Chương 125: Thức tỉnh
Mỗi chuyến đi, dù dài hay ngắn, đều sẽ đến lúc dừng lại. Và cuộc hành trình của Khúc Xuân Ca đến miền quên lãng cũng là như vậy.
Khúc Xuân Ca mở ra đôi mắt của mình thật chậm, để có thể từ từ thích nghi với ánh sáng, dần lấy lại cảm nhận đối với thân thể và những thứ xung quanh.
“Thế giới này, là thật?” Y khẽ thì thào tự hỏi, bởi vì cảm giác cảnh vật có phần lạ lẫm. Trước mắt y là vô số hoa tươi cỏ lạ mọc lên tươi tốt, hương thơm ngào ngạt ướp hơi gió, muôn sắc sặc sỡ nhuộm nắng mai.
Trên tấm thảm nhung ở kế bên, một thân ảnh trắng muốt đang cuộn tròn nằm ngủ. Cái cổ dài uốn lượn trên thân, đầu rúc vào dưới cánh, chẳng có một chút cảnh giác nào.
Đó chính là Tiểu Nga. Trông nó lúc này không khác một quả trứng khổng lồ là bao. Khúc Xuân Ca chăm chú nhìn con chim, khẽ chau mày, bởi vì kích thước của nó đã tăng lên gần gấp đôi.
Nếu không có những món trang sức do Trần Thanh Ngân cài lên, y đã không nhận ra được nó ngay. Y khẽ vuốt ve con chim, nhẹ nhàng đến mức không làm nó tỉnh giấc, hệt như một người cha vỗ về giấc ngủ cho con gái.
Khúc Xuân Ca nhận thấy mọi vật đều đã đổi thay không ít, duy chỉ có nữ nhân nằm trong lòng y là vẫn như vậy. Y cúi xuống nhìn nàng, nàng vẫn nguyên vẹn, vẫn xinh đẹp như trong ký ức.
Nhưng khi ngắm nhìn kỹ hơn, y đột nhiên thấy nàng có phần trẻ trung hơn, làn da trở nên mịn màng như cách đây mười năm, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng đã mờ đi. Dẫu vậy, hơi thở của nàng thì vẫn không thể quay trở lại.
Khúc Xuân Ca ngồi lặng yên khoảng nửa ngày, sau đó tìm trong túi trữ vật một đoạn gỗ tốt, nước gỗ đen tuyền lóng lánh như mực. Y lấy kiếm ra, bắt đầu đục đẽo một cỗ quan tài, bên ngoài vách quan chạm trổ hình bách điểu triều phụng, bên trong thì đính đầy các hạt châu lấp lánh.
Khúc Xuân Ca làm việc này một cách say sưa, tựa như đang tạo ra chiếc quan tài cho chính mình. Sau đó, y cẩn thận đặt Trần Thanh Ngân vào trong, ngắt vài bông hoa xinh đẹp đặt lên ngực nàng rồi mới đóng nắp quan lại. Y quay sang bên cạnh nói:
“Tiểu Nga, dậy đi.”
Nghe có người gọi, con chim trắng khẽ rùng mình, rút cái đầu ra khỏi đôi cánh. Nó ngẩng lên nhìn Khúc Xuân Ca, cặp mắt mỏi mệt chất chứa đầy nỗi buồn, lúc này bỗng lóe lên niềm vui mừng khôn xiết.
Một giọt nước mắt nhỏ như hạt gạo ứa ra, con chim xòe đôi cánh vỗ phành phạch rồi sà vào lòng y, cất tiếng kêu rưng rức.
Khúc Xuân Ca lại một lần nữa kinh ngạc, bởi y vừa nhìn thấy trong đôi mắt long lanh kia có ẩn chứa một tia linh trí. Tuy không rõ Tiểu Nga muốn nói gì, nhưng y có thể hiểu được phần nào tâm sự của nó. Y ngồi vuốt ve đầu con chim, một lúc sau đứng lên nói:
“Chúng ta đi thôi.”
Đoạn luồn dây vào cỗ quan tài rồi đeo ngang phía sau lưng.
Một người một chim lững thững bước đi, bởi Khúc Xuân Ca không muốn rời khỏi nơi này quá nhanh. Đến dưới chân đồi, y ngoái nhìn ngôi nhà của mình lần cuối, sau đó ôm lấy Tiểu Nga rồi vận linh lực bước tới một bước.
Một bước này, xa đến ngàn dặm!
Khúc Xuân Ca vội kìm hãm thân hình, hốt hoảng nhìn lại phía sau, không ngờ rằng bản thân lại có thể đi nhanh đến như vậy. Trong vòng tay y, Tiểu Nga cũng vì không chịu nổi tốc độ này nên đã bất tỉnh.
Khúc Xuân Ca tìm một chỗ đáp xuống, chăm sóc cho Tiểu Nga xong mới bắt đầu tĩnh tọa để quan sát chính mình. Qua thời gian uống cạn một chung trà, y mở mắt ra, trong đầu hiện lên hàng loạt câu hỏi:
“Linh biến cảnh? Ta đột phá rồi sao? Từ lúc nào vậy?”
Nếu là trước đây, chắc hẳn Khúc Xuân Ca sẽ rất vui mừng vì đột phá được tu vi, sẽ đi khắp nơi để khoe khoang với đám huynh đệ đồng môn của mình, sau đó là chạy đến trước mặt sư phụ vòi vĩnh phần thưởng.
Còn hiện tại, y chỉ hơi mỉm cười, lặng lẽ chiêm nghiệm lại những gì đã trải qua. Linh biến, chữ “biến” này có nghĩa là biến hóa, trước giờ vẫn vậy, nhưng Khúc Xuân Ca chợt nghĩ, liệu nó có thể là biến mất hay không?
Hay cả hai thứ này là hai giai đoạn của một quá trình? Bởi vì y đã buông bỏ rồi rốt cuộc lại có được. Hoặc cũng có thể, cả hai ý nghĩa thực chất chỉ là một. Nhưng dù là gì đi chăng nữa, đối với y đã chẳng còn quan trọng.
Ánh mắt ôn nhu đặt lên chiếc quan tài, tựa như trông thấy được hình hài đang yên tĩnh nằm ở bên trong, Khúc Xuân Ca dịu dàng nói:
“Cảm ơn nàng.”
Y đứng dậy đi loanh quanh, tìm được một con suối nhỏ cách đó vài dặm, bèn dựng lều ở tạm vài ngày, chờ cho Tiểu Nga khỏe lại thì tiếp tục lên đường.
Lần này, y cố gắng di chuyển một cách thật chậm rãi, ngày đi đêm nghỉ, chủ yếu là dừng lại để cho Tiểu Nga ăn với ngủ, sau khoảng gần hai tháng thì đến được bên ngoài lãnh thổ Trần gia.
Thạch động trước kia hai người từng nghỉ lại vốn ở một nơi kín đáo, trước khi rời đi Khúc Xuân Ca cũng đã che giấu rất kỹ, khiến cho ngay cả bản thân y cũng mất gần một canh giờ mới tìm thấy.
Khúc Xuân Ca bước vào thạch động, thấy đồ đạc vẫn còn nguyên vẹn, lại phủ một lớp bụi rất dày, có vẻ nơi này vẫn chưa bị ai phát hiện. Y nhặt vài món đồ lên ngắm nghía rồi lại đặt về chỗ cũ, sau đó đi ra bên ngoài.
Cách cửa động khoảng mười bước chân có một cây đa, chính tay Trần Thanh Ngân đã trồng nó. Khúc Xuân Ca đến đặt chiếc quan tài bên cạnh gốc cây rồi cùng Tiểu Nga ngồi xuống.
Y nhớ lúc trước, thứ này vốn chỉ là một hạt cây vô tri, nhưng hiện tại thì đã vươn lên cao đến mấy chục trượng, ngạo nghễ đón ánh nắng mặt trời. Tán cây phủ khắp một vùng rộng lớn, cùng với phần thân và bộ rễ đồ sộ tạo thành ngôi nhà che chở cho hàng trăm con thú nhỏ.
Trần Thanh Ngân tuy đã không còn, nhưng chẳng phải nàng vẫn để lại sinh mệnh trên thế gian này sao?
Đang vẩn vơ ngồi nhìn những tia nắng nhạt xuyên qua kẽ lá, hai hàng chân mày Khúc Xuân Ca bỗng dưng nhíu lại. Y đột ngột đứng phắt dậy, đi vòng quanh cây đa, vừa đi vừa lẩm nhẩm tính toán.
“Không đúng, cái cây này ít nhất cũng đã năm mươi năm tuổi.”
Điều này khiến Khúc Xuân Ca tương đối bất ngờ, bởi vì y chỉ mới rời khỏi nơi này khoảng hai mươi năm.
“Chẳng lẽ, một cái chớp mắt lại là ba mươi năm?”
Y tự nói với chính mình, sau đó ngẩng lên nhìn trời. Bầu trời lúc này đang tối sầm lại, dần bị che lấp bởi mây đen. Bỗng “tách” một tiếng, một giọt mưa rơi xuống trên má y.
Khúc Xuân Ca hơi nhăn mặt, đôi mắt khẽ động rồi mở ra. Trước mắt y không còn là bầu trời bên ngoài Trần gia nữa. Nơi này chính là Thất Dương Tông. Y đã trở về với hiện tại, sau một giấc mộng rất dài.
“Xin lỗi sư thúc, cơn mưa này đến thật bất chợt.” Một giọng nói trong trẻo mang theo vẻ ái ngại xen lẫn vui mừng vang lên. Chất giọng của nữ nhân khiến Khúc Xuân Ca thoáng giật mình, nhưng khi nhìn lại thì nhận ra đó không phải người trong mộng.
Người vừa lên tiếng chính là Giang Hạ. Khúc Xuân Ca khẽ gật đầu với nàng một cái rồi liếc nhìn xung quanh. Y thấy mình vẫn nằm bên ngoài bờ ao, nhưng phía trên đầu đã có thêm một lớp mái tranh, bốn bề có giăng các tấm mành trúc.
Giang Hạ kéo xuống hết các tấm mành xong thì quay lại nói:
“Sư thúc có thấy đói bụng không, để tiểu nữ đi làm vài món điểm tâm.”
“Ừm.” Khúc Xuân Ca đáp.
Với tu vi của mình, vốn dĩ y không cần ăn uống, tuy nhiên linh căn đã bị hủy, việc hấp thụ linh khí để nuôi dưỡng cơ thể không còn như trước nữa, vì vậy thỉnh thoảng cũng có cảm giác đói bụng. Y nhìn theo bóng lưng Giang Hạ sắp rời đi, bỗng cất tiếng gọi trở lại rồi hỏi:
“Ta đã ngủ trong bao lâu?”
“Sư thúc đã ngủ được hơn ba tháng rồi.”
Hôm ấy, sau khi tông chủ rời đi chưa bao lâu thì bầu trời bỗng đổ mưa. Khúc Xuân Ca nhìn cảnh lại nhớ về người xưa, thế rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay.
Cũng bởi linh căn bị hủy, tuy chuyện xảy ra đã lâu nhưng Khúc Xuân Ca vẫn chưa làm quen lại được với việc nghỉ ngơi như phàm nhân, cho nên thường xuyên mất ngủ dai dẳng, sau đó thì lại ngủ liền mấy hôm. Lần này cũng là như thế, chỉ không ngờ rằng lại kéo dài đến hơn ba tháng trời.
Lúc tông chủ quay trở lại, thấy y đang ngủ say thì cũng không muốn quấy rầy. Lão ra hiệu cho những người tùy tùng về trước, còn mình tự tay dựng cho sư đệ một mái tranh với mấy tấm mành để che mưa che nắng, sau đó ngồi kế bên tĩnh tọa.
Tu sĩ kiêng kỵ nhất là việc đang tu luyện mà bị làm phiền. Mặc dù Khúc Xuân Ca không còn tu luyện được nữa, tuy nhiên tông chủ cũng không muốn phá hỏng giấc mộng của y.
Nhưng Lạc tông chủ không hề biết rằng, giấc mộng này lại chính là một cơ duyên đối với Khúc Xuân Ca. Đó là một cuộc tái ngộ với một người quan trọng trong cuộc đời, và ở đó, y được đốn ngộ lần nữa.
Hai hôm kế tiếp thì đến lượt Giang Hạ quay trở lại. Tông chủ dặn nàng đừng đánh thức Khúc Xuân Ca, khi nào y tỉnh lại thì truyền tin cho lão, sau đó thì rời đi.
Giang Hạ tuy không hiểu nguyên do song cũng tuân theo lời dặn, chỉ là trong lòng vẫn luôn có chút lo lắng. Mặc dù vậy, nàng cũng cảm thấy có phần vui sướng, bởi vì nhờ việc này mà nàng có thể đến gần Khúc Xuân Ca, ngắm nhìn y một cách thoải mái.
May sao vừa rồi trời bỗng đổ mưa, nàng phải đi hạ mấy tấm mành xuống, nếu không như thế thì khi sư thúc vừa tỉnh giấc sẽ thấy gương mặt nàng ở ngay bên cạnh, nghĩ thôi cũng đã ngại ngùng.
Khúc Xuân Ca không hiểu tại sao gương mặt Giang Hạ lại đỏ lên quá chừng. Lúc này nàng trông rất đẹp, dẫu vậy cũng không thể thay thế được người trong lòng y. Y chỉ hơi ngây ra vì câu trả lời của nàng, sau đó phẩy tay nói:
“Được rồi, ngươi đi đi.”
Giang Hạ “vâng” một tiếng, đang định rời đi thì lại nghe Khúc Xuân Ca nói:
“Nhớ mang theo ô.”
Nghe thấy điều này, Giang Hạ vừa bất ngờ vừa mừng rỡ, bởi đây là lần đầu tiên nàng được quan tâm như thế. Nàng cười khúc khích, lại “vâng” một tiếng rồi chạy luôn ra ngoài, quên cả việc mang theo ô.