Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
phe-vat-con-thu-bat-dau-danh-dau-than-ma.jpg

Phế Vật Con Thứ, Bắt Đầu Đánh Dấu Thần Ma!

Tháng 1 9, 2026
Chương 383: hỗn nguyên vô cực Đại La Kim Tiên, cái này sao có thể? Chương 382: đến Trung Vực, đến từ Đông Vực phế vật?
tu-lay-phong-giao-long-bat-dau-vo-han-mo-phong.jpg

Từ Lấy Phong Giao Long Bắt Đầu Vô Hạn Mô Phỏng

Tháng 1 31, 2026
Chương 292: Cùng ta dung hợp đi, có lẽ sẽ dễ chịu chút Chương 291: Đây hết thảy đều không phải là lấy ngươi làm nhân vật chính thị giác triển khai
hai-tac-chi-anh-hung-giang-lam.jpg

Hải Tặc Chi Anh Hùng Giáng Lâm

Tháng 1 21, 2025
Chương 283. Anh hùng buông xuống Chương 282. Thế giới mạnh nhất
mu-loa-song-tu-nu-de-ta-cong-quan-tai-chon-vui-than.jpg

Mù Lòa Song Tu Nữ Đế, Ta, Cõng Quan Tài Chôn Vùi Thần!

Tháng 2 9, 2026
Chương 314: Sinh mệnh tuyền thủy, ta, đều là ta. Chương 313: Phật Môn chấn kinh, nhân quả tuần hoàn. . .
hai-tac-bat-dau-vao-o-kaido-nha.jpg

Hải Tặc: Bắt Đầu Vào Ở Kaido Nhà

Tháng 1 23, 2025
Chương 241. Tiệc rượu, cố sự hội Chương 240. Zoro đường về nhà
the-gioi-tien-hiep-hac-thu-phia-sau-man.jpg

Thế Giới Tiên Hiệp Hắc Thủ Phía Sau Màn

Tháng 12 3, 2025
Chương 350: về nhà (đại kết cục) Chương 349:: thời không pháp tắc
pham-nhan-tu-tien-chi-khong-gian-tuy-than

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Không Gian Tùy Thân

Tháng 2 3, 2026
Chương 1531 chặn ngang một gạch Chương 1530 Đoạn Can Túc
toan-dan-lanh-chua-ta-quyen-toc-den-tu-hong-hoang.jpg

Toàn Dân Lãnh Chúa: Ta Quyến Tộc Đến Từ Hồng Hoang

Tháng 4 26, 2025
Chương 750. Trấn thủ hắc ám cửa thứ nhất ( hoàn tất ) Chương 749. Xây Đế Quan, trải đế lộ
  1. Thiên Ly Vũ
  2. Chương 126: Người thừa
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 126: Người thừa

Mưa âm ỉ rơi, làm thành bức màn trắng xóa. Bỗng một hạt mưa theo gió hắt qua khung cửa sổ, rơi vào làn khói đang xoay tròn trong chén trà màu ngọc bích. Khúc Xuân Ca nâng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm.

Nơi này là phòng ăn, nằm sát ngay bên cạnh nhà bếp. Khúc Xuân Ca không muốn Giang Hạ phải đội mưa để mang thức ăn cho mình, vì vậy đã tự đi vào đây. Mặt khác, y vừa trải qua một giấc ngủ dài, toàn thân hôi hám bẩn thiểu, cũng nhân đó thay một bộ quần áo mới.

Trên chiếc bàn vuông vức ở trước mặt, từng đĩa bánh nóng hổi đang tỏa ra mùi hương thơm phức. Khúc Xuân Ca cầm lên một chiếc bánh bò xanh mướt như phỉ thúy, cắn một miếng, đôi mắt vẫn nhìn chăm chăm vào màn mưa.

Giấc mộng vừa rồi khiến y có nhiều điều phải suy nghĩ. Có lẽ y không nên mang gương mặt u sầu cau có suốt ngày nữa. Không phải y muốn thay đổi, mà đây vốn chính là con người y.

Phía sau lưng Khúc Xuân Ca, Giang Hạ đã thay một bộ quần áo khô, chải chuốt lại đầu tóc, đang đứng chờ đợi để được sai bảo. Thiếu nữ này kể ra cũng thật là kiên trì, dù cho thời gian qua y luôn mặt nặng mày nhẹ với nàng, thế nhưng nàng vẫn không chịu bỏ cuộc.

Sở dĩ lúc trước Khúc Xuân Ca không thể đuổi nàng đi, nguyên nhân bởi vì nhiệm vụ tìm người giúp việc là do tông chủ lấy danh nghĩa của y treo lên. Thế nên trừ phi cả hai cùng đồng ý, hoặc Giang Hạ mắc một lỗi lầm to lớn nào đó, nếu không thì không thể đuổi nàng đi trước thời hạn.

Mà hiện tại, Khúc Xuân Ca cảm thấy cũng không cần quan tâm thêm về việc này làm gì. Chẳng bằng cứ để mặc Giang Hạ làm theo ý thích, đến một lúc nào đó nàng sẽ trưởng thành, hiểu được việc đang làm sẽ chẳng có kết quả, lúc ấy sẽ tự khắc rời đi.

Giữa không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng mưa vẫn còn đang rơi rả rích, Khúc Xuân Ca bỗng nghe thấy tiếng gọi:

“Sư thúc.”

Rồi Giang Hạ đột nhiên bước tới trước mặt y, ngồi xuống ở ngay phía đối diện. Khúc Xuân Ca khẽ nhướng mày, có chút bất ngờ trước hành động này của nàng. Y hỏi lại:

“Có chuyện gì vậy?”

“Tiểu điệt muốn xin nghỉ phép một thời gian. Chỉ là nghỉ phép thôi, tiểu điệt sẽ quay lại ngay sau khi xong việc.” Giang Hạ cố ý nhấn mạnh rằng việc này chỉ là tạm thời.

“Ồ.” Khúc Xuân Ca càng ngạc nhiên hơn, lại hỏi: “Ngươi muốn nghỉ bao lâu, lý do là gì vậy?”

“Tu vi của tiểu điệt đã sắp đến khai linh cảnh đại viên mãn, vì vậy cần chuẩn bị một chút cho việc đột phá.” Giang Hạ đáp, có chút thích thú trước phản ứng vừa rồi của họ Khúc, tuy nhiên nét mặt vẫn không hề lộ ra điều gì. Khúc Xuân Ca gật gù nói:

“Thế ư? Ừm, tốt lắm. Vậy ngươi cứ đi đi, ở đây ta tự lo được.”

“Vâng, đa tạ sư thúc.” Giang Hạ nói xong liền đứng ngay dậy. Khúc Xuân Ca vừa nâng chén trà lên, chưa kịp uống thì đã phải đặt xuống, nhìn nàng hỏi:

“Ngươi làm gì vậy? Chẳng lẽ định đi ngay bây giờ luôn sao?”

“Vâng, đúng thế, thưa sư thúc.”

“Nhưng trời đang mưa đấy? Sao không đợi đến mai hãy đi.” Khúc Xuân Ca thật sự cảm thấy kỳ quái, không biết trong lúc bản thân đang ngủ đã xảy ra chuyện gì. Y lại nghe Giang Hạ nói:

“Mưa này biết khi nào sẽ tạnh, lẽ nào phó mặc mệnh cho trời?”

Dứt lời liền bước nhanh ra cửa. Khúc Xuân Ca vội gọi với theo:

“Khoan đã, chớ đi vội!”

Giang Hạ đứng lại, gương mặt đầy vẻ phấn khích nhưng không dám cười to lên thành tiếng. Nàng vẫn quay lưng về phía họ Khúc, hắng giọng hỏi:

“Sư thúc còn có điều chi dặn dò?”

“Lạc sư bá của ngươi có để lại vật truyền tin không?”

“À, có.” Giang Hạ có chút hụt hẫng nói. “Chỉ có thế thôi sao?”

“Nếu thế thì báo với Lạc sư bá của ngươi là ta đã tỉnh.”

“Không còn gì nữa sao?”

Khúc Xuân Ca nhíu mày, sau đó nói:

“Không, hết rồi.”

“Vậy thì tiểu điệt đi đây.”

“Ừm, chúc ngươi may mắn.”

Giang Hạ đang bước đi, nghe thấy điều này bỗng trái tim như nhảy nhót trong lồng ngực. Bàn chân nàng hơi lạc nhịp, vấp vào bục cửa suýt ngã. Nàng loạng choạng đứng vững lại thân hình, từ bên ngoài nói vọng vào:

“Đa tạ sư thúc, nhưng chỉ có kẻ vô dụng mới trông chờ vào may mắn, tiểu điệt sẽ làm việc này bằng chính sức của mình.”

Dứt lời liền đi thẳng. Trong phòng, Khúc Xuân Ca ngồi ngây ra như tượng, khẽ lẩm bẩm:

“Nha đầu này bị sao thế nhỉ, chẳng lẽ ăn nhầm phải thuốc chuột?”

Chuyện là hôm ấy, Giang Hạ nghe theo lời Lạc tông chủ đến Hoàng Dương phong để gặp cha. Hai người lại nói về chuyện hôn ước với nhà Công Tôn, cự cãi một lúc thì Giang chưởng tọa cũng đành xuống nước nhường nhịn nàng.

Tuy nhiên, y có một yêu cầu là nàng phải cố gắng trong việc tu luyện thì mới được tự do làm theo ý muốn. Dù sao thì hôn ước kia cũng còn rất lâu nữa, chờ khi cả hai đủ sức đảm đương chuyện lớn trong tông thì mới thành hiện thực, y sẽ từ từ tìm cách để khiến con gái thay đổi suy nghĩ.

Giang Hạ tất nhiên là đồng ý với yêu cầu này, tâm trạng cũng vô cùng vui vẻ. Sau khi hòa giải xong, nàng ngồi lại trò chuyện với cha thêm một lúc rồi mới rời đi, tiện đường ghé sang chỗ cô cô là Giang Phi Phi ở một ngày.

Sáng hôm sau, Giang Hạ lại quay về ngoại môn gặp gỡ các tỷ muội, ai nấy đều vui mừng rối rít, hỏi han đủ điều. Trong lúc cao hứng, nàng lại tâm sự với mọi người về chuyện tình cảm của mình, có điều không nói rõ là ai.

Đám tỷ muội khá tò mò, song cũng không hỏi danh tính người trong mộng của nàng, cứ thế chụm đầu vào giúp nàng bày mưu tính kế. Những người này tu vi lẫn tuổi tác so với Giang Hạ tuy không chênh lệch bao nhiêu, ấy vậy mà hiểu biết trong tình trường thì lại nhiều hơn hẳn.

Có người kinh nghiệm thực tế đầy mình, có người chứa cả kho sách trong bụng. Chỉ là chín người mười ý, hội họp suốt cả đêm vẫn chưa thống nhất được phương án tối ưu nhất. Giang Hạ đành góp nhặt mỗi người một ít, chép lại vào một cuốn sổ tay nhỏ để từ từ áp dụng.

Những hành động kỳ lạ vừa rồi của nàng chính là làm theo những kế sách ấy. Không ngờ chúng lại thật sự có tác dụng ngay lần đầu dùng thử, sư thúc dường như đã chú ý đến nàng, kết quả còn hơn cả mong đợi.

Tuy nhiên, nàng không hề biết rằng sự thay đổi đó chủ yếu đến từ bản thân y, chứ không hẳn là do nàng.

Khúc Xuân Ca hướng ánh mắt ra bên ngoài cửa sổ, thấy Giang Hạ tay cầm một chiếc ô lớn, lưng đeo túi hành lý, đội mưa rời khỏi nhà. Nàng lững thững bước dưới màn mưa, thân ảnh cứ thế chầm chậm mờ dần đi.

Y chăm chú dõi theo bóng lưng Giang Hạ. Cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt y, nàng vẫn không hề ngoảnh lại lấy một lần. Khúc Xuân Ca lắc lắc đầu, khẽ bật cười, lại tiếp tục nhâm nhi chén trà.

Giang Hạ rời đi được hai hôm thì Lạc tông chủ tìm tới, mang theo vài người tùy tùng. Trong nhà không có ai, lão nhìn quanh một lúc rồi đi ra bờ ao, quả nhiên Khúc Xuân Ca đang ngồi ở đó câu cá.

“Giấc ngủ của đệ kéo dài hơn ta tưởng.” Tông chủ tiến đến gần nói.

“Thật có lỗi, để sư huynh phải chờ lâu rồi.” Khúc Xuân Ca đáp.

“Chuyện này tuy cần nhưng cũng không gấp, cũng không có vấn đề gì lớn cả. Dù sao đây cũng là công việc cần rất nhiều trí lực, chuẩn bị tinh thần thư thái cũng là một điều tốt.”

“Đa tạ sư huynh không trách.” Khúc Xuân Ca khẽ gật đầu, hướng ánh mắt ra xa nói. “Sư huynh từng nói muốn xây cho đệ một tòa lầu các để làm thư phòng đúng không?”

“Đúng thế, ở đây có mấy người thợ tay nghề tương đối khá, chắc sẽ làm đệ hài lòng. Ta cũng có chuẩn bị cho đệ một tên thư đồng để đệ sai khiến khi cần.”

Khúc Xuân Ca quay lại, thoáng thấy sau lưng Lạc tông chủ có khoảng năm sáu người cao to vạm vỡ, tay chân cơ bắp cuồn cuộn, nước da bóng loáng như đồng. Y nhận ra bọn họ, biết đây đều là những người thợ tốt nhất trong tông.

Bên cạnh những người này là một gã thanh niên có thân hình gầy gò, mặc đồng phục đệ tử nội môn, tóc tai chải chuốt gọn gàng, áo quần là lượt phẳng phiu, quanh hai mắt có vết thâm quầng giống như là thường xuyên thức khuya đọc sách.

“Xin ra mắt sư thúc.” Gã thanh niên nội môn nở một nụ cười thật tươi, ôm quyền cúi chào.

“Là ngươi?” Khúc Xuân Ca khẽ chau mày. Thanh niên vừa lên tiếng kia không ai khác chính là Khâu Tử Tuấn. Trong đám đệ tử, hắn cũng có chút tiếng tăm vì viết chữ đẹp, làm thư đồng đúng là rất thích hợp.

Tuy nhiên, Khúc Xuân Ca còn biết họ Khâu này thường xuyên dính vào các loại tệ nạn. Ban ngày thì làm những công việc tạm bợ, ban đêm lại đàn đúm với đám đệ tử hư hỏng, không hề có ý nghĩ cố gắng tu luyện. Chỉ là những chuyện này không phải ai cũng biết, kể cả tông chủ.

Nếu là trước đây, Khúc Xuân Ca còn tự tin có thể giáo hóa được hắn, nhưng lúc này y cảm thấy mình không đủ khả năng. Không những thế, nếu để hắn bên cạnh lâu ngày, e rằng bản thân sẽ bị lây nhiễm thói hư tật xấu cũng nên. Khúc Xuân Ca thầm than trong bụng:

“Ngũ sư huynh là một con người tận tụy, Tử Kiên cũng là một trong những đệ tử nổi bật hiện nay, chẳng hiểu sao thằng nhãi này không chịu noi theo bước cha anh, lại biến thành đổ đốn như thế.”

Sau đó hướng Lạc tông chủ nói:

“Đa tạ ý tốt của sư huynh, mấy vị đại sư này đệ không dám có ý kiến gì, còn hắn thì…” Y vừa liếc mắt về phía Khâu Tử Tuấn vừa nói. “Không cần lắm.”

“Hả, sư thúc.” Khâu Tử Tuấn nghe vậy liền thốt lên, vội chạy tới gần bóp vai cho Khúc Xuân Ca, mồm năm miệng mười nói:

“Sư thúc ơi, chuyện sư thúc sắp làm tiểu điệt đã biết, đó là công việc rất mệt nhọc, mà sức khỏe của sư thúc lại đang không được ổn định lắm, có thêm một người phụ giúp càng tốt chứ sao.

Sư thúc cũng biết là tiểu điệt rất phù hợp để phụ giúp sư thúc làm công việc này mà đúng không? Sư thúc yên tâm, tiểu điệt nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời sư thúc, ngoan như một con mèo con vậy.

Còn về tiền công của tiểu điệt, tất cả đều do Lạc sư bá chi trả, sư thúc không cần phải lo lắng làm gì. Sư thúc, sư thúc…”

Khâu Tử Tuấn năn nỉ thêm một hồi lâu mà Khúc Xuân Ca vẫn không hề lung lay. Thấy vậy, Lạc tông chủ đành gọi hắn về rồi hỏi họ Khúc:

“Đệ thật sự không cần một tên thư đồng ư?”

“Đệ cần yên tĩnh, tuyệt đối yên tĩnh, cho nên trong lúc đệ làm việc không thể bị quấy rầy, tốt nhất là không có ai bên cạnh, như vậy mới không bị phân tâm.”

“Ừm, thế thì tùy đệ vậy.” Tông chủ nói.

“Sư bá, sư bá không nói giúp tiểu điệt được một câu sao?” Khâu Tử Tuấn cuống quýt lên nói.

“Chuyện này ta không giúp được ngươi rồi, ngươi tìm một công việc khác đi vậy. Sư thúc ngươi đã không thu nhận thì ngươi ở đây cũng chẳng để làm gì, nếu muốn thì có thể về trước.”

Khâu Tử Tuấn lần lượt nhìn tông chủ và Khúc Xuân Ca, trong lòng đầy luyến tiếc về công việc nhẹ nhàng mà thù lao không nhỏ này. Nhưng hai vị sư thúc sư bá đã nói như thế, có tiếp tục năn nỉ cũng chẳng có tác dụng gì. Hắn đành “vâng” một tiếng, cúi chào mọi người rồi ra về một mình.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tan-the-ta-that-khong-phai-tho-phi
Tận Thế: Ta Thật Không Phải Thổ Phỉ
Tháng mười một 7, 2025
su-thuong-toi-cuong-chuong-mon.jpg
Sử Thượng Tối Cường Chưởng Môn
Tháng 1 23, 2025
yen-diet-he-mat-troi.jpg
Yên Diệt Hệ Mặt Trời
Tháng 2 4, 2025
gia-vang-cang-vot-hoang-kim-vua-dao-mot-phat-day-tui.jpg
Giá Vàng Căng Vọt, Hoàng Kim Vừa Đào Một Phát Đầy Túi
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP