Chương 127: Quay về
Chờ đến khi Khâu Tử Tuấn đi rồi, Lạc tông chủ mới quay sang hỏi Khúc Xuân Ca:
“Đệ muốn một tòa lầu các như thế nào?”
“Chuyện này đệ cũng đã nghĩ xong rồi, đệ muốn một tòa lầu ba tầng, tầng dưới tùy ý, còn phía trên thì phỏng theo hai tầng cao nhất của Thiên Tinh Tháp, kích thước không cần giống, miễn sao đủ rộng rãi là được.”
Khúc Xuân Ca chỉ vào khoảng đất trống bên cạnh, có thể nhìn ra bờ ao rồi nói tiếp:
“ Vị trí là ở chỗ này.”
Thiên Tinh Tháp vốn là tòa tháp để cho các đệ tử tiến vào tu luyện nhằm gia tăng cảnh giới, cũng là một trong những nơi trọng yếu của Thất Dương Tông. Tuy nhiên, hai tầng cao nhất thì chỉ giống như những tòa lầu các bình thường, trưng bày tranh vẽ và thơ phú do lão tổ để lại.
Phía trên cùng của tòa tháp còn có sân thượng, giữa sân thượng có một cái bàn đá với hai chiếc ghế đá đặt đối diện nhau, nghe đồn năm xưa là nơi lão tổ cùng đạo lữ thường ngồi đàm đạo.
Sau khi đã vượt qua hết những tầng bên dưới, bọn đệ tử cũng thường lên xem những tầng trên này, nhưng về sau thì hầu như không quay lại nữa. Bởi vì ở đó chẳng thu hoạch được gì ngoài việc chỉ để thỏa mãn tính tò mò, mà mỗi ngày lưu lại Thiên Tinh Tháp đều rất tốn kém.
Tuy nhiên, Khúc Xuân Ca lại không giống như những người khác. Lúc còn chưa gặp họa, mỗi khi nhàn rỗi y vẫn thường lui tới tòa tháp này, học lối vẽ tranh, làm thơ của lão tổ, có lúc lại lên sân thượng ngồi một mình.
Lạc tông chủ biết rõ thói quen này của họ Khúc, tuy không đoán trước được nhưng cũng không quá bất ngờ với yêu cầu vừa rồi của y. Tông chủ quay lại hỏi những người đi cùng mình:
“Các vị thấy việc này không có vấn đề gì chứ?”
“Không vấn đề gì thưa tông chủ.” Người đứng gần nhất đáp. “Tuy nhiên, chúng thuộc hạ cần phải đến Thiên Tinh Tháp một phen để đo đạc cho chính xác.”
Lạc tông chủ khẽ gật đầu, đưa lệnh bài của mình cho người đó rồi nói:
“Làm phiền các vị vậy.”
“Đây vốn là công việc của thuộc hạ, tông chủ không cần phải khách sáo như thế.” Người đó nhận lấy lệnh bài, ôm quyền cúi chào rồi cùng những người khác rời đi.
Sau khi đo đạc, tính toán và vẽ lại hai tầng trên cùng của Thiên Tinh Tháp, mấy vị đại sư lại quay về chỗ của Khúc Xuân Ca, bắt đầu công việc xây dựng. Đây đều là những người có tay nghề cực cao, chưa đầy nửa tháng đã xây xong tòa lầu các theo đúng như yêu cầu.
Khúc Xuân Ca xem xong cảm thấy rất hài lòng, đặt tên cho nơi này là Vọng Tinh Lâu.
Tầng phía dưới y dùng để tiếp khách, mặc dù y rất ít khi làm việc này. Tầng thứ hai chính là thư phòng nơi y làm việc, có thể kích hoạt trận pháp ngăn cách toàn bộ âm thanh từ bên ngoài, tuyệt đối yên tĩnh.
Tầng trên cùng, y lấy ra những bức tranh do mình tự vẽ treo lên. Tuy không nhiều như tranh của lão tổ ở Thiên Tinh Tháp, song tòa lâu này nhỏ hơn rất nhiều, thành thử các bức tường cũng không quá trống trải.
Tại nơi tầng thượng, y trồng đủ các loại hoa cỏ khác nhau, tìm một góc đẹp nhất đặt hai bức tượng ở đó. Bức tượng đầu tiên là một con thiên nga trắng muốt, kích thước lớn một cách bất thường, đầu cổ cánh đeo vài món trang sức như một thiếu nữ.
Bức tượng còn lại là một nữ tử độ ngoài đôi mươi, gương mặt trái xoan, tóc mềm như lụa, môi đỏ má hồng, mắt phượng long lanh. Thân hình yểu điệu trong chiếc váy dài màu xanh lục, đôi vai nhỏ gầy khoác dải lụa mỏng màu cánh sen. Hai bàn tay nàng khép lại, ngón trỏ tay trái hơi duỗi ra, chỉ về phía trước. Chân nàng đi hài đỏ, mũi chân khẽ nhón lên, tựa như đang bước tới.
Suốt mấy ngày liền kể từ khi Vọng Tinh Lâu xây xong, Khúc Xuân Ca lúc thì ở tầng ba, khi thì lên tầng thượng, hết ngắm tranh lại ngắm hai bức tượng mà không biết chán.
Lạc tông chủ cũng để y khuây khỏa một chút, sau đó mới sai người mang đến những chiếc rương lớn đựng bút, nghiên, giấy, mực. Bởi vì Giang Hạ đang đi vắng, tông chủ cũng mời thêm một vị đầu bếp đến lo việc ăn uống cho y.
Khúc Xuân Ca hiểu ý, tạm gác lại sở thích cá nhân của mình, thực hiện công việc như đã hứa. Trước kia y là một người có vẻ ngoài không quá nghiêm túc, cách đây không lâu thì là bất cần, nhưng dù là lúc nào thì một khi đã bắt đầu làm việc gì, y đều dành hết sự tập trung vào đó.
Thất Tinh Diễn Thiên Thuật có tổng cộng hơn bảy mươi vạn chữ, sắp xếp thành mười ngàn ba trăm bảy mươi hai câu vô nghĩa hoặc không có ý nghĩa rõ ràng, Khúc Xuân Ca tuy nói là nhớ hết, song muốn viết lại cũng không thể nhanh được.
Y thường ngồi năm sáu ngày liền trong thư phòng để ghi chép, những lúc mệt mỏi mới mở cửa sổ nhìn về phía bờ ao để thư giãn. Hoặc nếu đói bụng thì chỉ việc đi xuống tầng phía dưới, thức ăn lúc nào cũng sẵn sàng.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã sáu tháng trôi qua. Trong thư phòng lúc này chất đầy những chồng giấy cao đến cả thước, sắp xếp ngay hàng thẳng lối. Mỗi chồng giấy đều được buộc lại kỹ càng, ghi chú cẩn thận ở bên trên.
Đằng sau chiếc bàn nằm ở phía tây của căn phòng, Khúc Xuân Ca khẽ vươn vai, co duỗi cánh tay, nhìn quanh rồi tự nhủ:
“Cũng sắp xong rồi nhỉ.”
Chỉ cần làm xong việc này là y sẽ được thảnh thơi, vui thú với việc vẽ tranh, tạc tượng, câu cá của mình.
Trong lúc ngồi chờ nét mực trên giấy khô đi, Khúc Xuân Ca chợt liếc mắt về góc tường bên trái. Tại đó, một hạt châu đang nhấp nháy lóe lên ánh sáng màu vàng, chứng tỏ bên dưới có người muốn gặp y.
Khúc Xuân Ca bước xuống lầu, thấy một người vừa quen thuộc vừa có phần khác lạ. Người này chính là Giang Hạ, tuy nhiên lúc này đã mặc y phục của đệ tử nội môn.
“Ngươi đột phá rồi sao?” Khúc Xuân Ca ngồi xuống, hỏi một câu để xác nhận lại.
“Vâng, chỉ là vẫn chưa thuần thục lắm.” Giang Hạ đáp.
“Điều đó là tất nhiên, ai cũng vậy mà thôi.”
“Nhưng nếu có người đi trước hướng dẫn thì sẽ dễ dàng hơn.”
“Ngươi muốn ta chỉ điểm thêm?”
“Vâng.”
“Ta hiện tại không thể thị phạm cho ngươi thấy, sao ngươi không về nội môn mà nhờ các vị đạo sư ở đó dạy cho?”
“Sư thúc đủ trí tuệ để diễn tả bằng lời nói, tiểu điệt cũng đủ ngộ tính để nghe hiểu, như vậy chưa đủ sao?” Giang Hạ bình tĩnh đáp.
“Vả lại, việc nhìn người khác rồi làm theo thì đúng là nhanh thật đấy, nhưng cũng chỉ là bắt chước vẻ bề ngoài, học được cái hình chứ không nắm lấy cái ý, bỏ mất cái ý lâu dần sẽ thành thói quen khiến người ta lười suy nghĩ, bởi vì lười suy nghĩ nên mới dẫn đến nhiều công pháp thượng thừa của bổn tông ngày nay không còn ai hiểu và luyện được. Vì vậy, việc sư thúc làm người hướng dẫn cho tiểu điệt không có gì là không ổn, ngược lại còn là điều tốt.”
Lần trước, Giang Hạ đã áp dụng kế sách do các tỷ muội chỉ dạy là “đột nhiên kỳ lạ” “bỗng dưng biến mất” để gây sự chú ý, kết quả bước đầu có thể nói là thành công. Vì vậy, nàng lại càng thêm tin tưởng vào những bí kíp ấy.
Hôm nay, nàng lại dùng tiếp một kế khác là “tỏ ra tri thức”. Bởi vì Khúc Xuân Ca là một người có tri thức, thế nên sự hiểu biết rất có thể sẽ khiến y cảm thấy hứng thú.
Quả nhiên, sau khi nghe Giang Hạ nói xong, Khúc Xuân Ca liền chăm chú nhìn nàng. Giang Hạ cũng giương mắt lên nhìn lại y. Một lúc lâu sau, họ Khúc hỏi:
“Là ai dạy ngươi những điều này?”
“Chẳng có ai dạy cả.” Giang Hạ đáp. “Năm xưa lão tổ có thể tự mình ngộ ra công pháp, lập nên Thất Dương Tông tồn tại đến tận bây giờ, lẽ nào chút đạo lý đơn giản vừa rồi tiểu điệt không thể tự hiểu ra được sao?”
“Ừm, chút đạo lý đơn giản.” Khúc Xuân Ca hơi nhoẻn miệng cười. “Thôi được rồi, ngươi đã muốn thế thì ta cũng không từ chối làm gì, có điều hiện tại ta đang bận chút công việc, cũng chưa biết khi nào xong, trước mắt ngươi có thể tự mình tu luyện được chứ?”
Nhìn thái độ và lời nói của sư thúc, Giang Hạ chắc mẩm là mình lại thành công. Mặc dù vô cùng phấn khích, nhưng dường như nàng đã học được cách kiềm chế cảm xúc, không thể hiện quá nhiều trên nét mặt.
Luôn luôn bình thản cũng là một yếu chỉ mà các tỷ muội căn dặn nàng phải ghi nhớ. Đối với người chưa có tình cảm với mình, bộc lộ cảm xúc quá nhiều có thể sẽ khiến họ khó chịu, thậm chí xa lánh. Nàng lại hời hợt đáp:
“Vâng, tất nhiên là được, đa tạ sư thúc.”
Bấy giờ cũng đang rảnh rỗi, Khúc Xuân Ca lại hỏi han thêm một số việc ở bên ngoài. Cũng chỉ là những vấn đề bình thường ở Thất Dương Tông nên Giang Hạ đều trả lời một cách rành rọt. Trò chuyện được một lúc, Khúc Xuân Ca chợt nhìn quanh rồi hỏi:
“Tào sư phụ đâu nhỉ? Lúc ngươi vào đây có thấy người nào không?”
Tào sư phụ chính là vị đầu bếp lo việc ăn uống cho y mấy tháng nay. Giang Hạ nghe hỏi liền đáp:
“Tào sư phụ đã đi rồi.”
“Đi đâu?”
“Về Yên Hỏa Đường. Tào sư phụ nói có tiểu điệt rồi, lão cũng không cần ở đây làm gì nữa, thế nên đi mất.”
“Ngươi nói thật chứ?”
“Thật, nếu sư thúc không tin thì tiểu điệt có thể thề.” Giang Hạ nói chắc như đinh đóng cột.
“Thôi được rồi, không cần đâu.” Khúc Xuân Ca khoát tay ngăn lại. Y cảm thấy việc này có chút kỳ lạ, chí ít thì Tào sư phụ cũng nên nói một lời từ biệt đã chứ. Bởi vì không tin tưởng lắm, thế nên y không muốn Giang Hạ phải thề thốt làm gì, lỡ có chuyện xảy ra thật thì lại phiền phức.
Nghi ngờ của Khúc Xuân Ca quả nhiên không sai. Vừa nãy khi đến đây, Giang Hạ đưa cho Tào sư phụ xem giấy xác nhận nhiệm vụ của mình rồi nói rằng:
“Tông chủ nhờ tiểu nữ nhắn lại với Tào lão là lão có thể về Yên Hỏa Đường, chuyện ở đây cứ để tiểu nữ lo.”
Về phần Tào sư phụ, mặc dù tính tình hiền lành, vẻ ngoài chất phác, song lão cũng là một người sống đã lâu, đâu dễ gì bị lừa đến vậy.
Thật ra lão vốn có quen biết với Giang Hạ từ trước, khả năng làm bếp của nàng chính là nhờ lão dạy cho. Không chỉ Giang Hạ, hầu như con gái của những người có địa vị trong tông đều đến chỗ lão học nấu nướng.
Nhưng so với những thiếu nữ khác, Giang Hạ có thiên phú trong việc này hơn hẳn. Không những thế, nàng cũng rất chịu khó tiếp thu và siêng năng luyện tập, rất nghe lời chứ không hề cãi lại. Tào sư phụ vì vậy mà rất quý nàng, xem nàng như cháu gái của mình.
Lúc nghe Giang Hạ nói, lão chỉ hỏi vài câu thăm dò đã biết được tâm ý cùng mục đích của nàng, bèn giả vờ tin là thật rồi thu dọn đồ đạc rời đi.