cả một vùng.

Dưới thác, một bóng người áo xám quỳ thẳng tắp.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-minh-ma-hoang-hau-di-chuc-ta-the-ma-la-thai-tu.jpg
Đại Minh: Mã Hoàng Hậu Di Chúc, Ta Thế Mà Là Thái Tử
Tháng 1 6, 2026
mot-hoa-mot-ruou-mot-tien-nhan-cung-ngu-cung-say-cung-truong-sinh
Một Hoa Một Rượu Một Tiên Nhân, Cũng Ngủ Cũng Say Cũng Trường Sinh
Tháng mười một 11, 2025
ta-mai-tang-chu-ba-mot-cai-quan-tam-toan-bo-internet-doa-so.jpg
Ta Mai Táng Chủ Bá, Một Cái Quan Tâm Toàn Bộ Internet Dọa Sợ
Tháng 1 24, 2025
hong-hoang-chi-toi-cuong-phat-to
Hồng Hoang Chi Tối Cường Phật Tổ
Tháng 12 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved