Chương 132: Pháo hoa thật đẹp
Khúc Xuân Ca mở cửa thư phòng, bước qua bậu cửa rồi dừng lại, chờ cho Giang Hạ đi đến sau lưng mình thì nói:
“Ngươi thấy nơi này như thế nào?”
Giang Hạ đảo mắt quan sát hai vòng, khẽ đáp:
“Có vẻ trống trải hơn so với trước.”
“Còn gì nữa không?”
Giang Hạ cẩn thận quan sát thêm vài vòng, lắc đầu nói:
“Xin sư thúc chỉ giáo.”
“Bụi!”
“Bụi?”
“Đúng vậy, ta muốn ngươi dọn dẹp sạch sẽ nơi này.”
Khúc Xuân Ca nói xong thì xoay người bước ra bên ngoài, đi tiếp lên tầng trên. Trong phòng lúc này chỉ còn lại một mình Giang Hạ, ngẩn ngơ nhìn theo hướng mà họ Khúc vừa đi qua.
Nàng cứ tưởng y gọi mình lên đây để truyền thụ một bí quyết tu luyện nào đó, không ngờ chỉ là dọn dẹp thư phòng. Tuy nhiên, nàng cũng chẳng phàn nàn hay tỏ vẻ khó chịu gì, không hiểu sao còn cảm thấy có chút vui.
Giang Hạ bước xuống dưới lầu, đi lấy chổi cùng giẻ lau các loại rồi quay lại dọn dẹp thư phòng. Căn phòng tuy lớn nhưng cũng không có quá nhiều vật dụng hay ngóc ngách, việc dọn dẹp tương đối dễ dàng, chưa đầy nửa canh giờ đã hoàn thành.
Không lâu sau thì Khúc Xuân Ca từ trên bước xuống, thấy Giang Hạ đang ngồi trước cửa phòng đợi mình. Y nhìn vào bên trong thư phòng, khẽ gật đầu, sau đó lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi trữ vật đưa cho nàng:
“Tốt lắm, thưởng cho ngươi.”
“Đa tạ sư thúc.”
“Được rồi, ngươi có thể về, khi nào có việc cần ta lại gọi.”
Giang Hạ “vâng” một tiếng, xuống dưới lầu thu dọn bàn ăn rồi rời khỏi Vọng Tinh Lâu.
Khúc Xuân Ca cũng xuống ngồi tại phòng khách uống trà, chờ đến lúc hoàng hôn thì quả nhiên lại thấy Đàm Mịch xuất hiện. Hắn cúi đầu hành lễ rồi lấy ra những chiếc rương lớn đựng toàn giấy mực, bày ở trước mặt họ Khúc.
“Phiền ngươi đem lên thư phòng giúp ta.” Khúc Xuân Ca nói.
“Vâng.”
Đàm Mịch lại gom những chiếc rương vào túi trữ vật, theo họ Khúc lên thư phòng rồi lần nữa lấy ra. Khúc Xuân Ca đưa cho y một xấp khoảng chục tờ phiếu rồi nói:
“Những ngày qua làm phiền ngươi rồi, ở đây có một ít linh thạch, coi như là tiền công đi lại, ngươi cứ nhận lấy.”
“Sư thúc, cái này tiểu điệt không dám nhận đâu.”
“Cứ cầm lấy đi, tông chủ biết là của ta cho ngươi thì cũng sẽ không nói gì đâu.”
Đàm Mịch nhìn những tờ phiếu bằng giấy nhưng lại tỏa ra ánh sáng lấp lánh của linh thạch, chần chừ một lúc rồi cũng nói:
“Đa tạ sư thúc, sau này sư thúc có chuyện gì cần sai bảo thì cứ việc gọi cho đệ tử, đệ tử nhất định sẽ cố gắng hết sức thực hiện.”
Sau đó lấy một tấm lệnh bài truyền tin đưa cho họ Khúc, đồng thời cầm mấy tờ phiếu cất vào túi trữ vật. Khúc Xuân Ca cũng cầm tấm lệnh bài cất đi, hỏi han thêm đôi ba câu xã giao rồi bảo Đàm Mịch ra về.
Giấy bút đã có, Khúc Xuân Ca không muốn nghỉ ngơi, lập tức đóng cửa thư phòng viết lại một bản khác của Thất Tinh Diễn Thiên Thuật. Dẫu biết chính mình không thể tu luyện, nhưng việc tìm ra bí mật của thuật pháp này là một sự thôi thúc quá lớn, khiến y không thể cưỡng lại được.
Một tháng, hai tháng, rồi bốn tháng trôi qua, cỏ cây thêm một lần thay lá, còn Khúc Xuân Ca thì thêm một lần nữa viết xong Thất Tinh Diễn Thiên Thuật. Lần này, y thậm chí còn viết nhanh hơn so với trước đó.
Tâm trạng có phần hồi hộp, nhưng Khúc Xuân Ca không vội. Y muốn dành một ngày để thả lỏng tâm trí của mình, không suy nghĩ về bất kỳ điều gì.
Sáng sớm tinh mơ hôm sau, khi sương vẫn còn giăng khắp trời như tấm màn châu mỏng, khi nước đã lắng đọng hết bụi trần vào dưới đáy sâu, Khúc Xuân Ca tự mình đi đến bờ ao, múc một thùng nước đem lên thư phòng.
Y đổ nước vào một cái chậu, ngâm hai trang cuối cùng của Thất Tinh Diễn Thiên Thuật vào rồi chồng lên nhau. Ánh mắt đảo khắp trang giấy một lượt, sau đó tay cầm lấy bút, viết lên tờ giấy trắng trên bàn một chữ “Thất”.
Cứ lần lượt như vậy cho đến trang thứ mười, Khúc Xuân Ca viết được năm chữ “Thất Tinh Độ Thiên Hà”. Kết quả của mười trang này y vốn đã biết từ trước, có thể bỏ qua cũng được, nhưng y lại không muốn làm thế. Y có cảm giác rằng mình cần phải làm theo tuần tự.
Khúc Xuân Ca thở mạnh ra một hơi, lại tiếp tục. Thế nhưng chỉ vừa mới đến hai trang tiếp theo, cặp chân mày y đột nhiên nhíu chặt vào nhau. Nếu như những trang trước đó, từng đôi ghép lại chỉ cho ra một chữ còn đọc được, thì hai trang này lại có đến mười hai chữ.
Tu luyện công pháp, chỉ cần luyện sai một chữ thôi đã có thể khiến cho việc tu luyện bị thất bại, thậm chí tẩu hỏa nhập ma. Vậy thì mười hai chữ này đây, biết lấy chữ nào cho đúng? Mà nếu những trang phía sau cũng như thế thì biết phải làm sao?
Khúc Xuân Ca liền lấy hai trang thứ mười ba, mười bốn ngâm nước rồi ghép lại xem thử, quả nhiên có đến mười lăm chữ đọc được. Nhìn những chữ vừa hiện ra, y thử đọc ngược, đọc xuôi, hoặc đảo lộn trật tự của chúng, nhưng kết quả đều là những câu vô nghĩa.
Trầm mặc một lúc, Khúc Xuân Ca bèn lấy thêm mười mấy trang giấy nhúng vào chậu nước, ghép từng cặp lại rồi trải ra trên sàn. Y nhìn từ sau ra trước, khẽ lẩm nhẩm, muốn tìm ra những chữ có thể tạo thành một câu có nghĩa.
Sau một hồi lâu mò mẫm, đôi hàng chân mày Khúc Xuân Ca mỗi lúc một nhíu chặt lại. Bởi y phát hiện ra không chỉ có một câu, mà có đến mấy chục câu hoàn chỉnh. Thậm chí nếu tiếp tục đếm, e rằng số lượng có thể lên tới hàng trăm.
Mà những câu này, có câu thoạt nhìn có vẻ đúng, nhưng càng nhìn càng thấy có gì đó không đúng. Có câu tưởng như sai, nhưng nghĩ kỹ lại có cảm giác như ẩn chứa đạo lý bên trong.
Rốt cuộc thì cái nào mới là chính xác? Hoặc giả như tất cả đều được giữ lại, thì thứ tự của chúng phải như thế nào? Khúc Xuân Ca như lạc vào một tầng sương mù dày đặc, càng đi càng không thấy lối ra, càng nghĩ càng khiến tâm thần rối loạn.
Đột nhiên, hai mắt Khúc Xuân Ca long lên sòng sọc, miệng không ngừng há ra ngậm vào cho đến khi trào bọt mép trắng xóa. Rồi y bỗng há mồm ra hết cỡ, muốn kêu lên thật to nhưng không thành tiếng, sau đó thì ngã ngửa xuống sàn, bất tỉnh nhân sự.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Khúc Xuân Ca dần dần tỉnh lại. Y cảm giác đầu mình như bị nứt ra, toàn thân mỏi nhừ không còn chút sức lực. Nhưng thế này vẫn còn là may mắn, bởi nếu không phải đã mất hết tu vi, có lẽ y đã bị nổ tan xác.
Khúc Xuân Ca nằm nguyên tại chỗ, thất thần nhìn lên trần nhà than:
“Lão tổ à, có cần phải như thế không?”
Dù đã trở thành phế nhân, dù ngoài miệng luôn nói rằng không quan tâm, nhưng tận sâu trong thâm tâm của mình, Khúc Xuân Ca vẫn muốn cống hiến cho Thất Dương Tông, nếu như y có thể làm được điều gì đó. Lý do cho điều này rất đơn giản, bởi vì đây chính là nhà của y.
Chỉ tiếc là bao nhiêu công sức ngồi viết lại Thất Tinh Diễn Thiên Thuật, rốt cuộc đều đổ xuống sông xuống biển. Nếu biết trước như thế này, y cứ viết ngược từ sau ra trước, viết tới đâu ghép tới đó thì có phải đỡ mất thời gian hơn không?
Khúc Xuân Ca nằm ngây ra một lúc, sau đó đứng dậy mở cửa sổ. Lúc này hoàng hôn cũng vừa bắt đầu, y lặng lẽ ngắm nhìn mặt trời lặn xuống núi. Nắng cuối chiều là là chiếu lên mặt nước, nhuộm thành một màu rực rỡ.
Thiên nhiên chưa bao giờ nói nhiều, nhưng vẫn luôn âm thầm lặng lẽ, như một bàn tay dịu dàng vuốt ve những cảm xúc tiêu cực trong lòng người. Một lúc sau, tâm trạng Khúc Xuân Ca dần thoải mái trở lại, y chợt khẽ bật cười:
“Vốn dĩ ta đâu muốn làm việc này, không tìm thấy thì thôi, có gì mà phải bực bội chứ.”
Đến khi hoàng hôn đã tắt, Khúc Xuân Ca rời khỏi thư phòng, ghé qua tầng ba xem tranh một lúc rồi bước lên tầng thượng. Y ngồi bên chiếc bàn đá, cùng với bức tượng của A Ngân và Tiểu Nga, một nhà ba người vui vẻ ngắm sao trời.
“Nàng xem, kia chính là chòm sao Tiên Nữ, mang hình dạng của một nàng tiên đang nằm ngủ. Để ta chỉ cho nhé, chỗ này chính là mái tóc của nàng, qua bên trái một chút thì là cái cằm, hướng xuống chỗ này thì là cánh tay, trên tay nàng tựa hồ đang cầm một nhành hoa lan…”
Sau đó, Khúc Xuân Ca lại chỉ vào một khoảng trời ở phía nam, tiếp tục nói:
“Phía bên này là chòm sao Tức Đồng, nàng nhìn xem nó có giống cái ống thổi không? Ừ thì nó cũng giống cái ổng thổi thật đấy, nhưng sao người ta lại biết là nó rỗng được nhỉ?”
“Còn đây là chòm sao Thiên Yến…”
Suốt đêm hôm ấy, Khúc Xuân Ca cứ chỉ bên này, trỏ bên kia trên bầu trời, liên tục gọi tên các vì sao rồi tự cười một mình. Nếu có ai đó nhìn vào, ắt hẳn sẽ thấy y chẳng khác nào một tên ngớ ngẩn, một kẻ mất trí cũng nên.
Tuy nhiên, không phải ai cũng hiểu được rằng, từ một người đang ở trên đỉnh cao danh vọng đột nhiên trở thành một tên phế nhân vô dụng, như thế này đã là tỉnh táo lắm rồi.
Khúc Xuân Ca đã phải trải qua những tháng ngày tăm tối nhất đời mình, phải vật lộn với những cảm xúc u ám vây chặt lấy tâm trí, không ngừng ăn mòn từng chút một, khiến y từ từ sụp đổ.
Hồi ức đẹp đẽ, đôi khi giống như là một ngọn núi lớn, đè nặng lên vai khiến con người ở hiện tại trở nên vụn vỡ, khiến cho bóng tối của hiện tại càng thêm phần mù mịt.
Tuy nhiên, cũng có những đoạn hồi ức giống như ngọn lửa giữa đêm đông, xua tan đi giá lạnh, bóng tối cùng với nỗi cô đơn đang vây lấy tâm hồn, tiếp thêm sức mạnh giúp người ta có thể ghìm chân trước vực thẳm.
Nếu như không có Trần Thanh Ngân và Tiểu Nga vẫn luôn ở bên cạnh, dù chỉ là trong hồi ức, có lẽ Khúc Xuân Ca đã không thể quay trở lại là chính mình, trên phương diện con người.
Màn đêm cứ thế trôi qua, ánh nắng ban mai lần nữa lan tỏa hơi ấm đến khắp mọi nơi. Khúc Xuân Ca không nghĩ đến Thất Tinh Diễn Thiên Thuật hay Thất Tinh Độ Thiên Hà gì nữa, thật sự muốn làm một người bình thường, ngày ngày vẽ tranh, làm thơ, rảnh rỗi thì lại hướng dẫn Giang Hạ tu luyện.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt thêm một tháng nữa trôi qua. Lúc này, Khúc Xuân Ca vừa viết xong một bài thơ, theo thói quen lại đến bên cửa sổ đứng hóng gió.
Phía dưới bãi cỏ, chẳng hiểu sao lại nằm chình ình bốn chiếc rương gỗ. Khúc Xuân Ca đưa mắt nhìn quanh, chợt thấy Giang Hạ đang từ phía xa đi tới, trên vai vác theo hàng tá cây tre lớn cùng những ống sắt. Chờ nàng tiến lại gần, y nói vọng xuống:
“Này, ngươi đang làm gì đấy?”
“Lập giàn bắn pháo hoa.” Giang Hạ ngẩng lên đáp.
“Pháo hoa?”
“Đúng thế, hôm nay là lễ hội pháo hoa, sư thúc không biết sao?”
“À, ta không biết thật.” Khúc Xuân Ca mỉm cười. Y có thể không nhớ ra hoặc không quan tâm đến, chứ sao có thể không biết được.
“Sư thúc đừng đùa nữa, nếu người không bận thì xuống đây giúp tiểu điệt một tay đi.”
“Được rồi, đợi một chút.”
Khúc Xuân Ca bước xuống lầu, đi ra bãi cỏ cùng với Giang Hạ dựng giàn bắn pháo hoa. Nói là giúp một tay nhưng thật ra là họ Khúc làm hết, bởi Giang Hạ chẳng biết chút gì về việc này.
Giàn dựng xong xuôi thì vẫn còn hơi sớm, hai người bèn nhóm lửa, nướng một ít thịt để ăn trong lúc chờ đợi.
Đêm xuống rất nhanh, gió se se lạnh, sương cũng mỗi lúc một dày hơn. Khúc Xuân Ca lắp pháo hoa vào giàn rồi đưa cho Giang Hạ một que củi đang cháy. Giang Hạ cũng không khách sáo, liền châm lửa vào dây dẫn.
Tiếng nổ đì đùng nối tiếp nhau vang lên, khoảng trời đêm bỗng rực rỡ trong sắc xanh đỏ tím vàng. Đôi mắt Giang Hạ uốn cong thành hình bán nguyệt, môi cười nở rộ như một đóa phù dung.
Chợt vài sợi tóc phất phơ bay ngang qua cánh mũi, nàng đưa tay vén lấy, mới biết rằng đó không phải tóc của mình. Nàng ngước nhìn sang bên cạnh, tim đập thình thịch, không ngờ lại có thể ở gần sư thúc đến thế.
Khúc Xuân Ca dường như đã nhận ra điều này, liền bước ra xa một bước, nói một câu bâng quơ:
“Pháo hoa đẹp thật.”
“Vâng, đúng là đẹp thật.” Giang Hạ cũng gật đầu nói, chỉ là nụ cười đã xen lẫn chút buồn phiền. Một bước kia của sư thúc, không hiểu sao lại khiến nàng có cảm giác như cách xa đến vạn dặm.
Có lẽ là vì vừa rồi, trong nàng bỗng xuất hiện một thứ ảo tưởng cho rằng nàng sắp có được thứ mình muốn. Và khi thứ ảo tưởng ấy biến mất, tâm trạng của nàng cũng hụt hẫng theo.
Trong khoảnh khắc, nàng chợt nhớ về buổi sáng hôm nay, lúc đi mua pháo hoa, vị sư phụ ở đấy đã nói với nàng một câu. Nàng chuyển ánh mắt hướng lên bầu trời, khẽ thì thào nhắc lại câu nói ấy:
“Nhưng khoảnh khắc đẹp nhất của pháo hoa, lại chính là khi chúng tan vỡ.”