Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
Bắc Vương

Bị Nữ Đế Ban Cho Cái Chết Ta Triệu Hoán Lịch Sử Danh Tướng

Tháng 1 16, 2025
Chương 218. Đại Kết Cục Chương 217. Hàng giới
cuc-dao-tan-the-ta-chung-than-thu-den-truong-sinh.jpg

Cực Đạo Tận Thế: Ta Chủng Thần Thụ Đến Trường Sinh

Tháng 3 29, 2025
Chương 252. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 253. Đại kết cục: Chư Thiên phía trên
vo-dich-ngu-thu-ta-chien-sung-co-the-thang-cap.jpg

Vô Địch Ngự Thú: Ta Chiến Sủng Có Thể Thăng Cấp!

Tháng 2 4, 2025
Chương 311. Siêu thoát Chương 310. Lần nữa tiến hóa, hướng chủ Thần cảnh xuất phát
chu-than-ngu-hi-kich

Chư Thần Ngu Hí

Tháng 1 3, 2026
Chương 1430: Mạnh Hữu Phương: Ta là mười tám Thần, mà không phải là 【 thời gian 】 Chương 1429: Thần danh của ta là 【 nguyên sơ 】
song-bang-tan-the-ta-cuop-sach-tram-ty-sieu-thi-vat-tu.jpg

Sông Băng Tận Thế: Ta Cướp Sạch Trăm Tỷ Siêu Thị Vật Tư

Tháng 1 23, 2025
Chương 615. Chương cuối Chương 614. Biểu diễn cùng ám tập
trong-sinh-nhat-ban-lam-tru-than.jpg

Trọng Sinh Nhật Bản Làm Trù Thần

Tháng 2 2, 2025
Chương 1079. Đại kết cục Chương 1078. Biển Aegean đêm 6
phan-dau-nien-dai.jpg

Phấn Đấu Niên Đại

Tháng 4 29, 2025
Chương 828. Đại kết cục Chương 827. Ngươi chết ta sống
vu-su-bat-hu.jpg

Vu Sư Bất Hủ

Tháng 2 4, 2025
Chương 951. Đại kết cục Chương 950. Từ trần chí cường giả nhóm
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 508: Linh Kiếm Hiện Thế
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 508: Linh Kiếm Hiện Thế

bị thương?”

Hoa Vân thản nhiên lắc đầu, giọng nhạt như gió thoảng:

“Chỉ là chút chuyện nhỏ.”

Không để nàng hỏi thêm, hắn trực tiếp bước vào phòng, khép cửa lại.

Đêm đó.

Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa bụi rơi bên ngoài.

Hoa Vân ngồi xếp bằng, tay trái kết ấn, tay phải để trần lộ ra vết thương chưa băng bó.

Máu đã ngưng chảy, nhưng đau đớn vẫn từng đợt từng đợt gõ vào tâm thần.

Hắn lấy từ trong ngực ra một phong thư, chính là mật lệnh trước đó, lặng lẽ đốt thành tro.

Lúc ngọn lửa tàn đi, ánh mắt hắn sâu thẳm như vực tối.

Một năm tĩnh tâm, ba tháng hành động…

Nay lại thêm một ngón tay mất đi.

Hoa Vân khẽ nhắm mắt lại, trong lòng thầm nhủ:

“Đây mới chỉ là bắt đầu.”

“Giữa đêm khuya, khi ngọn đèn trong phòng chỉ còn leo lét như sắp tắt, một tiếng “cốc cốc” khe khẽ vang lên nơi cửa sổ.

Hoa Vân mở mắt, ánh nhìn lạnh lùng liếc về phía đó.

Chỉ thấy một chiếc bồ câu nhỏ đáp xuống bậu cửa, chân buộc theo một cuộn giấy mỏng tinh xảo.

Không chậm trễ, hắn vươn tay bắt lấy.

Gỡ phong thư ra, bên ngoài không đề người gửi, chỉ có một ấn ký lạ, hình một bông hoa đỏ rực đang nhỏ máu.

Hắn mở thư, mắt lướt nhanh qua hàng chữ:

“Mật lệnh đặc biệt:

Trong vòng ba tháng, tìm được một thanh linh kiếm cấp thấp.

Không quan tâm thủ đoạn.

Nếu thất bại, tự chặt đi cánh tay phải.

Không được để lộ thân phận.

Liên lạc duy trì như cũ.”

Cuối thư chỉ ghi vỏn vẹn một chữ: [Huyễn].

Hoa Vân vò nát tờ giấy, thi triển một thuật pháp đơn giản, khiến mảnh giấy hóa thành tro bụi bay tản ra ngoài cửa sổ.

Hắn siết chặt tay, cánh tay phải mất ngón út giờ đây run nhè nhẹ.

Không phải vì sợ hãi.

Mà là vì cơn giận âm ỉ như lửa ngầm đang đốt cháy trong lòng.

Ba tháng. Một thanh linh kiếm.

Nếu thất bại, mất cả cánh tay.

Bên ngoài phòng, Diệp Linh như cảm ứng được điều gì, khẽ gõ cửa:

“Ngươi… cần ta giúp gì không?”

Giọng nàng mềm nhẹ, xen lẫn chút lo lắng mơ hồ.

Bên trong, Hoa Vân khẽ nhếch môi, đáp gọn:

“Không cần.”

Một tiếng “cạch” hắn khóa chặt then cửa.

Đêm nay, hắn không muốn ai bước vào thế giới của mình.

“Sáng hôm sau.

Trời còn chưa sáng rõ, sương mù lững thững trôi trên những con phố lát đá xanh. Trong quán trọ, khách khứa còn đang chìm trong giấc ngủ, chỉ có một bóng người khoác áo choàng đen lặng lẽ rời phòng.

Hoa Vân.

Hắn bước ra ngoài, trên người không mang theo gì ngoài một thanh kiếm gỗ mộc mạc bên hông.

Ánh mắt lạnh nhạt, khí tức thu liễm, như một người phàm nhân tầm thường.

Chỉ có những ai thật sự nhạy bén mới có thể nhận ra: trong hơi thở hắn, có một tia sát khí cực mỏng, cực lạnh, ẩn sâu dưới vẻ bình thản.

Ngay lúc hắn vừa bước xuống thềm đá, một bóng áo trắng đột ngột hiện ra từ góc quán trọ.

“Ngươi đi đâu vậy?”

Diệp Linh chặn đường, tay vẫn ôm kiếm, mặt đầy cảnh giác.

Hoa Vân nhíu mày.

Hắn chưa từng kể cho nàng nhiệm vụ lần này. Cũng không định để nàng biết.

“Không liên quan đến ngươi.”

Giọng hắn lạnh đi mấy phần, định vòng qua nàng.

Nhưng Diệp Linh bướng bỉnh chặn lại, ánh mắt sáng lên tia cương quyết:

“Ngươi định giấu ta hoài sao?

Hôm qua có người lén gửi một phong thư khác tới phòng ta.

Trong thư… nhắc đến ngươi.”

Hoa Vân khựng lại.

“Người gửi là ai?”

Hắn hỏi, giọng trầm xuống.

Diệp Linh rút ra một mảnh giấy nhàu nát từ trong ngực áo, đưa cho hắn xem.

Trên đó chỉ vỏn vẹn vài dòng:

“Hoa Vân sẽ phải tìm một thanh linh kiếm trong ba tháng.

Nếu hắn thất bại, sẽ mất đi cánh tay phải.

Đừng cản hắn.

Bằng không, ngươi cũng sẽ gặp họa.”

Không ký tên.

Chỉ có dấu ấn huyết hoa đỏ rực, giống hệt dấu trên mật lệnh tối qua.

Hoa Vân siết chặt mảnh giấy, mắt nheo lại.

Kẻ này… không chỉ nắm rõ hành tung của hắn, mà còn biết cả việc Diệp Linh đang ở cùng hắn.

Mọi chuyện… phức tạp hơn hắn tưởng.

Diệp Linh ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Ngươi không thể đơn độc được.

Dù có chuyện gì, ta cũng sẽ giúp ngươi.”

Hoa Vân trầm mặc một lúc lâu.

Cuối cùng, hắn chỉ nhàn nhạt buông một câu:

“Muốn theo, thì đừng cản ta.”

Nói đoạn, hắn xoay người, bước thẳng ra ngoài quán trọ.

Diệp Linh cắn môi, ôm kiếm, lập tức đuổi theo sát phía sau.

Trên con đường mờ sương, hai bóng người, một trước một sau, dần khuất dạng vào màn sáng nhạt của buổi sớm.

Chuyến hành trình tìm kiếm linh kiếm… đã bắt đầu.

“Trên đường ra khỏi trấn, Hoa Vân không hề dừng lại.

Hắn đi thẳng về phía khu rừng rậm ven trấn, bước chân vững vàng như đã sớm xác định mục tiêu.

Diệp Linh bước nhanh bám sát phía sau, thỉnh thoảng liếc nhìn sắc mặt hắn, nhưng không dám mở lời.

Không khí càng lúc càng lạnh lẽo, những tán cây cổ thụ chập chờn trong sương mù, cành lá khô khốc vang lên những tiếng kẽo kẹt quái dị.

Bỗng nhiên, từ trong bụi rậm trước mặt vang lên tiếng cành khô gãy vụn.

“Cạch!”

Một bóng đen lao vút ra, trên vai vác một bao lớn, vừa chạy vừa liên tục ngoái đầu nhìn lại, dáng vẻ vô cùng chột dạ.

Hoa Vân hơi híp mắt lại, tay trái nhè nhẹ đẩy Diệp Linh núp vào sau thân cây.

“Chờ.”

Hắn thấp giọng ra hiệu.

Chỉ thấy từ phía đối diện, lại có một toán người đuổi theo, y phục đồng bộ màu xám tro, cầm trường kiếm, khí thế lẫm liệt.

Người cầm đầu hô lớn:

“Bắt sống tên trộm đó!

Hắn trộm bảo vật của Hắc Mộc Lâu!”

Hắc Mộc Lâu…

Hoa Vân nhíu mày.

Đó là một thế lực ngầm chuyên buôn bán đồ vật quý hiếm ở vùng này, trong tay bọn chúng có không ít pháp bảo linh kiếm hạng trung.

Nếu đúng như vậy…

Rất có thể thứ tên trộm kia mang theo chính là mục tiêu hắn cần tìm.

Không kịp suy nghĩ nhiều, Hoa Vân thấp giọng ra lệnh:

“Đi theo ta.”

Nói xong, hắn nhún người lao đi, thân pháp nhẹ nhàng như làn khói.

Diệp Linh gật đầu, ôm kiếm theo sát.

Hai người vòng qua một lối nhỏ, cắt ngang đường truy đuổi, âm thầm bám theo bóng đen đang chạy trốn.

Tên trộm vô cùng linh hoạt, luồn lách qua từng bụi rậm, địa hình phức tạp như lòng bàn tay hắn đã quen thuộc từ lâu.

Nhưng dù nhanh đến đâu, hắn vẫn không thể thoát khỏi ánh mắt của Hoa Vân.

Chỉ sau nửa canh giờ, tên trộm dừng lại thở dốc bên một gốc cây già.

Hắn vội vàng lôi trong bao ra một vật được bọc kín trong lớp vải đen, cẩn thận tháo ra kiểm tra.

Từ trong lớp vải, ánh sáng xanh nhạt lập lòe, một thanh kiếm mảnh dẻ hiện ra, thân kiếm có những đường văn tinh xảo như vẩy rồng uốn lượn.

Linh kiếm!

Ánh mắt Hoa Vân hơi lóe sáng.

“Hoa Vân không vội động thủ.

Hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua bốn phía, rồi thấp giọng ra lệnh:

“Chờ thêm một chút.”

Diệp Linh nắm chặt chuôi kiếm, gật đầu, ẩn thân sau tán cây rậm rạp.

Quả nhiên…

Chỉ chưa đầy mười nhịp thở sau, từ trong bóng tối, một bóng người khác xuất hiện.

Kẻ đó toàn thân mặc áo choàng đen, khuôn mặt che kín, khí tức lạnh lẽo, chầm chậm tiến đến gần tên trộm.

Tên trộm giật mình, rụt người lại, cảnh giác hỏi:

“Ngươi… là ai?”

Người áo đen cười khẩy:

“Thứ ngươi trộm, vốn không phải thứ ngươi có thể giữ.”

Dứt lời, một tia sáng xanh lóe lên từ tay người áo đen, thẳng tắp bắn về phía tên trộm!

Tên trộm vội lăn người né tránh, nhưng vẫn bị chưởng phong xé rách một mảng áo, để lộ ra lớp giáp nhẹ bên trong.

Hắn gào lên:

“Muốn cướp ư?!

Nằm mơ!”

Dứt lời, hắn ôm kiếm, quay đầu bỏ chạy.

“Không ổn.”

Hoa Vân thầm tính toán.

Nếu để mặc hai bên giao đấu, chẳng khác nào dẫn dụ thêm đám người Hắc Mộc Lâu đến. Khi đó, muốn lấy vật cũng phiền toái.

Hắn liếc nhanh Diệp Linh, trầm giọng:

“Động thủ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gia-thieu-gia-bi-chay-ve-nong-thon-mang-vo-con-nghich-tap-nhan-sinh.jpg
Giả Thiếu Gia Bị Chạy Về Nông Thôn Mang Vợ Con Nghịch Tập Nhân Sinh
Tháng 1 10, 2026
anh-linh-dao-su-hang-vu-goi-so-ba-vuong-nguoi-khong-hieu.jpg
Anh Linh Đạo Sư: Hạng Vũ Gọi Sở Bá Vương Ngươi Không Hiểu?
Tháng 4 26, 2025
vong-du-thien-lao-gia-a-ta-lam-sao-thanh-ho-tro
Võng Du: Thiên Lão Gia A, Ta Làm Sao Thành Hỗ Trợ
Tháng 1 3, 2026
than-ky-cua-hang-ren.jpg
Thần Kỳ Cửa Hàng Rèn
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved