Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
d506a6c42796a8e951e1f1cc5d433780

Hồng Hoang Thái Thanh Vấn Đạo

Tháng 1 15, 2025
Chương 86. Thái Hư giới, đại kết cục Chương 85. Thái Thượng lại mở đỉnh tiêm biên giới
Trọng Sinh Chi Toàn Diện Phục Hưng

1983 Đánh Cá Và Trồng Trọt Giữa Núi Và Biển

Tháng 5 19, 2025
Chương 496. Đại kết cục: Rất có tiền đồ Cảnh Trình Duyệt Tình Chương 495. Phiên ngoại 5: Yến Tử cùng A Tài hôn lễ
ta-o-dai-duong-mo-sieu-thi.jpg

Ta Ở Đại Đường Mở Siêu Thị

Tháng 2 24, 2025
Chương 531. Cuối cùng Chương 530. Trường Tôn Xung tâm
f2ef8a913f10e5682e3ae95736aa0442

Hokage: Ta Mang Theo Tenseigan Xuyên Qua

Tháng 1 18, 2025
Chương 541. Nghiền xương thành tro, vĩnh viễn trừ hậu hoạn Chương 540. Mẹ của ngươi đi ra không được đi
tam-quoc-bat-dau-trieu-hoan-bat-luong-soai

Tam Quốc: Bắt Đầu Triệu Hoán Bất Lương Soái

Tháng mười một 11, 2025
Chương 592: Ngụy Thái tổ Tuyên Vũ đế; Thiên Khải thừa khai nguyên Chương 591: Diệt kim, thái tử Lý Vũ
bi-giang-chuc-bien-quan-muoi-lam-nam-tro-ve-da-vo-dich-thien-ha.jpg

Bị Giáng Chức Biên Quan Mười Lăm Năm, Trở Về Đã Vô Địch Thiên Hạ

Tháng 2 9, 2026
Chương 201: đoạt xá Chương 200: ngươi muốn đoạt xá ta
tu-luong-gioi-bat-dau-ngu-thu-tu-tien.jpg

Từ Lưỡng Giới Bắt Đầu Ngự Thú Tu Tiên

Tháng 2 8, 2026
Chương 474:: Đều có mưu đồ(2) Chương 474:: Đều có mưu đồ(1)
so-phan-thoi-dai-nguyen-thuy.jpg

Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy

Tháng 1 12, 2026
Chương 350: Ưng Thần Hạ Phàm Chương 349: Kiểm Soát Dư Luận
  1. Thiên Ly Vũ
  2. Chương 129: Bí mật đằng sau những trang giấy
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 129: Bí mật đằng sau những trang giấy

“Nghĩa là sao?” Giang Hạ nghiêng nghiêng cái đầu, đôi hàng chân mày nhíu lại, đọc tiếp mấy chữ phía sau:

“Khí khoáng tự khể di hàm phiêu ngọc… Vu nhật càn sơn xã cái phi dư…”

“Hừm, lẽ nào những gì Hoa tỷ từng nói là đúng?”

Nói là vậy, nhưng Giang Hạ từ nhỏ đã ham học hỏi, gặp những vấn đề càng khó khăn thì càng không chịu bỏ qua, luôn muốn tìm ra câu trả lời cuối cùng. Nàng bèn ngồi xuống, bắt đầu vừa đọc vừa nghiền ngẫm.

Trí thông minh của Giang Hạ cũng không phải tầm thường, nàng vẫn luôn tự tin vào điều này, tin rằng mình có thể hiểu ra được điều gì đó. Tuy nhiên, trí tuệ của nàng liệu có thể so với các đời tông chủ đã qua, so với hàng vạn người của những thế hệ đi trước?

Tất nhiên là không. Vì vậy, sau hơn nửa canh giờ nghiền ngẫm, Giang Hạ vẫn chưa hiểu được tờ giấy trải ra trước mặt mình viết cái gì. Mà trong căn phòng này, có đến cả ngàn tờ giấy như thế.

Có điều Giang Hạ cũng không phải là một người dễ bỏ cuộc. Nàng thấy trên bàn vẫn còn một xấp giấy chưa được buộc lại, bèn rút ra vài tờ xem thử chúng có liên hệ gì với nhau hay không.

Thời gian chậm rãi trôi qua, ánh tà dương bên ngoài cửa sổ dần nhạt đi. Ánh sáng trong phòng cũng không còn đủ để nhìn rõ vết mực đen trên nền giấy trắng. Giang Hạ dụi dụi mắt, chớp chớp vài cái.

Trong người không mang theo nguyệt quang thạch, nàng mở ngăn tủ ra xem cũng không thấy có cây đèn nào. Vốn là thư phòng của Khúc Xuân Ca có một cơ quan để mở những ngọn đèn trên trần nhà, nhưng tất nhiên nàng không biết điều đó.

Ngó ra bên ngoài thấy vầng trăng vừa nhô lên, Giang Hạ bèn đem xấp giấy ra đứng bên cạnh cửa sổ, soi dưới ánh trăng để nhìn cho rõ. Nàng tiếp tục nghiên cứu một hồi lâu, chăm chú đến mức không nhận ra căn phòng đột nhiên sáng lên ánh đèn.

“Ngươi đang làm gì vậy?”

Giọng nói quen thuộc, song vang lên đầy bất ngờ, khiến Giang Hạ giật bắn cả người. Nàng quay lại, thấy Khúc Xuân Ca đang đứng ngay phía trước mình. Nét mặt của y không có vẻ gì là giận dữ, nhưng Giang Hạ vẫn vô cùng lo sợ, bởi nàng vừa bị bắt quả tang khi đang làm việc sai trái.

Nàng chưa kịp giải thích thì bỗng có một cơn gió thổi tới, chẳng hiểu sao lại lạnh lẽo hơn những cơn gió khác mà nàng đã gặp ngày hôm nay. Lưng nàng lạnh buốt, ướt đẫm mồ hôi. Bàn tay nàng buông lơi, những tờ giấy liền rơi xuống, rì rào, rì rào, như lá rụng mùa thu.

“Ôi thôi chết.” Giang Hạ thốt lên, vội nhảy ra ngoài cửa sổ chộp lấy những tờ giấy.

Nhưng giấy thì nhiều, mà nàng lại chỉ có hai tay. Nàng chộp được vài tờ, còn lại thì đều đã theo gió bay xuống ao. Cầm những tờ giấy nhàu nát, nàng hốt hoảng xoay người nhìn lên, thấy Khúc Xuân Ca cũng đang cúi xuống nhìn mình, sau đó lạnh lùng quay đi.

Thật ra, y không hề giận nàng việc lén lút vào thư phòng, cũng không giận nàng vì làm rơi những tờ giấy. Lúc nàng lao ra bên ngoài cửa sổ, y chỉ đơn giản là muốn bước ra xem thế nào. Thấy nàng vẫn ổn, y mới quay vào trong để theo lối cầu thang đi xuống tầng dưới.

Chỉ tại vừa rồi ánh trăng mờ nghiêng nghiêng soi lên gương mặt nhiều góc cạnh, cũng vì tâm trạng của Giang Hạ đang có phần lo lắng, thế nên trông Khúc Xuân Ca mới có vẻ lạnh lùng đáng sợ như vậy.

Lại nhìn những tờ giấy mỏng manh đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước, chẳng biết khi nào sẽ tan ra, Giang Hạ càng bối rối hơn, bèn nhảy ùm xuống ao nước lạnh ngắt để vớt chúng lên.

Sau một hồi lội bì bõm, nàng rốt cuộc cũng bò lên bờ, thả đống giấy trong lồng ngực xuống bãi cỏ rồi chống tay thở hồng hộc. Chợt có một tấm áo choàng phủ lên người, nàng ngẩng đầu nhìn, lại thấy gương mặt quen thuộc của Khúc Xuân Ca.

