Chương 123: Coi chừng bị lừa!
Phải biết là, một khi Lệnh Truy Sát đã ban ra, nếu người bị truy nã chết, kẻ giết sẽ nhận được phần thưởng tiền thưởng mà người ban lệnh đã treo.
Đây là cơ chế cực kỳ hấp dẫn, vì mỗi khi Lệnh Truy Sát được phát động, cả máy chủ sẽ thấy biểu tượng lệnh đó bay lơ lửng trên trời.
Ai cũng có thể lần theo dấu, giết người bị truy nã, bất kể hắn chạy đâu.
Điểm bất lợi duy nhất, nếu mục tiêu không chết trong thời gian quy định, thì chính hắn sẽ nhận được toàn bộ số tiền treo thưởng, cộng thêm một khoản bồi thường tùy theo thời gian sống sót.
“Xài Lệnh Truy Sát lên một thằng cấp thấp, đúng ngu thiệt,” Thép Không Gỉ lắc đầu.
“Thì đó là cách duy nhất để tìm nó mà,” Kẻ Nghiền Sọ cãi.
“Nhỡ nó không bao giờ đăng nhập lại thì sao?” Thép Không Gỉ nói.
“Tao cũng không biết! Nhưng mày không nghe con trùm nói, nó có thể theo dấu vết của Di sản hả? Nghĩa là chắc chắn, dù Tử Kích không online thì nó vẫn tìm ra được. Chỉ cần tụi mình đưa cho nó đủ đồ để làm nghi thức. Tới lúc đó sẽ rõ.” Kẻ Nghiền Sọ đáp.
Hoàng Lâm chợt thấy thông báo thời hạn 24 tiếng bắt buộc trong game của mình đã hết.
Nghĩa là giờ hắn có thể thoát ra bất kỳ lúc nào.
Đợi hai gã kia rời khỏi khu vực, hắn mới lặng lẽ tiến về căn phòng nơi ban nãy gặp bọn gã.
Mấy phút sau, Thép Không Gỉ và Kẻ Nghiền Sọ quay lại, gương mặt đầy thất vọng.
Nhưng rồi bọn gã sững lại vì thấy hắn đứng giữa phòng, vị trí y nguyên như lúc đầu.
Bọn gã vừa đi ngang qua đây còn chẳng có ai, vậy mà ngay khi hết thời gian 16 tiếng chờ mà con “trùm” đã nói, nó lại xuất hiện.
“Cuối cùng các ngươi cũng tới. Đem theo mấy món ta đã yêu cầu chưa?” Hắn lên tiếng trước.
“Có rồi, năm cái sừng kỳ lân và 20 sợi Adamantine. Chỉ có hai mươi thôi, Trời đụ, sợi Adamantine kiếm khó dữ thần, nhưng hên là bọn tui cũng lấy được chút. Cái thứ này hiếm dữ thần lắm đó!”
Hắn lấy ra từ kho đồ một cái bùa quái lạ, để xuống đất.
Đây là bùa cấp 60 từ cõi chết.
Thấy cái bùa được chế tác tinh xảo, hai gã mới thở phào, trong lòng nghĩ: “Thành công rồi.”
“Đống nguyên liệu các ngươi mang tới chỉ vừa đủ để khởi động nghi thức. Đưa đây. Nếu các ngươi có thần hộ mệnh nào thì cầu nguyện đi, mong là hắn sẽ ban phước cho cái nghi thức này thành công.”
Kẻ Nghiền Sọ thử mở giao dịch với “trùm” nhưng hệ thống chỉ báo lỗi:
Lỗi.
Bạn không thể giao dịch với một thực thể thù địch.
Cẩn thận coi chừng bị lừa.
“Má! Giờ hệ thống còn muốn chơi xỏ mình nữa chớ!” Kẻ Nghiền Sọ rối rắm.
“Đừng có đưa trực tiếp cho ta, thằng ngu! Để xuống đất đi, ta phải bắt đầu nghi thức!”
“À… quên,” Kẻ Nghiền Sọ nhanh đặt đống đồ xuống đất.
“Tao sẽ làm nghi thức. Hai đứa bay có khí tức thần thánh mạnh quá, sẽ ảnh hưởng tới năng lượng cái chết trong nghi thức này. Tụi bây phải đứng cách xa tao ít nhất ba chục mét.”
Hắn cố tình nói quá con số cần thiết, nhưng bọn gã nào có để ý.
Hai gã liếc nhau, rồi lùi lại tầm ba chục mét.
Hắn gật đầu.
“Dậy được rồi.”
Ngay lập tức hắn khóa chọn hết đống đồ dưới đất, chỉ trong một động tác:
Lụm hết!
Thông báo hiện ra.
Bạn có muốn rời khỏi hầm ngục Ngôi Đền Hoang Tàn?
Nhiệm vụ phòng thủ của bạn đã kết thúc.
Bạn sẽ không chịu bất kỳ hình phạt nào.
Hệ thống sẽ thưởng điểm kinh nghiệm dựa theo thời gian bạn hoạt động trong hầm ngục.
Có/Không
Hắn bấm Có.
Một luồng sáng chói lòa bùng lên, hắn biến mất cùng toàn bộ đống đồ mà hai người kia đã cực lực mang tới…
Trong thoáng chốc bị sững người, Kẻ Nghiền Sọ với Thép Không Gỉ chỉ còn biết trân trân nhìn vào chỗ mà con trùm vừa biến mất.
Không lẽ trùm vừa lừa lấy đồ của bọn gã ?
Không thể nào!
NPC làm gì mà biết xạo người chơi!
“HAROLD!!” Kẻ Nghiền Sọ gầm lên, tức muốn nổ phổi.
Người quản gia AI hiện ra ngay trước mặt tụi gã.
“Xin hỏi tôi có thể phục vụ gì?”
“Bọn tôi vừa bị một NPC lừa! Nó lấy đồ rồi biến mất!” Kẻ Nghiền Sọ gào vào mặt AI.
“Không thể có chuyện đó. Xin chờ một chút để tôi kiểm tra nhật ký.” Gã quản gia đáp.
Đôi mắt AI bỗng trở nên trắng đục trong giây lát, rồi trở về màu đen ban đầu.
“Những gì các anh mô tả, không phải là lỗi hay trục trặc gì cả, mà là do quyết định sai lầm và sự phán đoán kém cỏi của các anh. Các anh thừa biết rằng mỗi khi có nhiệm vụ, thì người chơi sẽ luôn luôn nhận được bảng nhiệm vụ đi kèm.”
“Lần này các anh thậm chí đã nghi ngờ tình huống, vì các anh không nhận được bảng nhiệm vụ. Các anh còn bàn với nhau là, có lẽ đây không phải là nhiệm vụ thiệt. Nhưng vì lòng tham, các anh vẫn cắm đầu làm theo cái lựa chọn xui xẻo đó.”
“Tham lam đã che mờ lý trí của các anh, giờ các anh chỉ có thể tự trách mình thôi. Tôi hết việc ở đây rồi, chúc chơi game vui vẻ.”
Dứt lời, gã quản gia biến mất.
Hai người chơi nhìn nhau chốc lát, rồi nguyên một tràng chửi rủa tục tĩu, cùng những lời hăm dọa giận dữ vang vọng khắp căn phòng.
Một luồng sáng trắng rực lên giữa đám nơi đám Undead Thủ Lĩnh đang tụ tập.
Hoàng Lâm đã quay lại cõi chết.
Ngay giữa quảng trường, nơi hàng trăm ngàn Undead Thủ Lĩnh đứng chen chúc gần nhau, tất cả đều dùng ánh nhìn kính cẩn trong hốc mắt trống rỗng, dán mắt về phía cung điện xương xa xa.
Hắn bật cười khi tưởng tượng ra bộ mặt của Kẻ Nghiền Sọ với Thép Không Gỉ lúc đó.
[Do đã đóng vai Trùm Canh Giữ của hầm ngục Ngôi Đền Hoang Tàn (trong 24 giờ) bạn nhận được 240,000 điểm kinh nghiệm]
[Lên cấp!]
[Bạn nhận được 2400 điểm đóng góp]
“Quả là một mớ điểm kinh nghiệm dễ ăn, mà lại lên tới cấp 106 rồi! Nhất định phải làm thêm mấy nhiệm vụ kiểu này nữa. Phần thưởng ngon ghê.” Hắn cười tươi, hài lòng với chỉ số mới.
‘Nhưng cho chắc ăn thì, mình sẽ tạm dừng nhiệm vụ hầm ngục một thời gian. Mình cần mạnh hơn, lỡ đụng phải mấy người chơi cấp cao thì chết. Mình có thể dùng điểm đóng góp để tàng hình, nhưng nó hơi tốn kém.’
‘Chuyện xảy ra dạo gần đây không thể nào chỉ là ngẫu nhiên được. Xác suất để tình cờ đụng đám BTK lần nữa là cực kỳ thấp. Vậy mà bọn họ lại có nhiệm vụ trùng hợp đến mức, đưa đúng thông tin mình cần để tìm mảnh giáp thứ hai. ‘
‘Không thể trùng hợp dậy được! Chắc là Harold ở phía sau đang cố tình thao túng game, uốn nắn nhiệm vụ theo mục đích riêng của nó.’
‘Mình không biết Harold đang làm gì, mưu đồ ra sao, là muốn giúp hay phá mình. Nhưng giờ không làm gì được cả, chỉ còn cách tập trung vào bước tiếp theo thôi.’
‘Mình đã biết chỗ của giáo đoàn Hắc Sọ. Nhưng chưa thể tới đó được, khu vực này quá cao cấp. Vậy nên nhiệm vụ của Dhavan phải hoãn lại.’
‘Giờ mình cần ở lại Âm giới cày cuốc thêm: săn giết kiếm đồ, làm nhiệm vụ vừa tầm cấp, nói chung là phải mạnh lên, lên cấp đã. Không việc gì phải gấp hoàn thành mấy nhiệm vụ cấp cao kia cả.’
Hắn đi đến tiệm Undead gần nhất, mua một đống cuộn giấy dịch chuyển, đánh dấu tọa độ của khu đột kích đầu tiên, vùng biên cảnh Undead.
Hắn xé một cuộn da, lập tức xuất hiện ở ngôi đền Biên Cảnh Undead.
Hàng trăm con Undead đứng thành từng hàng, cảnh giác cao độ, trong khi mấy nhóm khác thì khiêng vật liệu xây dựng, dựng đồn trú quân đội và vũ khí công thành.
Hắn thấy là lạ, cảnh tượng này lộn xộn như thể có ai vừa đá tung tổ kiến lên.