Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
bat-dau-bi-giang-chuc-thu-dan-ta-dua-vao-xem-nao-nhiet-thanh-nhan-hoang

Bắt Đầu Bị Giáng Chức Thứ Dân, Ta Dựa Vào Xem Náo Nhiệt Thành Nhân Hoàng

Tháng 10 5, 2025
Chương 178: Đại kết cục Chương 177: Phong Sất Thánh Hoàng hư ảnh
ta-tu-hong-hoang-cau-den-tay-du.jpg

Ta, Từ Hồng Hoang Cẩu Đến Tây Du

Tháng 1 24, 2025
Chương 204. Không biết con đường Chương 203. Vẫn ở
toan-cau-pokemon-thoi-dai.jpg

Toàn Cầu Pokemon Thời Đại

Tháng 2 18, 2025
Chương Chương X: Từ nay trở đi đàm luận Chương 81. Lạc đà cùng con la ngựa
6252b51a5b45031c690cbd672e22ae82

Ta Điện Ảnh Vũ Trụ

Tháng 1 15, 2025
Chương 290. Tốt nhất đạo diễn Chương 289. Toàn thế giới hỏa hoạn
toan-dan-cau-sinh-ta-o-phe-tho-che-tao-dinh-cap-noi-tru-an

Toàn Dân Cầu Sinh: Ta Ở Phế Thổ Chế Tạo Đỉnh Cấp Nơi Trú Ẩn

Tháng mười một 26, 2025
Chương 595: Hao lông dê cơ hội Chương 594: Mất tích
muoi-van-tu-si-nguoi-lai-dem-di-luyen-che-hon-phien.jpg

Mười Vạn Tử Sĩ, Ngươi Lại Đem Đi Luyện Chế Hồn Phiên

Tháng 2 6, 2025
Chương 298. Tông môn tranh đấu « đại kết cục » Chương 297. Bị điện giật chết, lần nữa trở lại đồng sự!
toan-dan-chuyen-chuc-ta-bi-dong-manh-vo-dich.jpg

Toàn Dân Chuyển Chức: Ta Bị Động Mạnh Vô Địch

Tháng 3 5, 2025
Chương 1400. Gặp nhau lần nữa, nhân tộc vĩnh bất vi nô! Chương 1395. Đến từ yên diệt một nghìn lần công kích
di-san-tu-quan-phu-phat-nang-dau-bat-dau-bat-gau-duoi-ho

Đi Săn: Từ Quan Phủ Phát Nàng Dâu Bắt Đầu Bắt Gấu Đuổi Hổ

Tháng mười một 27, 2025
Chương 544: Trăm phần trăm Chương 543: Ta còn không có chuẩn bị sẵn sàng
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 507: Ngón Tay Đứt Đoạn Trong Màn Sương Sớm
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 507: Ngón Tay Đứt Đoạn Trong Màn Sương Sớm

Ba tháng đầu tiên, Diệp Linh dốc lòng tu hành, chân khí trong cơ thể nàng ngày càng tinh thuần, tu vi Trúc Cơ hậu kỳ dần dần vững chắc, mơ hồ chạm tới ngưỡng cửa Kim Đan.

Hoa Vân thì vẫn yên tĩnh như núi, khí tức hắn thậm chí còn thu liễm đến mức như một phàm nhân bình thường, nếu không nhìn tận mắt, tuyệt đối không thể phát hiện.

Tới tháng thứ sáu, vào một đêm trăng tròn, trong lúc nhập định, Hoa Vân bỗng nhiên mở bừng mắt.

Ánh mắt hắn như lưu tinh lóe sáng trong bóng tối, sắc bén vô cùng.

Hắn cảm nhận rõ trong cơ thể mình, chân nguyên đã tích lũy tới cực hạn, chỉ cần một tia cơ hội, hắn sẽ có thể phá tan bình cảnh, bước vào cảnh giới Nguyên Anh kỳ!

Nhưng hắn không vội.

Bởi vì hắn nhớ rõ lời dặn trong mật lệnh: “Xóa hết mọi tạp niệm, tĩnh tâm tu dưỡng.”

Chỉ khi tâm như nước, ý như gương, mới có thể đột phá chân chính, vững chắc vô song.

Ngoài cửa phòng, trong đêm tối, có một bóng đen thoáng lướt qua rồi biến mất không dấu vết.

Tựa như có kẻ đang âm thầm quan sát.

Nhưng trước trận pháp Hoa Vân bố trí, không một dao động nào lọt được vào bên trong.

Chỉ có ánh trăng lạnh như băng, trải dài mặt đất như tấm lụa bạc, làm chứng cho một năm tịch lặng đầy nguy cơ đang dần trôi qua…

“Bên ngoài trời vừa mới rạng sáng, sương mù còn giăng mờ mịt. Trong lúc Hoa Vân đang tĩnh tọa, một luồng ánh sáng mờ lóe lên ngoài cửa sổ, một đạo phù tín cực kỳ bí mật chậm rãi bay tới, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt hắn.

