Chương 131: Một bài học
Người này thân hình dong dỏng cao, gương mặt to bản hình chữ điền, chân mày rậm rạp, có điều hai mắt ti hí, cái mũi hơi nhỏ, môi thì mỏng dính, lại không để râu, khiến trên mặt còn thừa khá nhiều chỗ trống.
Đây cũng là một tên đệ tử áo xám, chỉ là trên cổ áo có màu đỏ, chứng tỏ là đệ tử của Xích Dương phong. Y đưa mắt nhìn Hổ Xích Ly một cái rồi quay sang Khúc Xuân Ca, cung kính thưa:
“Tiểu điệt Đàm Mịch khấu kiến Khúc sư thúc.”
Khúc Xuân Ca khẽ gật đầu. Đàm Mịch lấy ra một chiếc hộp gỗ rồi nói:
“Tông chủ sai tiểu điệt mang thứ này đến cho sư thúc.”
“Ừm, cứ để đấy đi.” Khúc Xuân Ca chỉ lên bàn nói.
Đây là đồ của tông chủ sai người mang đến, mặt khác cũng coi như là thù lao cho việc viết lại thuật pháp, thế nên y mới không từ chối. Y thấy họ Hổ có vẻ không vui vì chuyện này, nhưng cũng chẳng giải thích làm gì.
Hổ Xích Ly thấy không tiện ở lại thêm nữa, bèn xin phép rồi rời đi. Đàm Mịch hơi ngoái đầu nhìn rồi hỏi:
“Sư thúc, hắn lại đến làm phiền người ư? Có cần tiểu điệt báo với Chấp Pháp Đường xử lý không?”
“Thôi, không cần đâu.” Khúc Xuân Ca xua tay, lại nói: “Ngươi về báo với tông chủ rằng Thất Tinh Diễn Thiên Thuật ta sắp viết xong rồi, có lẽ là khoảng mười ngày nữa, khi nào xong ta sẽ truyền tin, không cần phải phiền ngươi đi tới đi lui làm gì.”
“Sư thúc quá lời rồi, được tông chủ giao phó công việc chính là vinh dự, sao có thể cảm thấy phiền phức được. Sư thúc cứ yên tâm, tiểu điệt sẽ thưa lại chuyện này với tông chủ.”
“Ừm, nếu không còn việc gì khác thì ngươi cứ về đi, ta cần nghỉ ngơi một chút.”
“Vâng, vậy tiểu điệt xin cáo lui.” Đàm Mịch nói rồi bước ra bên ngoài, ngóng nhìn xung quanh một chút rồi bay đi.
Bấy giờ chỉ còn một mình Khúc Xuân Ca trong phòng, y cầm chiếc hộp do Đàm Mịch mang tới cất vào hậu đường. Sau đó thì bước lên lầu, đóng cửa cẩn thận, viết lại những trang cuối của Thất Tinh Diễn Thiên Thuật.
Bảy ngày chớp mắt trôi qua, cánh cửa thư phòng lại lần nữa được mở. Khúc Xuân Ca chậm rãi đi xuống phòng khách, truyền tin cho tông chủ xong thì bình tĩnh ngồi đợi.
Chẳng mấy chốc đã thấy có người tới, lần này chính là Lạc tông chủ, ngoài ra không còn ai khác nữa. Mặc dù bận trăm công nghìn việc, nhưng thuật pháp này đặc biệt quan trọng đối với lão, phải đích thân đến lấy để tránh xảy ra sơ suất ngoài ý muốn.
Hai người Lạc Khúc trao đổi vài câu rồi cùng lên thư phòng. Khúc Xuân Ca đứng tại cửa, dang cánh tay phải ra nói:
“Tất cả đều ở đây, sư huynh có thể kiểm tra lại.”
“Ta biết kiểm tra thế nào chứ?” Lạc tông chủ cười đáp. “Chuyện ấy không cần đâu, ta hoàn toàn tin tưởng đệ.”
“Vậy sư huynh cứ mang đi hết đi.”
“Được.”
Tông chủ lấy ra một chiếc túi trữ vật, gom hết những chồng giấy ở trước mặt vào trong rồi cất đi. Nhìn căn phòng đã trở nên trống trải, Khúc Xuân Ca bỗng dâng lên chút cảm giác buồn bã, thấy mình hệt như một ông lão già nua.
Hai người sau đó bước xuống phòng khách, vừa uống trà vừa hàn huyên cố sự. Một lúc sau, Khúc Xuân Ca ngập ngừng nói:
“Sư huynh, đệ có một thỉnh cầu.”
“Đệ cứ nói đi, không cần phải ngại.”
“Hiện tại đệ cũng đang rảnh rỗi, chẳng có gì để làm, mà có làm cũng chẳng được chuyện gì lớn lao, nhưng nếu cứ ngồi không một chỗ thế này thì chán chết, chi bằng làm vài bài thơ, vẽ vài bức tranh cho qua ngày đoạn tháng.”
“Ta hiểu ý đệ rồi, nội trong hôm nay ta sẽ cho người mang tới.”
“Thật ra đệ vẫn còn một ít giấy mực, nhưng không được tốt lắm, mà giấy ở chỗ Tam A Tự đại sư, mực của Thuyên Long đại sư thì có vẻ rất tốt…”
“Được, ta sẽ nói với bọn họ.”
“Thật ra, đệ cũng không cần nhiều, nhưng lỡ như dùng hết…”
Lạc tông chủ bật cười, liền lấy ra hai tấm thạch bài, truyền thần niệm vào đó rồi đưa cho Khúc Xuân Ca.
“Tấm lục bài này là dùng chỗ Tam A Tự đại sư, còn tấm thanh bài này là dùng chỗ Thuyên Long đại sư, khi nào hết giấy mực thì đệ cứ bảo Hạ Nhi cầm theo thứ này đi lấy, còn nếu có vấn đề gì khác nữa thì đệ cũng có thể truyền tin cho ta.”
“Đa tạ sư huynh.”
“Chúng ta là huynh đệ, tình như thủ túc, đệ không cần phải khách sáo làm gì.”
Hai người trò chuyện thêm vài ba câu, đến đầu giờ ngọ thì Lạc tông chủ rời đi. Khúc Xuân Ca tiễn lão ra cửa, sau đó đứng nhìn trời mây một lúc lâu. Chợt thấy có một bóng dáng quen thuộc ở đằng xa, y cất tiếng gọi:
“A Hạ, lại đây.”
Giang Hạ nghe thấy liền chạy nhanh tới như một cơn gió, cúi đầu hành lễ. Khúc Xuân Ca hỏi:
“Ngươi đang làm gì thế?”
“Tiểu điệt hái chút rau để làm bữa trưa.” Giang Hạ vừa nói vừa đưa chiếc giỏ đựng đầy rau cải ra trước mặt.
“Ừm, vậy thì nấu luôn cho ta nữa.”
“Vâng.” Giang Hạ hớn hở đáp, nhưng vẫn cứ đứng nguyên tại chỗ. Khúc Xuân Ca nhướng mày nói:
“Còn không mau đi?”
“Vâng.” Giang Hạ hô lên, bèn xách giỏ cải chạy đi.
Khúc Xuân Ca quay vào trong ngồi uống trà, đợi một lúc thì thấy Giang Hạ dọn các món ăn lên. Bữa ăn tương đối đơn giản, chỉ có một con cá chép, còn lại thì là rau, đậu hoặc nấm, hoặc xào hoặc nấu canh. Mặc dù vậy, món nào trông cũng thật hấp dẫn, sắc hương vị đều có đủ.
Dùng bữa xong, Khúc Xuân Ca hỏi:
“Tình hình tu luyện của ngươi dạo gần đây thế nào rồi?”
“Thưa sư thúc, tiểu điệt đã có thể khống chế được các đồ vật nhỏ rồi, một hai ngày nữa là có thể thử với phi kiếm.”
Khúc Xuân Ca thoáng trầm ngâm rồi nói:
“Dục tốc bất đạt, ngươi đã nghe qua câu này chưa?”
“Tiểu điệt đã nghe qua rồi.” Giang Hạ gật đầu đáp, nhưng không cho điều này là đúng đối với mình.
Mặc dù tốc độ của nàng có nhanh hơn những đệ tử khác thật, nhưng cũng không hơn bao nhiêu. Mà với tư chất vốn có cộng thêm sự khổ luyện của bản thân, nàng cảm thấy như hiện tại vẫn còn hơi chậm.
“Ngươi vội vàng như vậy, lỡ như sơ ý đâm phi kiếm trúng người khác thì sao?” Khúc Xuân Ca lại hỏi.
“Sư thúc yên tâm, tiểu điệt thật sự đã rất thành thạo dẫn linh thuật, thậm chí có thể thử với phi kiếm ngay bây giờ luôn cũng được.” Giang Hạ tự tin nói.
Khúc Xuân Ca từ tốn nhấp một ngụm trà, yên lặng một lúc rồi mới đặt cái chén lên bàn, ôn tồn nói:
“Châm trà đi.”
“Vâng.” Giang Hạ mỉm cười đáp, sau đó vận linh lực vào tay phải, cách không nâng ấm trà lên, nghiêng nghiêng rót trà vào chén.
“Rót đầy lên!” Khúc Xuân Ca đột nhiên hét lớn.
Giang Hạ khẽ giật mình, linh lực phát ra bỗng có chút hỗn loạn. Chiếc ấm theo đó cũng chao đảo lắc lư, làm đổ nước ra bên ngoài. Nàng vội hít sâu một hơi, hai mắt nhìn chăm chú, nhanh chóng ổn định lại linh lực để khống chế ấm trà.
Sau khi rót đầy chén trà, Giang Hạ lại cách không điều khiển chiếc ấm đáp xuống mặt bàn. Gương mặt có chút không thoải mái, nàng nói:
“Sư thúc, như thế là không đúng.”
Mặc dù mấy tháng nay không đến Ngưng Linh Viện, nhưng Giang Hạ đều dựa trên thư tịch ở nơi đây để tự tu luyện, bài kiểm tra định kỳ cũng hoàn thành trước thời hạn, thế nên ngay từ đầu nàng mới tự tin như vậy.
Chỉ là việc Khúc Xuân Ca vừa làm hoàn toàn không có trong các bài kiểm tra mẫu, khiến cho Giang Hạ bị bất ngờ, dẫn đến kết quả không được như ý. Khúc Xuân Ca tất nhiên cũng biết điều này, nhưng vẫn nghiêm nghị hỏi lại:
“Không đúng ở chỗ nào?”
Giang Hạ vốn rất xem trọng thành tích rèn luyện của bản thân, thế mà vừa rồi lại bị làm cho mất mặt, bản tính bướng bỉnh chợt nổi lên, nàng liền đáp:
“Rõ ràng làm thế là không đúng, sao có thể khiến người khác mất tập trung như vậy được.”
“Ta làm gì là việc của ta, tập trung hay không là ở ngươi đấy chứ. Mà ngươi định dùng dẫn linh thuật để làm gì? Biểu diễn cho khỉ xem sao?”
“Ý sư thúc là mấy vị đạo sư ở Ngưng Linh Viện đều là khỉ hết sao?”
“Cái đó là ngươi nói, không phải ta.”
“Sư thúc không nói như thế nhưng có ý như thế chứ gì nữa.” Giang Hạ vẫn không chịu thua, tiếp tục lầm bầm. “Mà cũng chỉ là một thứ thuật pháp sơ đẳng thôi, có luyện nhiều cũng chẳng giúp cho tu vi tăng thêm được miếng nào, đâu cần phải quan trọng hóa vấn đề làm gì chứ.”
Không chỉ Giang Hạ, hầu như tất cả đệ tử nội môn đều cho là như vậy, việc luyện tập dẫn linh thuật cốt chỉ để vượt qua bài kiểm tra của Ngưng Linh Viện, tiến tới học các môn thuật pháp cao hơn.
Chỉ là lúc này gương mặt Khúc Xuân Ca dần trở nên nghiêm nghị, hai mắt nhìn chằm chằm vào Giang Hạ. Giang Hạ bỗng có chút chột dạ, hơi cúi đầu xuống cắn lấy ngón tay của mình, thầm nghĩ:
“Chết rồi, chẳng phải trước đây ta đã nói là sẽ nghe theo sự chỉ bảo của sư thúc sao, sao lại quên mất điều này chứ?”
“Ngươi thật sự nghĩ như vậy?” Khúc Xuân Ca đột nhiên hỏi.
Giang Hạ khẽ gật đầu, rồi lại vội lắc đầu, nhướng mắt lên nhìn y. Khúc Xuân Ca đứng dậy, chắp hai tay sau lưng rồi quay mặt về hướng khác, im lặng một lúc lâu. Giang Hạ cảm thấy bầu không khí dần trở nên nặng nề, như có một tảng đá đang đè lên lồng ngực mình, bèn lí nhí nói:
“Sư thúc, tiểu điệt biết lỗi rồi, mong sư thúc bỏ qua cho.”
Khúc Xuân Ca quay lại, chỉ vào chén trà của mình.
“Nâng nó lên.”
Việc này tương đối dễ, Giang Hạ liền lập tức làm theo.
“Hạ cái chén xuống.”
Giang Hạ mặc dù hơi khó hiểu, nhưng rồi cũng làm theo. Tuy nhiên, ngay sau đó Khúc Xuân Ca lại nói:
“Ta chỉ nói đến cái chén.”
“Cái chén thôi ư?” Bấy giờ Giang Hạ mới chợt hiểu ra vấn đề. Nhưng nàng khẽ chau mày, có vẻ như vấn đề này không dễ dàng chút nào. Khúc Xuân Ca nhìn nàng hỏi:
“Sao, không làm được ư?”
“Để tiểu điệt thử.”
Giang Hạ hít sâu một hơi, tinh thần tập trung cao độ, một lần nữa hướng hữu chưởng lên trời. Ngón trỏ, ngón giữa và ngón vô danh của bàn tay trái khép lại, đặt lên huyệt xích trạch bên tay phải, sau đó hai tay cùng nhau từ từ hạ xuống.
Linh khí bắt đầu lưu chuyển khắp toàn thân nàng, chậm rãi mà sung túc. Trông nàng có vẻ thận trọng hơn vừa nãy rất nhiều. Đoạn cánh tay phải của nàng duỗi thẳng tới, ngón trỏ và ngón giữa chỉ vào chén trà ở trên bàn.
Một tia linh lực theo hai đầu ngón tay tràn ra, như sợi dây vô hình quấn lấy chén trà, nhẹ nhàng nâng nó lên. Nàng tạm dừng để suy nghĩ một chút, tay trái thu về rồi đẩy tới, bàn tay biến thành hổ trảo nắm hờ lại.
Tay phải nàng cẩn thận hạ chén trà xuống, tay trái thì cố giữ nước trà ở lại không trung. Tuy nhiên, chỉ trong khoảnh khắc hai thứ này vừa rời nhau, một tiếng loảng xoảng vang lên, chén trà lập tức vỡ vụn, nước trà cũng bắn tung tóe ra xung quanh.
Đến khi nhìn lại, gương mặt Giang Hạ đã ướt đẫm nước trà, còn có chút khói nghi ngút bốc lên. Khúc Xuân Ca thì đang đứng ở cách đó một đoạn, giống như đã lường trước việc này, thế nên không hề hấn gì. Y nhàn nhạt mở miệng, giọng điệu chẳng khác nào một vị đạo sư:
“Nhớ cho kỹ, thứ mà ngươi cần khống chế không phải là ngoại vật, mà chính là bản tâm ngươi. Tu vi càng cao, linh lực càng mạnh, đòi hỏi khả năng khống chế phải càng hoàn mỹ.
Đừng nghĩ rằng sau này tu vi tăng lên, khả năng khống chế linh lực của ngươi cũng sẽ tăng lên theo. Đó chỉ là bề ngoài mà thôi. Nếu chưa đạt tới trạng thái tâm linh hợp nhất, cho dù có tu luyện đến mức nào chăng nữa thì ngươi cũng chỉ là một kẻ tầm thường.
Hiện tại ngươi vừa bước vào ngưng linh cảnh, tu vi vẫn còn thấp, nhưng cũng vừa đủ để xuất linh lực ra bên ngoài cơ thể, chính là lúc thích hợp nhất để tìm hiểu trạng thái này.”
“Hôm nay đến đây thôi, về sau ngươi có thể tự mình tập luyện với mấy quả trứng gà hoặc trứng chim cũng được, còn bây giờ thì đi theo ta.”
Khúc Xuân Ca nói xong thì xoay người đi thẳng lên thư phòng. Giang Hạ vuốt lại mặt mũi, chỉnh lại đầu tóc, sau đó cũng bước lên theo.