Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
giet-quai-len-cap-cuoi-cung-thanh-mot-doi-vo-thanh.jpg

Giết Quái Lên Cấp, Cuối Cùng Thành Một Đời Võ Thánh

Tháng 4 23, 2025
Chương 207. Vương Hổ Chương 206. Trích Tinh Lâu
ta-that-khong-phai-dai-ma-vuong.jpg

Ta Thật Không Phải Đại Ma Vương

Tháng 1 25, 2025
Chương 1160. Tương lai có hi vọng! Chương 1159. Thần tôn!
mac-cau-tien-duyen.jpg

Mạc Cầu Tiên Duyên

Tháng 1 19, 2025
Chương 811. Tiến về ngoại vực Chương 810. Tăng nhân
vo-song-hoang-tu-chinh-chien-chu-thien.jpg

Huyền Huyễn: Vô Song Hoàng Tử, Chinh Chiến Chư Thiên!

Tháng 3 28, 2025
Chương 2196. Phi Thăng Chương 2195. Vì Thủy Hoàng tên
cao-khao-sau-do-ta-duoc-tu-chan-dai-hoc-trung-tuyen.jpg

Cao Khảo Sau Đó, Ta Được Tu Chân Đại Học Trúng Tuyển

Tháng 1 17, 2025
Chương 580. Lời cuối sách Chương 579. Lâm Mặc thành thánh, đại kết cục
cuc-pham-thau-thi-cuong-binh.jpg

Cực Phẩm Thấu Thị Cuồng Binh

Tháng 1 19, 2025
Chương 2511. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 2510. Dài đằng đẵng nhất một đêm
manh-manh-co-vo-nho.jpg

Manh Manh Cô Vợ Nhỏ

Tháng 2 7, 2025
Chương 660. Ngọt ngào hạnh phúc Chương 659. Bát Vân Kiến Nguyệt mỹ hảo bắt đầu
doc-doan-van-co.jpg

Độc Đoán Vạn Cổ

Tháng 1 22, 2025
Chương 630. Ta nói không cô rồi Chương 629. Mọi người đều có chí khác nhau
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 509: Hắc Mộc Lâu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 509: Hắc Mộc Lâu

”

Nói xong, thân hình như thiểm điện lao ra khỏi chỗ nấp!

Trong nháy mắt, kiếm khí sắc bén vạch tan màn sương.

Người áo đen phản ứng cực nhanh, lập tức xoay người, tay ngưng tụ một luồng sát khí dày đặc, đánh thẳng vào Hoa Vân.

Hoa Vân chỉ lạnh lùng hừ nhẹ một tiếng.

Ầm!

Một chiêu chạm nhau, người áo đen bị đánh bật về sau ba bước, đôi mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc.

“Tu vi… Nguyên Anh sơ kỳ?!”

Tên áo đen không ngờ Hoa Vân còn trẻ mà tu vi lại cao như vậy.

Hắn lập tức định lùi.

Nhưng lúc này, Diệp Linh cũng đã ra tay.

Một chiêu “Thanh Phong Toái Vân” vẽ thành kiếm ảnh, phong kín đường lui của người áo đen.

Bị ép vào thế bí, người áo đen cắn răng, ném ra một vật nhỏ như lưu tinh.

“Bùm!”

Một làn khói đen nổ tung, che khuất tầm mắt.

Khi khói tan, người áo đen đã biến mất không còn tung tích.

Chỉ còn tên trộm, toàn thân run lẩy bẩy, ôm chặt linh kiếm, sắc mặt trắng bệch nhìn Hoa Vân.

“Tha… tha cho ta!

Muốn gì ta đưa hết!”

Hắn quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục.

Hoa Vân lạnh lùng bước tới trước mặt tên trộm, cúi người, ngón tay chỉ nhẹ lên trán hắn.

Một luồng linh thức thẩm thấu vào đầu tên trộm.

Chỉ một thoáng, Hoa Vân đã hiểu rõ.

Tên này chẳng biết bí mật gì, chỉ là kẻ cơ hội, nhân lúc hỗn loạn trộm đồ mà thôi.

Hắn thu lại tay, lạnh nhạt nói:

“Kiếm, để lại.”

Tên trộm run cầm cập, dâng linh kiếm lên bằng hai tay.

Hoa Vân thản nhiên nhận lấy, quay người, kéo Diệp Linh rời đi, không thèm liếc lại.

Đi được một đoạn, Diệp Linh thấp giọng hỏi:

“Sư tôn, chúng ta có cần truy tìm tên áo đen kia không?”

Hoa Vân im lặng một lúc, rồi đáp:

“Không cần.

Nếu hắn dám quay lại, ta sẽ chờ.”

Hắn cúi mắt nhìn thanh linh kiếm trong tay, ánh mắt thâm trầm.