Hoa Vân mở mắt, tay áo khẽ động, phù tín tự động hóa thành một phong mật thư.

Trên phong thư không có bất kỳ ký hiệu nào quen thuộc, chỉ là một dòng chữ viết tay lạnh lùng:

“Mật lệnh: Trong vòng ba tháng, tìm và giết một tên phàm nhân chỉ định.

Nếu kẻ đó không chết, hoặc không hành động, tự chặt đứt một ngón tay lập lời thề, không được kháng mệnh.”

Phía dưới là tên và miêu tả sơ lược của một phàm nhân bình thường, chẳng hề có tu vi, chỉ là một dân phu ở một trấn nhỏ phía Nam.

Hoa Vân trầm mặc nhìn mật lệnh hồi lâu, sát khí trong đáy mắt dâng lên rồi tắt đi như chưa từng tồn tại.

Diệp Linh bên cạnh cũng cảm nhận được không khí khác thường, nàng nhẹ giọng hỏi:

“Hắn là ai vậy, sư tôn?”

Hoa Vân chỉ nhẹ nhàng phất tay:

“Không cần hỏi. Một chuyện nhỏ thôi.”

Hắn đứng dậy, áo bào nhẹ bay, sát ý và khí tức lại lần nữa chìm vào yên tĩnh như hồ nước lặng.

“Hoa Vân trầm ngâm một lát, không vội vàng rời đi ngay. Hắn khẽ ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng sớm yếu ớt len lỏi qua tầng sương mỏng, nhuộm cả thế gian thành một màu xám bạc.

Hắn biết rõ, dù mục tiêu chỉ là một phàm nhân, nhưng mật lệnh lần này tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài.

Liên minh chưa bao giờ đưa ra yêu cầu vô nghĩa, nhất định trong chuyện này còn có ẩn tình sâu hơn.

Hoa Vân thu phong thư lại, ánh mắt dần lạnh lẽo.

Hắn quay sang Diệp Linh, giọng nói ôn hòa mà kiên quyết:

“Trong khoảng thời gian này, ngươi ở lại quán trọ, chăm chỉ tu luyện, không được phép tùy tiện rời khỏi.”

Diệp Linh khẽ giật mình, định hỏi thêm điều gì nhưng bắt gặp ánh mắt trầm tĩnh như vực sâu của hắn, đành ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi sắp xếp xong cho Diệp Linh, Hoa Vân âm thầm thay đổi cách ăn mặc, thu liễm khí tức, hóa thành một tu sĩ tán tu bình thường, lặng lẽ rời quán trọ.

Mục tiêu lần này là một trấn nhỏ tên Thanh Bình trấn, cách đây hơn ba ngàn dặm về phía Nam.

Bóng áo xám nhạt nhanh chóng chìm vào sương mù mịt mờ, như một nét mực loang vào nền trời trắng xám…

“Ba ngày sau.

Trời chưa sáng hẳn, sương mù dày đặc như một tấm màn phủ kín mặt đất.

Trên con đường đất nhỏ hẹp dẫn vào Thanh Bình trấn, một bóng người đơn độc bước đi thong thả, áo choàng xám vương bụi, ánh mắt lạnh lùng xuyên qua màn sương.

Hoa Vân.

Hắn dừng lại trước cổng trấn.

Thanh Bình trấn nhỏ bé, vắng vẻ, nhìn qua không có gì đặc biệt. Dân cư lác đác, phần lớn là phàm nhân bình thường, sinh hoạt an ổn, thậm chí có vẻ còn hơi nghèo khó.

Nếu không phải có mật lệnh trong tay, e rằng chẳng ai ngờ nơi đây lại có người mà liên minh muốn hắn tận tay giết chết.

Hắn bước qua cổng trấn, khí tức ẩn giấu kín đáo như tro tàn lạnh lẽo.

Theo mật thư, mục tiêu lần này là một kẻ họ Tần, Tần Thạch, khoảng ba mươi tuổi, sống trong một căn nhà cỏ ở cuối trấn.

Không thân không thích, không có tu vi, chỉ là một phàm nhân tầm thường.

Hoa Vân cau mày.

Mọi thứ quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức bất thường.

Hắn không vội ra tay.

Trước tiên hắn đi quanh trấn một vòng, quan sát, nghe ngóng. Một đệ tử tu luyện lâu năm như hắn, cho dù là giết một phàm nhân, cũng phải cẩn thận đề phòng mọi bất trắc.

…

Khi trời chiều buông xuống, ánh hoàng hôn như máu loang khắp chân trời, Hoa Vân mới đứng trước căn nhà cỏ mục tiêu.

Gió nhẹ lùa qua, cửa gỗ cũ kỹ khẽ kêu kẽo kẹt.

Hắn giơ tay, gõ ba tiếng.

Cộc. Cộc. Cộc.

Bên trong im ắng hồi lâu, rồi mới nghe thấy tiếng bước chân khập khiễng chậm rãi kéo tới.

Cánh cửa mở ra.

Người đàn ông trước mặt gầy gò, tiều tụy, đôi mắt vô hồn như đã sớm buông xuôi mọi thứ.

Nhưng… giây phút ánh mắt y chạm vào Hoa Vân, sâu trong đáy mắt ấy chợt lóe lên một tia lạnh lẽo khác thường, nhanh đến mức tưởng như ảo giác.

Hoa Vân đứng im, khóe môi khẽ nhếch.

Không đơn giản như vẻ ngoài, quả nhiên.

“Sau mấy ngày hành trình liên tục không nghỉ, Hoa Vân cuối cùng cũng đặt chân tới Thanh Bình trấn.

Trấn nhỏ vắng vẻ, nhà cửa tiêu điều, hiển nhiên vừa trải qua biến cố nào đó.

Hắn không vội vàng hành động, mà trước tiên thả thần thức tản ra thăm dò.

Chỉ chốc lát, ánh mắt hắn tối sầm lại.

Người mà mật lệnh yêu cầu phải giết, một phàm nhân tên Tần Lạc, đã chết.

Chết từ ba ngày trước.

Hoa Vân bước tới nhà của Tần Lạc, nơi giờ đây chỉ còn một ngôi nhà trống hoang tàn.

Mùi máu tanh đã nhạt, nhưng sát khí mơ hồ còn lưu lại.

Trong sân, một ít dân trong trấn tụm năm tụm ba bàn tán:

“Nghe nói là chết bất đắc kỳ tử, sáng dậy đã thấy xác lạnh ngắt rồi…”

“Ta nghe người trong nhà hắn nói, tối hôm trước hắn còn ra ngoài, về thì cả người đầy vết thương kỳ lạ…”

“Không ai biết ai ra tay, nhưng có người thấy bóng áo xám lướt qua…”

Hoa Vân im lặng lắng nghe, trong lòng lại dấy lên một tia lạnh lẽo.

Người đã chết, nhưng không phải chết dưới tay hắn.

Theo quy định trong mật lệnh: Nếu mục tiêu chưa chết, phải đích thân hắn giết chết. Nếu mục tiêu đã chết… hắn thất bại.

Hắn cụp mắt nhìn bàn tay phải của mình.

Lệnh là lệnh.

Một ngón tay… phải chặt xuống.

“Hoa Vân đứng giữa con phố nhỏ vắng vẻ, ánh mắt lạnh băng quét qua ngón tay phải.

Xung quanh người qua kẻ lại thưa thớt, chẳng ai để ý đến hắn.

Không một chút do dự, hắn ngồi xuống bậc đá trước cửa căn nhà đổ nát.

Rút từ trong tay áo ra một thanh dao nhỏ, lưỡi mỏng sắc lạnh như nước.

Chỉ một nhịp thở.

“Cạch!” một tiếng khô khốc vang lên.

Máu tươi bắn ra nhuộm đỏ phiến đá lạnh giá.

Ngón út tay phải đã bị hắn tự tay chặt xuống, rơi trên nền đất bụi bặm.

Gương mặt hắn không hề thay đổi.

Chỉ là, vạt áo trắng nơi tay phải thấm máu, nhanh chóng loang thành một vệt đỏ thẫm.

Hắn thu con dao, nhặt ngón tay đứt lìa bỏ vào một bọc vải gói kín, nhét vào túi áo.

Sau đó lạnh nhạt đứng dậy, quay lưng bỏ đi, như thể việc đó chẳng liên quan gì đến mình.

Quay về quán trọ, Diệp Linh đứng đợi sẵn, vừa thấy hắn liền kinh ngạc:

“Ngươi…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-phai-cho-the-gioi-nay-len-lop.jpg
Ta Phải Cho Thế Giới Này Lên Lớp
Tháng 2 24, 2025
tu-battle-city-bat-dau-yu-gi-oh
Từ Battle City Bắt Đầu Yu-Gi-Oh
Tháng mười một 3, 2025
bi-duong-tang-duoi-di-hoa-qua-son-thanh-toi-cuong-mot-nan.jpg
Bị Đường Tăng Đuổi Đi? Hoa Quả Sơn Thành Tối Cường Một Nạn!
Tháng 1 14, 2026
a4eecaaba0584bbe085e14005006c34b
Cao Võ: Ninja Yếu? Chưa Có Xem Hokage Đi!
Tháng 5 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved