Chương 128: Lén lút
Những ngày kế tiếp, Khúc Xuân Ca vẫn luôn ở trong thư phòng để viết thuật pháp. Cứ cách độ mười hôm, chỉ khi cảm thấy cần ăn uống thì y mới ra ngoài, cũng nhân đó chỉ điểm cho Giang Hạ cách phát linh lực, cách thu hồi nhanh chóng mà không bị tổn hại đến kinh mạch.
Về phần Giang Hạ, nàng quay trở lại gian nhà cũ trước kia của Khúc Xuân Ca, vừa sinh hoạt vừa tu luyện tại đây. Mặc dù trên danh nghĩa đang làm nhiệm vụ người hầu, nhưng cuộc sống của nàng tương đối nhàn nhã.
Tuy cũng đã có những rung động khác lạ khi bước vào độ tuổi của mình, song mỗi lần tu luyện Giang Hạ đều gạt chúng sang một bên, việc nào ra việc đó không lẫn lộn vào nhau. Bản thân nàng tư chất cũng rất tốt, lại thông minh nhạy bén, thế nên tốc độ tu luyện có thể nói là khá nhanh.
Chỉ khi nào rảnh rỗi, nàng mới lấy bí kíp do các tỷ muội truyền dạy ra đọc, đồng thời tìm kiếm thời cơ thích hợp để thực hiện. Đôi khi, nàng cảm thấy có một vài chỗ trong bí kíp không đúng lắm, nhưng nhìn chung mọi thứ vẫn đang tiến triển tốt, thành thử cũng không nghi ngờ gì nhiều.
Thời gian như bóng câu bên ngoài cửa sổ, chớp mắt đã thêm hai tháng nữa trôi qua. Việc viết lại Thất Tinh Diễn Thiên Thuật của Khúc Xuân Ca cũng sắp hoàn thành, chỉ còn hai trang cuối cùng.
Trong thư phòng, Khúc Xuân Ca trải phẳng tờ giấy vừa viết xong ra mặt bàn, lấy hai thanh gỗ đè lên rồi đứng dậy, xoay người mở cửa sổ. Nhìn xuống mặt hồ lăn tăn gợn sóng, lấp lánh phản chiếu những tia nắng chiều, y lại nhớ về gia đình nhỏ trước kia của mình.
Đã từng có một khoảng thời gian rất dài, y cho rằng tình ái là thứ không đáng để tâm tới. Mãi đến khi gặp được Trần Thanh Ngân, y mới dần thay đổi quan niệm này của mình.
Sau khi nàng rời đi, mặc dù y lại quay trở về với dáng vẻ cô độc vốn có, tuy nhiên suy nghĩ đã có phần khác trước. Y cảm thấy ái tình giống như là một thứ gia vị đặc biệt, càng đơn nhất lại càng đậm đà hương vị.
Y không muốn hương vị ấy trở nên phai nhạt rồi biến mất, hay trở nên hỗn tạp giữa thế gian đầy hỗn loạn này. Chính vì thế, dù cho thời gian trôi qua đã lâu, y vẫn chưa có đạo lữ, nhiều người cứ giục mãi mà chẳng được nên đành thôi. Còn ở hiện tại, bản thân y cũng đã mất đi ánh hào quang vốn có, vì vậy càng không nghĩ đến chuyện này.
Một lúc sau, ánh mắt Khúc Xuân Ca chợt hướng lên cao, thấy ở phía xa có một bóng người đang tà tà bay tới. Người này khoác trường bào màu tím, vóc dáng cao ráo nhưng có phần già nua, nhìn kỹ thì chính là Văn Hạc. Vừa trông thấy lão, y liền bước nhanh xuống lầu để tiếp đón.
“Khấu kiến sư thúc.”
“Không cần đa lễ.” Văn Hạc đưa tay đỡ y đứng thẳng dậy. Khúc Xuân Ca mời lão vào trong, y sờ tay lên ấm trà trên bàn thấy vẫn còn nóng, bèn tráng sơ hai cái chén nhỏ rồi rót trà vào đó.
Trà này tất nhiên là do Giang Hạ pha. Nàng có thói quen thay trà vào mỗi buổi sáng, dù Khúc Xuân Ca có uống hay không. Ấm trà thì chính là đồ của tông chủ mang đến, có thể giữ nóng được đến tận một ngày.
“Ngươi ở dưới chân núi, ta ngay trên đỉnh núi, vậy mà ta không đến thăm ngươi thường xuyên được, ngươi không giận ta chứ?” Văn Hạc nói.
“Tiểu điệt đâu dám.” Khúc Xuân Ca cười đáp.
“Chỉ tại có quá nhiều việc cần xử lý, còn ta thì lâu rồi không động đến mấy thứ ấy, bộ xương già này cũng đã chậm chạp hơn trước, bắt ta ngồi lại chiếc ghế chưởng tọa này thật sự là quá mệt mỏi.”
“Sư thúc quá lời, trông người vẫn còn minh mẫn tráng kiện lắm.”
“Bề ngoài thế thôi, chứ bên trong mục nát hết cả rồi.” Văn Hạc bật cười, khẽ lắc đầu. “Chỉ mong sớm bồi dưỡng ra được một tên đệ tử xuất sắc như ngươi, để ta còn được về nhà dưỡng già. Còn ngươi thì sao, sức khỏe không có vấn đề gì chứ?”
“Tiểu điệt vẫn rất tốt.”
“Đưa ta xem nào.”
Khúc Xuân Ca lật ngửa bàn tay đặt lên bàn. Văn Hạc chạm vào cổ tay y, đột nhiên sắc mặt tối sầm lại. Những đầu ngón tay lão cứ di tới di lui, đôi lúc dừng lại rồi ấn xuống, còn cặp chân mày lão thì từ đầu đến cuối vẫn cứ như dính chặt vào nhau. Một lúc sau, lão nhìn họ Khúc, nói với vẻ nặng nề:
“Ngươi, sao lại có thể xấu đi nhanh đến thế?”
“Có gì không ổn sao?”
“Ngươi, ài, ngươi chỉ còn không quá hai mươi năm nữa.” Văn Hạc thở dài đáp. Tuy biết tu vi mất đi thì sinh mệnh cũng bị rút ngắn lại, nhưng đến mức thế này thì đúng là thật khó tin.
Bản thân Khúc Xuân Ca cũng cảm thấy hơi bất ngờ. Y biết y thuật của Văn Hạc rất cao nên không có chuyện nhầm lẫn được. Tuy nhiên, sau một thoáng im lặng, y khẽ cười rồi bình thản nói:
“Sinh tử là điều không ai có thể tránh khỏi, sớm hay muộn một chút cũng đâu có khác gì, mà đối với một người không có nhiều tác dụng thì càng là như thế. Hai mươi năm, chà, đối với tu sĩ thì là ngắn, nhưng đối với một người bình thường thì cũng là quá đủ, sư thúc đâu cần phải nghĩ nhiều cho mệt lòng.”
“Dẫu biết là vậy, nhưng chuyện này…” Văn Hạc không biết phải nói gì thêm. Nghĩ đến việc hai mươi năm sau mình vẫn còn sống nhăn răng, trong khi gã sư điệt này thì đã tề tựu với các bậc tiền nhân, lão cảm giác như có một ngọn núi đang đè nặng trong lòng.
Kể ra thì lão đã chứng kiến không ít kẻ hậu bối chết trước mình, có điều Khúc Xuân Ca lại khác, tu vi của y vốn không thua kém lão quá nhiều, nếu không gặp phải tai họa lần này thì có thể sống thêm cả ngàn năm nữa.
Hai người bỗng dưng không biết phải nói gì, căn phòng trở nên yên tĩnh một lúc lâu. Chợt Văn Hạc nhìn về phía cửa, rất nhanh sau đó thì thấy một bóng dáng thướt tha đi vào, chính là Giang Hạ. Nàng tiến đến trước mặt hai người, khẽ nghiêng mình cúi chào:
“Khấu kiến thái sư thúc.”
Đoạn nàng đặt một đĩa bánh nóng hổi lên bàn, cười nói:
“Thái sư thúc tới chơi sao không nói trước một tiếng, để điệt tôn có thời gian chuẩn bị tiếp đón cho chu đáo hơn.”
“Thôi thôi, không cần phải rườm rà như thế.” Văn Hạc xua tay nói, nét mặt của lão lúc này cũng đã bình thường trở lại. Lão nhìn mấy cái bánh, tấm tắc khen:
“Trông ngon lắm, ngươi càng lớn càng giống mẹ ngươi…”
Khúc Xuân Ca đột nhiên nói:
“Ngươi cứ để đấy rồi về đi, bây giờ ta có chút việc quan trọng cần bàn với thái sư thúc của ngươi một lát.”
“Vâng, vậy sư thúc với thái sư thúc cứ từ từ trò chuyện, tiểu điệt xin phép cáo lui.”
Chờ cho Giang Hạ đi rồi, Khúc Xuân Ca bèn hỏi thăm một số tin tức của Tử Dương Phong, Văn Hạc cũng thoải mái trả lời, không giấu giếm bất kỳ điều gì. Trò chuyện thêm một lúc, Văn Hạc khoát tay nói:
“Khó khăn lắm mới có được một hôm rảnh rỗi, thôi đừng nhắc đến mấy thứ ấy nữa. Mà cũng lâu rồi ta với ngươi mới có dịp gặp nhau, hay là đi dạo một chút chứ?”
“Vâng.”
Khúc Xuân Ca đứng dậy, cùng với Văn Hạc rời khỏi Vọng Tinh lâu. Hai người đến bên cạnh bờ ao nhìn bóng chiều tà, ôn lại chuyện cũ đôi chút rồi men theo con đường nhỏ tiến về phía rừng cây, vừa đi vừa tán gẫu, càng đi lại càng xa.
Hai người Khúc Xuân Ca rời đi chưa bao lâu, trong phòng khách lại xuất hiện một bóng người, không ai khác ngoài Giang Hạ.
Vừa rồi, lúc đem bánh tới, mặc dù không thấy được vẻ mặt nghiêm trọng của Văn Hạc, song nàng vẫn thoáng nhìn thấy sự bất thường trong ánh mắt lão. Dù chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn, tuy nhiên linh cảm của nữ nhân vẫn mách bảo nàng rằng có gì đó không ổn.
Còn một điều nữa là, những người có mối quan hệ thân thiết với nhà họ Giang không bao giờ nhắc tới mẹ nàng, thế nhưng vừa rồi Văn Hạc lại nhắc tới. Một người như lão không thể nào bất cẩn như vậy được.
Nỗi lo lắng của Giang Hạ ban đầu cũng không quá lớn, nhưng bởi nàng cứ chăm chăm nghĩ về nó, thành ra mỗi lúc lại càng tăng thêm. Trong lòng bứt rứt không yên, nàng bèn đánh bạo quay lại thăm dò xem hai người đang nói chuyện gì, có điều là bọn họ đều đã không còn ở đây nữa.
Giang Hạ đứng chống tay lên bàn, được một lúc thì ngồi xuống, đứng lên ngồi xuống như vậy mấy lần mới thôi. Mấy cái bánh trên đĩa vẫn còn nóng, bốc lên làn khói mờ ảo. Khói thì nhẹ, mà lòng nàng lại cứ nặng trĩu.
“Có lẽ ta nghĩ quá nhiều rồi chăng?” Nàng lắc đầu tự nhủ, đang định rời đi thì ánh mắt chợt hướng lên phía trên.
Sau một lúc đắn đo, Giang Hạ thở mạnh ra một hơi để lấy tinh thần, rón rén bước lên lầu. Nàng đứng trước thư phòng, cố tìm khe cửa để nhìn vào, có điều cánh cửa này rất khít, không có một kẽ hở nào.
Nàng bèn áp tai lên vách, nghe ngóng một hồi lâu, nhưng thứ duy nhất nghe được chỉ có tiếng vọng của tim mình. Bỗng bàn tay ấn mạnh lên cánh cửa, làm phát ra một tiếng ken két rất khẽ, khiến chính nàng giật mình thon thót.
Người làm chuyện mờ ám thường hay giật mình, mà Giang Hạ hiện tại chính là như thế, dù cho nàng cũng không có mục đích gì xấu. Nàng hốt hoảng lùi về phía sau một bước, vội cất giọng nói:
“Khúc sư thúc, tiểu điệt tu luyện có chỗ chưa thông, thế nên mới mạo muội đến xin sư thúc chỉ điểm thêm.”
Tất nhiên là không có ai trả lời Giang Hạ, bởi làm gì có ai ở bên trong. Mất một lúc để định thần, nàng lại tiến tới nhìn qua khe cửa. Trong phòng không có một bóng người, chỉ có những chồng giấy chất đầy ở khắp nơi. Nàng khẽ thì thào tự hỏi:
“Không có ai sao? Bọn họ đi đâu rồi nhỉ?”
Giang Hạ chưa từng bước lên tầng lầu này, thế nên càng không biết bên trong thư phòng của Khúc Xuân Ca trông như thế nào. Trong khoảnh khắc, tính tò mò chợt nổi lên, nàng bèn đẩy nhẹ cánh cửa rồi bước vào.
Nhìn ngó xung quanh một lúc, nàng lại hướng ánh mắt về phía chồng giấy đặt ở gần mình, thấy trên cùng là một tờ ghi chú: “Thất Tinh Diễn Thiên Thuật, Quyển thượng, Đoạn thứ nhất”.
Khúc Xuân Ca không giấu việc mình đang làm, vì vậy Giang Hạ cũng biết y đang thay tông chủ viết lại một môn thuật pháp gọi là Thất Tinh Diễn Thiên Thuật, thứ đã bị thất lạc trong trận chiến với Vô Âm giáo.
“Chẳng lẽ tất cả đống giấy này đều là Thất Tinh Diễn Thiên Thuật sao?” Giang Hạ khẽ lẩm bẩm, cảm giác không tin tưởng lắm.
Thế nhưng khi nhìn tiếp sang những chồng giấy kế bên, thấy những tờ ghi chú lần lượt là quyển thượng đoạn thứ hai, đoạn thứ ba… nàng mới biết suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu mình là đúng.
Với cấp độ hiện tại, Giang Hạ cũng chỉ mới nghe nói tới chứ chưa thấy qua thuật pháp này bao giờ. Nàng nhớ có một lần đến chỗ Lạc Phi Tuyết chơi, Hoa đại tỷ đã từng nhắc đến thứ ấy.
Hoa tỷ còn bảo đó là một thứ vô dụng nhất trên đời, bởi mang tiếng là thuật pháp, thậm chí là thuật pháp đứng hàng thứ nhất trong tông, thế nhưng chẳng thể tu luyện được. Chữ có đến hàng vạn, nhưng câu từ thì lủng củng vô nghĩa, khó đọc hơn cả mấy thứ rác rưởi của bọn Vũ Tích Hàm Xuân Hội hay Thu Phong Đường.
Lúc ấy Hoa tỷ cũng chỉ vô ý nói đùa cho vui thôi, thế nhưng tình cờ Lạc bá bá đi ngang qua rồi nghe thấy, liền nổi trận lôi đình mắng tỷ ấy không kịp vuốt mặt, uất ức đến mức phát khóc.
Lạc bá bá vốn rất thương yêu, chiều chuộng hai người Hoa, Tuyết, chưa bao giờ trách móc chứ đừng nói đến việc lớn tiếng mắng mỏ, thế nên chuyện ấy khiến Giang Hạ rất lấy làm lạ, nhớ mãi đến tận bây giờ.
Giang Hạ đi vòng qua những chồng giấy, tiến dần về phía chiếc bàn ở cuối căn phòng. Ngón tay nhẹ lướt trên những nét chữ vừa thanh thoát vừa rắn rỏi, phóng khoáng nhưng vẫn ngay hàng thẳng lối. Nàng khẽ mấp máy môi, thì thầm đọc:
“Hàm bá tức nhất ô dĩ thị vu…”