Chương 3378: Chân Tướng
“Ngươi muốn khiêu chiến ta? Quên đi, ta không có hứng thú!”
Lâm Tiêu lắc đầu, xoay người muốn rời đi.
“Sao vậy? Ngươi sợ rồi à? Đồ hèn nhát!”
Độc Cô Thành cố ý cười giễu cợt, muốn khích Lâm Tiêu ứng chiến.
“Không phải sợ, mà là không cần thiết!”
Lâm Tiêu thản nhiên để lại một câu, sải bước rời khỏi cung điện.
“Đúng là không cần thiết, vì dù sao ngươi cũng chắc chắn sẽ thua ta!”
Độc Cô Thành cố ý hét lớn.
Lâm Tiêu phảng phất như không nghe thấy, càng đi càng xa, khiến sắc mặt Độc Cô Thành có chút âm trầm.
Bước ra khỏi đại điện, Lâm Tiêu đi theo Tiêu Ngọc Ngưng.
Tiêu Ngọc Ngưng từng bước đi về phía trước, không nói một lời. Lâm Tiêu cũng không dám hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ đi theo phía sau, mặt đầy vẻ nghi hoặc.
Chẳng mấy chốc Tiêu Ngọc Ngưng đã tới một tòa đại điện trống trải, Lâm Tiêu cũng đi theo vào.
“Tiêu Trưởng lão, ngài tìm ta. . .”
Bành!
Lâm Tiêu chắp tay hành lễ, nửa câu còn chưa nói xong, chỉ thấy Tiêu Ngọc Ngưng đột nhiên xoay người vỗ ra một chưởng. Trên lòng bàn tay linh văn lấp lánh, hàm chứa một luồng kình lực mạnh mẽ.
Phụt!
Trong lúc thố thủ bất cập, Lâm Tiêu phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra ngoài.
Tiêu Ngọc Ngưng hai tay vung lên, điện môn ầm ầm đóng chặt.
Đùng!
Lâm Tiêu đâm mạnh vào điện môn, lại phun thêm một ngụm máu, ngã xuống đất, sắc mặt trắng bệch.
“Nói, là ai phái ngươi tới!”
Tiêu Ngọc Ngưng lạnh lùng chằm chằm nhìn Lâm Tiêu, linh văn trong lòng bàn tay lập lòe, trong mắt dâng lên sát ý băng lãnh.
“Tiêu Trưởng lão, ta không hiểu ý của ngài.”
Lâm Tiêu vội vàng nói. Hắn thật sự không ngờ Tiêu Ngọc Ngưng lại đột nhiên ra tay với hắn. Đương nhiên với thực lực của hắn, loại công kích mức độ này tự nhiên không làm hắn bị thương, huống chi hắn còn mặc Thần Giai Bảo Giáp, hắn chỉ là đang diễn kịch mà thôi.
“Ngươi còn không thừa nhận! Trước đó trong kỳ khảo hạch ngươi cố ý ẩn giấu thực lực, ngươi tưởng ta không nhìn ra sao? Còn có Linh Văn Quyển Trục của ngươi, ngươi rõ ràng có cơ sở rất thâm hậu nhưng lại cố ý tạo ra sơ hở, những chuyện này ngươi giải thích thế nào!”
Tiêu Ngọc Ngưng lạnh lùng nói.
Nghe vậy sắc mặt Lâm Tiêu hơi ngưng lại. Vốn tưởng rằng bản thân ẩn giấu thiên y vô phùng, không ngờ sớm đã bị đối phương nhìn thấu. Xem ra hắn vẫn đánh giá thấp Tiêu Ngọc Ngưng, đối phương dù sao cũng là Cửu Cấp Linh Văn Sư.
“Không còn gì để nói phải không! Nói, ngươi có phải là gian tế do Lạc Nhật Tông phái tới không!”
Tiêu Ngọc Ngưng lạnh giọng quát. Lúc đầu nàng sở dĩ để Lâm Tiêu vào là muốn xem hắn rốt cuộc muốn giở trò gì, cho nên vẫn luôn phái người âm thầm giám thị động tĩnh của Lâm Tiêu.
Nhưng mấy ngày nay Lâm Tiêu vẫn luôn không rời khỏi nơi ở, cho đến hôm nay Tiêu Ngọc Ngưng gặp lại Lâm Tiêu mới quyết định trực tiếp thẩm vấn đối phương.
“Ta không biết Lạc Nhật Tông nào cả, Tiêu Trưởng lão, thực ra ta tới là có chuyện muốn nói cho ngài biết!”
Lâm Tiêu vội vàng giải thích. Xem ra Tiêu Ngọc Ngưng đã coi hắn là gián điệp do thế lực khác phái tới.
“Ngươi còn không thừa nhận! Xem ra không cho ngươi chút màu sắc nếm thử, ngươi là chết cũng không chịu mở miệng!”
Ánh mắt Tiêu Ngọc Ngưng lạnh lẽo, linh văn trong lòng bàn tay lấp lánh, chuẩn bị ra tay.
“Đợi một chút, Tiêu Trưởng lão, ta là thụ thác của Trương Vân Viễn tiền bối mà tới!”
Lâm Tiêu vội vàng hét lớn.
Lời vừa dứt, thân thể Tiêu Ngọc Ngưng không khỏi run lên một cái, linh văn trong lòng bàn tay cũng nhanh chóng biến mất. Ánh mắt vốn dĩ băng lãnh sát na sau đã dịu đi: “Ngươi. . . ngươi nói cái gì!”
“Ta đã gặp Trương Vân Viễn tiền bối, là thụ thác của lão mới tới đây!”
Lâm Tiêu nói.
“Ngươi có bằng chứng gì chứng minh ngươi đã gặp Trương sư huynh? Sao ta biết ngươi không phải đang lừa ta!”
Tiêu Ngọc Ngưng lạnh lùng nói. Mặc dù cảm xúc của nàng dao động rất lớn, nhưng lý trí vẫn còn.
“Ta không có bằng chứng, nhưng Trương tiền bối nói với ta trên người lão có một viên Luyện Hồn Châu!”
Lâm Tiêu nói.
“Luyện Hồn Châu!”
Nghe vậy ánh mắt Tiêu Ngọc Ngưng tức thì lóe lên. Luyện Hồn Châu là do cha nàng tặng cho Trương Vân Viễn, người biết chuyện này không nhiều.
“Nếu ngươi đã nói gặp Trương sư huynh, tại sao lão không tới mà lại để ngươi tới!”
Tiêu Ngọc Ngưng hỏi, ngữ khí rõ ràng đã dịu đi rất nhiều, tuy nhiên vẫn còn bán tín bán nghi.
“Trương tiền bối lão, lão đã chết rồi, ”
Lâm Tiêu lắc đầu thở dài: “Chuyện là thế này, ta không phải là người của Thương Phong Đại Lục, ta tới từ Thanh Vân Đại Lục!”
“Không thể nào! Trương sư huynh sao có thể chết, lại sao có thể đi tới đại lục khác? Ngươi đang nói dối!”
Tiêu Ngọc Ngưng sắc mặt trầm xuống.
“Những gì ta nói hoàn toàn là sự thật. Trương tiền bối trước lúc lâm chung nói với ta, năm đó lão ở Thiên Huyền Thánh Tông rất được Tông chủ trọng dụng. Mà Cao Hạc với tư cách là đại sư huynh đã đố kỵ với lão, vì để đoạt lấy vị trí Tông chủ đã hẹn lão ra ngoài, thiết lập cạm bẫy muốn trừ khử lão. Trương tiền bối đã sử dụng một món pháp bảo thoát mạng do sư tôn ban cho mới may mắn thoát khỏi, trốn tới Thanh Vân Đại Lục, nhưng cũng chỉ còn lại một sợi tàn thức. Sau đó lão thành lập một mảnh không gian, ta tình cờ tiến vào không gian đó, trải qua nhiều tầng khảo nghiệm mới gặp được Trương tiền bối, ”
Lâm Tiêu nói: “Sau đó Trương tiền bối đã giao tuyệt học sinh tiền của lão là Cửu Chuyển Phong Thiên Ấn cho ta, nhờ ta tới Vân Lam Châu vạch trần Cao Hạc, còn bảo ta mang tới cho ngài một món đồ.”
—