“Sư thúc.” Giang Hạ run run giọng nói. Hai mắt nàng rưng rưng, rồi bỗng òa khóc nức nở.

Nàng biết mình vừa mắc phải một lỗi lầm nghiêm trọng, đủ để lấy làm lý do khiến nàng bị đuổi đi. Gương mặt luôn cố giữ vẻ bình thản suốt nhiều ngày qua của nàng lúc này đã ướt đẫm nước mắt, trông vô cùng đáng thương.

Nhìn dáng vẻ ấy, Khúc Xuân Ca cảm thấy có chút mủi lòng, nhưng cũng chỉ là lòng thương hại của bậc trưởng bối dành cho một đứa trẻ mà thôi. Y vỗ nhẹ lên vai nàng, khẽ trấn an:

“Chuyện không có gì to tát, đừng quá lo lắng.”

Đoạn y cầm một tờ giấy lên vẫy mạnh vài cái, sau đó lại nói:

“Ngươi thấy không, giấy này chính là do Tam A Tự đại sư làm ra, không dễ rách đâu, chỉ cần đem phơi khô là được.”

Rồi bàn tay y nhẹ nhàng đưa lên, lau đi vệt nước mắt trên đôi má nàng.

“Ngươi xem, trông ngươi hệt như lúc còn nhỏ, bị lạc trong rừng xong cũng khóc lóc như thế này.”

“Sư thúc.” Giang Hạ giương to đôi mắt long lanh ướt át nhìn Khúc Xuân Ca, chợt cúi đầu bẽn lẽn nói:

“Sư thúc vẫn còn nhớ chuyện ấy sao?”

Nàng có chút xấu hổ vì y vẫn còn nhớ đến hình ảnh xấu xí của mình, nhưng đồng thời cũng cảm thấy vui sướng vì điều đó.

Việc lưu trữ những ký ức nhỏ nhặt này chỉ đơn giản là một thói quen của Khúc Xuân Ca, không ngờ lại lần nữa khiến cho Giang Hạ nổi lên những mơ mộng hão huyền. Y không trả lời câu hỏi của nàng, chỉ mỉm cười rồi gom lấy đống giấy lộn trên thảm cỏ, dịu dàng nói:

“Ở ngoài này lạnh lắm, chúng ta vào trong thôi.”

Sau đó đứng dậy đi trước một đoạn. Giang Hạ ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng y, kìa tà áo trắng tung bay, kìa ngọn tóc phất phơ trong gió, bước chân nhẹ nhàng như khẽ chạm vào đầu ngọn cỏ, trông thật tiêu sái, phiêu dật xuất trần.

Một con người đã mất hết tu vi, trở lại là phàm nhân, vậy mà vẫn có thể toát lên được dáng vẻ này sao? Giang Hạ không biết, chỉ biết rằng mình không nên nằm ở đây thêm nữa.

Nàng liền đứng dậy, bước nhanh về phía Khúc Xuân Ca. Áo quần vẫn ướt sũng, gió đêm càng thổi mạnh hơn, song nàng không hề cảm thấy lạnh lẽo chút nào, bởi chiếc áo choàng của sư thúc thật sự rất ấm áp, mà trong lòng nàng cũng là như vậy.

Khúc Xuân Ca nghe thấy tiếng bước chân, đột nhiên quay lại hỏi:

“Ngươi đi theo ta làm gì?”

“Cái đó, cái đó…” Giang Hạ ấp úng, đưa mắt nhìn những tờ giấy trong tay y. Khúc Xuân Ca nói:

“Ít nhất thì ngươi cũng phải thay y phục đi đã chứ.”

“À, vâng.”

Giang Hạ liền hớn hở chạy về gian nhà cũ để thay y phục. Khúc Xuân Ca thoáng ngước lên nhìn trời, sau đó đi tìm mấy đoạn ống tre, dây thừng, ván gỗ, vài viên đá cuội.

Y dựng tạm một cái giàn nhỏ rồi gác tấm ván lên. Lúc này Giang Hạ cũng vừa đổi xong một bộ quần áo mới, hai người cùng trải những tờ giấy ra, dùng mấy viên đá đè lên cho gió khỏi bay.

Xong xuôi, cả hai sóng bước đi vào phòng khách của Vọng Tinh Lâu ngồi, Giang Hạ nhân đó hỏi han một số vấn đề trong việc tu luyện. Một hai chỗ là nàng thật sự chưa hiểu, còn lại thì đa phần đều là giả vờ.

Chẳng biết Khúc Xuân Ca có nhận ra điều đó hay không, nhưng y cũng vui vẻ giảng giải hết thảy. Hai người mải mê trò chuyện, chớp mắt đã đến đầu canh ba, họ Khúc chợt hướng ra ngoài cửa nói:

“Trời sắp mưa rồi, ngươi đem giấy vào đây rồi về đi, lúc nào rảnh ta sẽ lại chỉ điểm thêm cho.”

Giang Hạ “vâng” một tiếng, đi khiêng tấm ván gỗ vào nhà rồi cúi chào họ Khúc, sau đó tung tăng chạy về chỗ của mình.

Vừa về đến nơi thì quả nhiên trời đổ mưa, nàng đi đóng hết cửa sổ rồi lên giường nằm, cười the thé như một con khỉ con trước khi chìm vào giấc ngủ. Dường như lúc này, nàng cũng không còn nhớ gì đến sự khác thường của Văn Hạc lúc ban chiều nữa.

Trong khi Giang Hạ đã say giấc nồng thì tại Vọng Tinh Lâu, Khúc Xuân Ca vẫn đang đứng nhìn những tờ giấy còn chưa khô. Tuy giấy không rách, nhưng nét mực có nhiều chỗ lấm lem, không còn rõ chữ. Y khẽ lắc đầu nói:

“Xem ra vẫn phải viết lại rồi.”

Dù sao cũng là công sức của bản thân đã bỏ ra, Khúc Xuân Ca cảm thấy có chút tiếc nuối, nhìn lướt qua những trang giấy một lượt từ trên xuống dưới, rồi lại nhìn ngược từ dưới lên trên thêm lần nữa.

Đột nhiên, toàn thân Khúc Xuân Ca khẽ chấn động, ánh mắt như lóe lên tinh quang, chiếu thẳng vào mấy trang cuối cùng. Y khẽ lẩm bẩm:

“Tinh Độ Thiên Hà?”

Bốn chữ này, lần lượt xuất hiện ở các trang thứ hai, thứ tư, thứ năm và thứ bảy, nhưng theo thứ tự từ sau trở về trước. Sở dĩ bốn chữ này tạo ra ấn tượng như vậy đối với Khúc Xuân Ca, là vì chúng có liên quan đến năm chữ: “Thất Tinh Độ Thiên Hà”.

Thất Tinh Độ Thiên Hà, chiêu cuối cùng trong Thất Tinh Quyết, kể từ khi tông chủ đời thứ ba mươi mốt là Sử Đại Sinh đột ngột vẫn lạc thì không còn ai có thể luyện thành, bởi không còn ai biết được bí mật đằng sau nó là gì.

Nhưng chỉ vì một chiêu bị thất truyền, vậy mà Thất Tinh Quyết của các đời tông chủ tiếp theo không thể phát huy ra uy lực vốn có được nữa, thật sự là đáng tiếc, cũng thật là khó hiểu.

Khúc Xuân Ca biết rất rõ, trong bản gốc của Thất Tinh Diễn Thiên Thuật, ở bốn trang vừa rồi vốn không hề có những chữ này. Y tiến lại gần, bóc từng trang giấy lên để quan sát kỹ hơn.

Hóa ra, mặt sau của mỗi trang giấy có dính chữ của trang khác in qua. Mà những trang giấy này thấm nước xong lại gần như trong suốt, khiến nét mực của hai mặt chồng lên nhau, tạo thành các chữ đã nhìn thấy.

Lại xem xét thêm một lúc, Khúc Xuân Ca nhận ra chữ in vào mặt sau của trang thứ hai là đến từ trang thứ nhất, còn các trang thứ tư, thứ năm, thứ bảy thì lần lượt dính chữ của các trang thứ ba, thứ sáu và thứ tám, tất nhiên thứ tự này đều là từ sau trở về trước.

Theo đó, chữ “Tín” của trang đầu và chữ “Tĩnh” của trang thứ hai chồng lên nhau tạo thành chữ “Tinh”. Chữ “Đệ” của trang thứ ba và chữ “Do” của trang thứ tư chồng lên nhau thành chữ “Độ”.

Trang thứ năm, thứ sáu thì có chữ “Thi” và chữ “hiên” ghép lại thành chữ “Thiên”. Trang thứ bảy, thứ tám thì là hai chữ “Ha” và chữ “huyền” ghép với nhau thành chữ “Hà”.

Nghĩ lại cũng thật trùng hợp, vừa rồi bị Giang Hạ đánh rơi, thứ tự của những trang giấy đều đã bị đảo lộn, vậy mà tám trang cuối này vẫn có thể tìm thấy nhau theo từng đôi một.

Tuy nhiên, Khúc Xuân Ca chẳng quan tâm đến chuyện đó làm gì. Toàn thân y lúc này nóng như lửa đốt, tinh thần trở nên hưng phấn tột độ. Y cảm giác như mình vừa tìm được chiếc chìa khóa dùng để mở ra một kho tàng vô cùng quý giá. Mà cảm giác này, mỗi lúc lại càng trở nên mãnh liệt.

Thất Tinh Diễn Thiên Thuật vẫn còn hai trang cuối chưa viết xong, Khúc Xuân Ca đoán rằng ở đó sẽ có hai chữ có thể ghép lại với nhau thành chữ “Thất”. Nghĩ vậy, y liền lao vụt lên thư phòng, trải giấy, mài mực, múa bút, ngay trong đêm viết nốt hai trang này.

Viết xong thì trời cũng vừa sáng, Khúc Xuân Ca đặt hai trang giấy song song với nhau, cẩn thận đối chiếu từng chữ. Quả nhiên, tại dòng thứ mười và cột thứ bảy của mỗi trang, lần lượt có hai chữ “Thái” và “ất” có thể ghép lại thành chữ “Thất”.

Lúc này, Khúc Xuân Ca rốt cuộc đã hiểu, tại sao mỗi lần dung nhập tinh thần vào tấm thạch bi do lão tổ để lại, Thất Tinh Diễn Thiên Thuật lại hiện ra theo nhiều trang khác nhau, chứ không phải là một trang duy nhất.

Y đột nhiên đứng bật dậy, vỗ mạnh lên bàn, ngẩng đầu cười vang:

“Tìm thấy rồi, ha ha ha, tìm thấy rồi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

danh-dau-tam-muoi-nam-linh-khi-khoi-phuc-sau-ta-vo-dich
Đánh Dấu Tám Mươi Năm: Linh Khí Khôi Phục Sau Ta Vô Địch
Tháng mười một 20, 2025
dao-huu-uy-thac-tu-duong-thanh-yeu-nu-bat-dau-truong-sinh.jpg
Đạo Hữu Ủy Thác: Từ Dưỡng Thành Yêu Nữ Bắt Đầu Trường Sinh
Tháng 2 1, 2026
ta-mot-cai-hoa-than-ky-tham-gia-thi-dai-hoc-hop-ly-a
Ta Một Cái Hóa Thần Kỳ, Tham Gia Thi Đại Học Hợp Lý A?
Tháng 2 7, 2026
nhat-tich-dac-dao.jpg
Nhất Tịch Đắc Đạo
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP