Chương 130: Khách không mời
Tiếng cười của Khúc Xuân Ca rất lớn, vang ra cả bên ngoài Vọng Tinh Lâu. Đúng lúc Giang Hạ cũng vừa mang trà tới, nàng nghe thấy tiếng cười kỳ quặc, do dự một chút rồi bước lên lầu, gõ vào cánh cửa còn chưa đóng:
“Sư thúc, có chuyện gì mà vui như vậy?”
Khúc Xuân Ca vội nín cười, đằng hắng một tiếng rồi nói:
“Không có gì, không có gì.”
Chuyện mà y vừa phát hiện rất hệ trọng, không thể nói cho Giang Hạ được. Không phải là không tin tưởng, mà tu vi của nàng quá thấp, lại quá ngây thơ, không nên biết bí mật này, bởi có thể sẽ dẫn đến những nguy hiểm không đáng có.
Dư âm của Vô Âm Giáo vẫn chưa tan, không ai dám chắc bọn chúng đã hoàn toàn bị quét sạch khỏi Thất Dương Tông hay chưa. Bên cạnh đó, việc các thế lực lân cận phái người trà trộn vào tông vẫn thường xảy ra, bắt mãi không hết.
Ngoài ra, những chuyện như người trong tông âm thầm hãm hại nhau cũng không hẳn là không tồn tại.
Khúc Xuân Ca đột nhiên đổi sắc mặt thành lạnh lùng, nghiêm giọng quát:
“Mà ai cho phép ngươi lên trên này, mau đi xuống dưới.”
Giang Hạ có chút bất ngờ trước thái độ của y, vì nàng vẫn còn đang trong trạng thái lâng lâng bởi sự dịu dàng tối hôm trước. Sau một thoáng giật mình, nàng cúi gằm mặt, ủ rũ “vâng” một tiếng rồi bước xuống lầu.
Khúc Xuân Ca thở hắt ra một hơi, cũng bước xuống theo. Nhân lúc Giang Hạ chưa rời đi, y gọi lại rồi nghiêm khắc nói:
“Chuyện lúc tối là lần đầu ngươi vi phạm nên ta mới bỏ qua, đừng thấy ta dễ dãi rồi quên mất các phép tắc như vậy chứ. Nếu muốn tiếp tục ở lại đây thì ngươi phải hiểu rõ các giới hạn của mình, có biết chưa?”
“Vâng, tiểu điệt hiểu rồi.”
“Hiểu được là tốt, về chỗ của ngươi mà tu luyện tiếp đi, hôm nay nếu không có tiến triển thì đừng vác mặt mo đến gặp ta nữa.”
“Vâng, tiểu điệt xin cáo lui.”
Chờ cho Giang Hạ rời khỏi, Khúc Xuân Ca liền nhanh chóng thu gom lại những tờ giấy đêm qua bị thấm nước rồi cất đi. Nếu y tính không nhầm thì chẳng bao lâu nữa, tông chủ sẽ cho người mang lễ vật tới, đồng thời đốc thúc việc viết lại thuật pháp.
Vừa rồi trách mắng Giang Hạ, Khúc Xuân Ca cũng chợt tự nghĩ về bản thân mình. Y cảm thấy không nên tiết lộ bí mật này quá sớm, cho dù đó là ai trong Thất Dương Tông đi chăng nữa.
Thời gian còn lại không nhiều, Khúc Xuân Ca chỉ muốn những ngày tháng cuối đời này trải qua một cách yên bình. Nếu nói ra ngay bây giờ, sự yên bình đó chắc chắn sẽ bị đảo lộn.
Điều này mặc dù có hơi ích kỷ, nhưng ai chẳng có những lúc ích kỷ như vậy. Vả lại, cũng không phải là y định đem luôn bí mật này xuống mồ, chỉ là tạm thời giữ kín mà thôi.
Mặt khác, tuy nói Khúc Xuân Ca không oán hận vì bị Lạc tông chủ đánh trọng thương, song mỗi lần nhớ về cảnh tượng ngày hôm ấy ở Xích Dương Điện, nhớ đến chiếc giày thêu hoa màu đỏ, trong lòng y vẫn có một chút khó chịu.
Mà Lạc tông chủ vốn có chấp niệm rất lớn đối với Thất Tinh Diễn Thiên Thuật, thế nên việc họ Khúc chờ đến lúc sắp chết, sau gần hai chục năm nữa mới nói ra, cũng coi như một sự trả đũa nho nhỏ dành cho đại sư huynh.
Khi mặt trời vừa qua khỏi ngọn cây, quả nhiên có một thân ảnh xuất hiện bên ngoài Vọng Tinh Lâu. Chỉ là người này từ trên đỉnh Tử Dương bay xuống, cũng không phải Văn Hạc, mà là một đệ tử hạch tâm của Tử Dương phong.
Người đến vận một bộ y phục màu xám, cổ áo có màu tím, bề ngoài trông khoảng chừng ba mươi, vóc dáng vừa phải, gương mặt hơi dài, mắt trâu, mũi quạ, môi như lá trúc, dưới cằm lúng phúng vài sợi râu dê. Gã đệ tử cúi gập người, cung kính hành lễ:
“Đệ tử Hổ Xích Ly khấu kiến chưởng tọa.”
Mặc dù Khúc Xuân Ca hiện tại đã là một người bình thường, song Hổ Xích Ly xưng hô như vậy nhiều năm đã thành thói quen, họ Khúc có vài lần nhắc nhở mà không được nên cũng mặc kệ. Khúc Xuân Ca gật đầu hỏi:
“Không cần đa lễ, ngươi đến tìm ta có chuyện gì không?”
Hỏi là vậy, nhưng y đã biết rõ mục đích của họ Hổ là gì, bởi đây không phải là lần đầu tiên hắn đến nơi này. Hắn muốn nhờ y nói giúp với Văn Hạc ban cho mình một cái danh ngạch, hòng tiến vào danh sách những người được bồi dưỡng để kế thừa Tử Dương phong.
Khúc Xuân Ca dù sao cũng từng là chưởng tọa của ngọn núi này, địa vị khi ấy vô cùng cao, chỉ dưới một người mà trên trăm vạn người. Có câu hổ chết để da, người ta chết để tiếng, tuy đã mất hết tu vi nhưng lời nói của y ít nhiều vẫn có uy tín lẫn trọng lượng.
Văn Hạc dẫu là chưởng tọa đời trước, song tình hình những năm gần đây của Tử Dương phong thì Khúc Xuân Ca mới là người nắm rõ nhất. Mà mối quan hệ giữa hai người xưa nay vẫn rất tốt, lão đến hỏi ý kiến họ Khúc cũng là điều dễ hiểu.
Suy nghĩ của Hổ Xích Ly quả thật không sai. Kể từ khi quay lại giữ chức chưởng tọa tạm quyền, mấy lần Văn Hạc đến gặp Khúc Xuân Ca đều có bàn bạc về vấn đề trên.
Nhưng cũng bởi vì là người hiểu rõ tình hình của Tử Dương phong, có thể nói là chi tiết đến từng gốc cây ngọn cỏ, thế nên Khúc Xuân Ca đã loại Hổ Xích Ly ra khỏi danh sách của Văn Hạc.
Xét về tài năng, họ Hổ không thua kém những cái tên đã được chọn. Nhưng xét về đức độ, hắn lại có quá nhiều khiếm khuyết. Hắn luôn đặt lợi ích bản thân lên hàng thứ nhất, gia tộc là thứ hai, còn tông môn chỉ là thứ yếu.
Lợi ích của toàn tông và của một cá nhân, nếu đi từ cái chung đến cái riêng thì là thuận, cái này lên thì cái kia cũng lên. Trái lại, nếu đi từ cái riêng rồi mới đến cái chung thì sẽ là nghịch, cái trước lên sẽ khiến cái sau đi xuống.
Nếu chẳng may Hổ Xích Ly thật sự trở thành Tử Dương phong chưởng tọa, hắn nhất định sẽ tập hợp vây cánh để củng cố quyền lực, sau đó là làm lợi cho gia tộc họ Hổ, rồi lại dùng thế lực gia tộc để tăng thêm địa vị bản thân.
Cứ như thế, một vòng lặp vô tận sẽ được tạo ra, không ngừng lớn lên, nhưng ở nơi đó lại không hề tồn tại lợi ích của Thất Dương Tông. Có câu phòng bệnh hơn chữa bệnh, nếu để điều này xảy ra rồi mới tìm cách ngăn chặn, khác nào chờ đê vỡ rồi mới lấy bùn đất đắp vào.
Tuy nhiên, nói vậy cũng không có nghĩa là hoàn toàn loại bỏ Hổ Xích Ly. Khúc Xuân Ca đã vạch sẵn một con đường khác cho hắn, tài năng của hắn vẫn sẽ được sử dụng, nhưng quyền lực sẽ bị giới hạn ở một mức độ nhất định.
Tài năng, đức độ và quyền hạn cần phải luôn hòa hợp với nhau, đó mới là cách dùng người đúng đắn. Nếu tương lai họ Hổ chịu thay đổi, tăng được cái đức của mình lên, hắn tự khắc cũng sẽ được cất nhắc cho một vị trí cao hơn.
Những điều này, Khúc Xuân Ca và Văn Hạc đã thống nhất đi đến quyết định cuối cùng ngay ngày hôm trước. Có vẻ như Hổ Xích Ly nghe ngóng được chút tin tức nào đó, thế nên lại tìm đến đây để gặp Khúc Xuân Ca, mong có thể thay đổi được điều này.
Bấy giờ, hắn lấy ra một chiếc hộp bằng hàn ngọc, bao quanh là những đường viền bằng tử kim lấp lánh, kính cẩn dâng lên rồi nói:
“Đệ tử tình cờ có được một viên bổ dược, muốn mang đến biếu chưởng tọa để bồi bổ sức khỏe.”
Cách đây rất lâu, trong Thất Dương Tông có một vị đại tông sư tên là Kỷ Mộc Tân, chế tác ra được một kỳ vật gọi là Kỷ Lư Bảo Hạp. Nghe nói chiếc hộp ấy có thể khiến linh khí xung quanh hội tụ lại, giống như một vật sống đang hô hấp. Mà cũng nhờ vào điều này, vật đựng bên trong sẽ không ngừng được tẩm bổ, theo thời gian lại ngày càng trở nên hoàn mỹ.
Tuy nhiên, trải qua nhiều năm tháng cùng những biến chuyển khôn lường của trời đất, Kỷ Lư Bảo Hạp chẳng biết đã bị thất lạc nơi đâu.
Về phần Kỷ đại sư, người này sống cùng thời với Sử Đại Sinh tông chủ, tất nhiên đã quy tiên. Cũng kể từ đó, trong phạm vi Thất Dương Tông, không còn ai đủ khả năng làm ra một chiếc Kỷ Lư Bảo Hạp thứ hai được nữa.
Với hiểu biết của mình, Khúc Xuân Ca đoán chiếc hộp trong tay Hổ Xích Ly chỉ là hàng mô phỏng theo Kỷ Lư Bảo Hạp rồi chế tác lại, chất lượng kém xa so với bản gốc.
Mặc dù vậy, hàn ngọc và tử kim dù sao cũng là những vật liệu xa xỉ, các đường nét họa tiết trên chiếc hộp này cũng rất tinh xảo, lại ẩn chứa một loại phù chú chúc phúc cao cấp nào đó. Khúc Xuân Ca có thể cảm nhận được, nhưng vì đã mất hết tu vi nên không nhìn ra.
Nhìn chung thì giá trị của chiếc hộp này vẫn là rất lớn. Mà hộp đựng đã quý giá, vậy thì đồ vật ở bên trong chắc chắn càng không phải là thứ tầm thường. Tuy nhiên, Khúc Xuân Ca vẫn không hề bận tâm, chỉ khẽ phất phất tay, lại từ chối như những lần trước đó.
“Chẳng phải ta đã nói rồi sao, đừng mang đến đây bất cứ thứ gì nữa, ta không nhận đâu. Sức khỏe của ta vẫn rất tốt, cũng không cần bồi bổ làm gì, thứ này ngươi mang về đi.”
“Chưởng tọa không cần nóng vội, trước hết hãy xem đồ vật bên trong đã.”
Hổ Xích Ly vừa nói vừa mở chiếc hộp. Một làn khói trắng, lành lạnh như sương tràn ra, chầm chậm chảy xuống sàn nhà. Một mùi dược hương nồng đậm dâng lên, lan tỏa ra khắp căn phòng. Chỉ cần hít thở nhẹ một hơi, tinh thần đã lập tức trở nên khoan khoái dễ chịu.
“Mời chưởng tọa xem, đây chính là Hổ Phách Ngọc Mệnh Đan do chính tay Vương lão luyện chế, có thể kéo dài tuổi thọ thêm năm mươi năm, đệ tử xin kính dâng lên cho người.”
Khúc Xuân Ca khẽ cười, không ngờ Hổ Xích Ly lại mang đến thứ này. Y biết Văn Hạc sẽ không nói cho ai khác nghe về tình trạng của mình, chỉ có thể là người bên cạnh lão bằng cách nào đó dò la được rồi tiết lộ ra bên ngoài.
Nói về đan dược, Khúc Xuân Ca không am hiểu nhiều lắm, nhưng danh tiếng của Vương trưởng lão thì ai mà chẳng biết. Thứ do lão luyện chế ra chắc chắn là đồ tốt, có thể nói tinh phẩm trong tinh phẩm.
Tuy nhiên, nếu không bị mất đi tu vi, thọ nguyên của Khúc Xuân Ca còn tới tận ngàn năm, nhiều thêm năm mươi năm cũng chẳng đáng là bao. Năm mươi năm ấy, chỉ có những tu sĩ sắp chết mới thấy quý giá.
Còn bây giờ, mặc dù y đúng là kẻ sắp chết thật, nhưng bởi tu vi đã mất đi, lại mắc một chứng bệnh lạ mà ngay cả Văn Hạc cũng không nhìn ra được, uống thứ đan dược này vào cũng không thể tăng thêm năm mươi năm tuổi thọ, nhiều lắm chỉ là một hai năm mà thôi.
Vì vậy, trong mắt Khúc Xuân Ca, kể cả trước kia hay hiện tại, viên Hổ Phách Ngọc Mệnh Đan này đều không có quá nhiều giá trị. Y lắc đầu nói:
“Ngươi có đem đến thứ gì cũng vậy thôi, ta không nhận đâu, mau mau mang về đi.”
Từ bỏ nguyên tắc của mình, lãng phí công sức luyện đan của Vương trưởng lão, cho kẻ kém đức có cơ hội lên nắm quyền ở Thất Dương Tông, dù được trả với cái giá nào thì Khúc Xuân Ca đều sẽ không làm, huống hồ chỉ là thêm vài năm sống tạm.
Nụ cười trên mặt Hổ Xích Ly bỗng biến thành gượng gạo. Trong mắt thoáng hiện lên vẻ thất vọng, hắn hỏi lại:
“Chưởng tọa, người thật sự không lấy sao?”
Khúc Xuân Ca chưa kịp trả lời thì đúng lúc này, đột nhiên có một thân ảnh đáp xuống ngay trước cửa, sau khi xuất hiện liền đi thẳng vào trong.