Chuyện lần này, chắc chắn còn chưa kết thúc.

Hoa Vân không vội ra tay.

Hắn hơi nheo mắt, đứng trong bóng tối, lặng lẽ quan sát.

Bên cạnh, Diệp Linh ôm chặt thanh kiếm nhỏ, khẽ thì thầm:

“Sư tôn… hắn… hắn trộm linh kiếm à?”

Giọng nàng nhẹ như tiếng muỗi kêu, trong veo không vướng chút tạp niệm nào.

Hoa Vân đưa tay nhẹ ra hiệu:

“Suỵt.”

Diệp Linh lập tức im bặt, đôi mắt đen láy mở to, chăm chú nhìn theo động tác của hắn.

Tên trộm kia thở hổn hển, lật qua lật lại thanh kiếm vài lần, rồi vội vã cất lại vào bao, định bỏ trốn tiếp.

Chính lúc đó, từ một góc khác trong rừng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

“Bắt lấy hắn!”

Một nhóm người mặc áo bào đen lao ra, bao vây tên trộm.

Khí thế mạnh mẽ, không dưới Trúc Cơ sơ kỳ.

Tên trộm hoảng sợ, vội vàng niệm pháp quyết định rút lui. Nhưng vừa xoay người, một kình phong mạnh mẽ đã đánh úp tới.

“Ầm!”

Tên trộm ngã nhào xuống đất, bao tải trong tay cũng văng ra ngoài.

Hoa Vân khẽ nhíu mày, nhìn sang Diệp Linh, thấp giọng dặn:

“Chờ ở đây.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, hai tay nắm chặt lấy vạt áo mình, căng thẳng mà hồi hộp.

Hoa Vân như một chiếc bóng lao ra, chỉ trong nháy mắt đã đến giữa vòng vây.

Đám người áo đen còn chưa kịp phản ứng, một luồng kiếm khí sắc bén đã tràn ngập.

“Phập!”

Kẻ đứng đầu bị chém ngã xuống trong tích tắc, máu tươi bắn tung tóe. Những kẻ còn lại sợ hãi, đồng loạt rút kiếm, định phản kích.

Nhưng tốc độ của Hoa Vân nhanh hơn bọn chúng nhiều lần.

Chỉ sau ba hơi thở, toàn bộ đều ngã gục, bất tỉnh nhân sự.

Hắn cúi người nhặt bao tải lên, mở ra kiểm tra.

Quả nhiên, chính là thanh linh kiếm có khắc phù văn cổ xưa.

Một vật phẩm không hề tầm thường.

Hoa Vân siết chặt tay, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Trong lòng hắn lướt qua một suy nghĩ:

Đây tuyệt đối không phải chuyện ngẫu nhiên.

Hắn quay trở về chỗ Diệp Linh.

Diệp Linh nãy giờ đứng im không nhúc nhích, thấy hắn trở về thì vội vàng bước lên, nhỏ giọng hỏi:

“Sư tôn, xong rồi ạ?”

Hoa Vân gật đầu, đưa tay xoa nhẹ đầu nàng, động tác cực kỳ dịu dàng:

“Đi thôi.”

Diệp Linh ngước mắt, đôi má hồng nhạt như ánh chiều tà, ngoan ngoãn đi theo sau hắn, không hỏi thêm gì nữa.

Hoa Vân vừa mới nhích người chuẩn bị ra tay thì bốp! một tiếng gõ nhẹ vào sau lưng.

Diệp Linh thì thầm:

“Hoa sư tôn… Chúng ta có nên hỏi hắn trước không? Giết người là không tốt đâu…”

Hoa Vân: “…”

Gió lạnh thổi qua, hắn đứng im như tượng.

Một kẻ trộm đồ của Hắc Mộc Lâu, còn dám ngang nhiên lôi bảo vật ra kiểm tra giữa rừng, vậy mà Diệp Linh còn muốn hắn hỏi thăm nhẹ nhàng?

Hoa Vân lạnh mặt, nghĩ bụng:

Ta là người làm nhiệm vụ ám sát đấy, không phải đi thăm hỏi ban phát từ thiện đâu!

Nhưng nhìn đôi mắt trong veo của Diệp Linh, lời muốn nói lại nghẹn trong cổ.

Cuối cùng hắn chỉ có thể khẽ hừ lạnh, thu lại sát khí, quyết định…

Ẩn mình chờ thêm một chút, đợi xem tình hình biến chuyển.

Tên trộm sau khi kiểm tra bảo vật xong, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam.

Hắn lẩm bẩm:

“Chỉ cần ra khỏi khu rừng này, tìm được người trả giá cao, từ nay về sau ta chẳng cần lo gì nữa!”

Nói rồi, hắn quăng bao đồ lên vai, tiếp tục lần mò đi sâu vào trong.

Hoa Vân nhíu mày.

“Không thể để hắn chạy thoát,” hắn thì thầm.

Diệp Linh gật đầu thật nhanh, hai mắt long lanh:

“Vâng! Nhưng sư tôn à… Người đừng làm hắn đau quá!”

Hoa Vân: “…”

Hắn nghiến răng, hít sâu một hơi, lẩm bẩm:

“Không làm đau… Vậy lấy cái gì bắt?”

Rốt cuộc…

Trong tiếng thở dài cam chịu, Hoa Vân tung người lao ra, ra tay cực kỳ lưu tình, chỉ điểm nhẹ lên cổ tay đối phương.

Tên trộm chưa kịp phản ứng, đã bị điểm huyệt mềm nhũn ngã xuống đất.

Diệp Linh thò đầu ra khỏi bụi cỏ, ánh mắt sáng rực:

“Sư tôn lợi hại quá!”

Hoa Vân lạnh lùng phẩy tay áo:

“Không cần khen.”

Trong lòng thì thầm:

Nếu không phải vì bị ép phải “không đau” thì ta đã một chiêu đánh bay hắn rồi…

Hoa Vân xách tên trộm mềm oặt như con gà chết lên vai, bước đi lạnh nhạt.

Diệp Linh vội vàng chạy theo, mắt tròn xoe:

“Sư tôn… Chúng ta không hỏi hắn ở đây sao?”

Hoa Vân lạnh nhạt đáp:

“Ở đây mà tra hỏi, chỉ sợ người của Hắc Mộc Lâu còn chưa thấy người, đã ngửi thấy mùi rồi.”

Diệp Linh vỗ tay:

“Ồ! Sư tôn thông minh quá!”

Hoa Vân khựng lại nửa nhịp, suýt chút nữa mất thăng bằng.

Hắn âm thầm thở dài trong lòng.

Thông minh gì chứ… chuyện thường tình thôi mà…

Hai người nhanh chóng lướt qua từng tán cây, quay về quán trọ.

Trong phòng, Hoa Vân thả tên trộm xuống đất cái bụp, tiếng vang không nhỏ.

Tên trộm tỉnh dậy, còn chưa kịp mở miệng, đã thấy một bàn tay trắng nõn đưa tới trước mặt, là Diệp Linh.

“Xin chào!” nàng cười ngọt ngào, “Ngươi tên gì vậy?”

Tên trộm: “…”

Hoa Vân: “…”

Bầu không khí bỗng nhiên quái dị.

Hoa Vân xoa trán, bình thản kéo Diệp Linh ra sau lưng:

“Để ta hỏi.”

Hắn lạnh lùng nhìn thẳng vào tên trộm:

“Ngươi từ đâu tới? Ai bảo ngươi lấy vật đó?”

Tên trộm run cầm cập.

Hắn nào dám giấu, vội vàng khai ra:

“Ta… ta chỉ là tiểu nhân vô danh thôi! Thấy người trong lâu vận chuyển hàng, nhân lúc hỗn loạn mới đánh cắp…”

Hoa Vân gật đầu, chậm rãi hỏi tiếp:

“Vật đó là gì?”

Tên trộm lắp bắp:

“Là… một bức họa cổ, nghe nói có liên quan đến… một bí mật của Hắc Mộc Lâu!”

Hoa Vân và Diệp Linh đồng loạt sửng sốt.

“Bí mật…?”

Diệp Linh nghiêng đầu, gương mặt tràn đầy tò mò.

Hoa Vân trầm ngâm.

Bức họa cổ… Bí mật của Hắc Mộc Lâu…

Chuyện này có vẻ phức tạp hơn hắn tưởng.

Ngay lúc này, ngoài cửa sổ vang lên tiếng gió khẽ động.

Một phong thư buộc bằng dây đỏ lặng lẽ được ném vào, rơi ngay bên chân Hoa Vân.

Hắn cúi người nhặt lên, mở ra xem.

Nét chữ quen thuộc:

“Hoa đạo hữu, chuyện của Hắc Mộc Lâu không đơn giản.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

8c0f8c05828d5fb2cc929a4d6eb8ce22
Hồng Hoang Tinh Thần Đạo
Tháng 1 15, 2025
trach-nhat-phi-thang.jpg
Trạch Nhật Phi Thăng
Tháng 2 1, 2025
bach-nien-tu-tien-ta-sap-chet-ban-tay-vang-moi-den
Bách Niên Tu Tiên, Ta Sắp Chết Bàn Tay Vàng Mới Đến
Tháng 12 1, 2025
phan-phai-cong-luoc-tam-chet-ta-qua-quyet-bai-nhap-ma-mon.jpg
Phản Phái: Công Lược Tâm Chết, Ta Quả Quyết Bái Nhập Ma Môn
Tháng 2 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved