Chương 124: Vô ngân
Khúc Xuân Ca cầm lấy cuốn sách, đôi mắt chưa bao giờ rơi lệ lại bỗng thấy rưng rưng. Hóa ra bấy lâu nay, y nhân lúc nàng ngủ say để đi tìm người chữa bệnh, song nàng cũng nhân lúc đó mà viết lại thứ này.
Than ôi, y yêu thương nàng là bởi vì con người nàng, chứ đâu cầu mong được báo đáp lại điều gì. Lẽ nào ái tình của bọn phàm nhân là thế đó, thứ mà cho dù y có tu luyện thêm ngàn năm cũng không thể hiểu, nếu như không gặp được nàng. Trần Thanh Ngân lại nói:
“Những thứ viết trong đây dù sao cũng là bí mật của Trần gia, thiếp chỉ xin chàng đừng đưa nó cho người khác là được.”
“Được, ta hứa với nàng.”
Khúc Xuân Ca ôm nàng vào lòng, bốn mùa xuân hạ thu đông chẳng bao giờ chia lìa.
…
Giữa nền trời màu đỏ tía, từng đàn chim nhỏ bé kéo nhau bay về tổ ấm. Phía bên dưới, từng ngọn cây khẽ đung đưa theo gió, hòa nhịp réo rắt cùng con sông uốn lượn quanh chân đồi, vẽ nên khung cảnh thật yên bình.
Trên thảm cỏ xanh nơi sườn đồi, hai thân ảnh ngồi tựa vào nhau, lặng lẽ ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống.
Những đêm trăng thanh gió mát, cả hai lại cùng nhau nhìn ngắm sao trời. Khúc Xuân Ca vận dụng hết kiến thức của mình, thỉnh thoảng cũng có lấy sách của tông môn ra ôn tập lại, sau đó chỉ cho nàng tên của những vì sao, các mối liên hệ của chúng với nhau.
Khúc Xuân Ca chợt có cảm giác như thời gian đã dừng lại, mọi thứ xung quanh cũng đều tan biến. Trong mắt y, chỉ có nàng cùng bầu trời sao trong khoảnh khắc này là tồn tại, mãi mãi không mất đi.
Xuân thu lướt qua thật mau, mùa đông lần nữa lại đến. Trời mưa trắng xóa như thác đổ, gió rít gào lạnh lẽo từng cơn. Trong gian nhà cũ kỹ, chiếc lò sưởi chất đầy ắp than hồng, tỏa ra ánh sáng ấm áp dịu êm.
Trần Thanh Ngân nằm tựa đầu trong lòng lang quân, gương mặt khoan khoái dễ chịu, lắng tai nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên. Chợt nàng khẽ cựa mình, ngẩng đầu nhìn lên nói:
“Hình như, có thứ gì đó ở bên ngoài.”
“Không có gì đâu, nàng nghe nhầm rồi.” Khúc Xuân Ca biết là nàng đúng, nhưng y hiện tại không muốn quan tâm đến bất cứ điều gì khác ngoài nàng.
Chỉ là nàng có vẻ kiên quyết, bắt y phải ra xem đó là gì.
“Là một con ngỗng!” Y lập tức quay lại bên cạnh nàng.
“Ngỗng ư? Thiếp muốn nhìn.”
Y lại lao vụt đi, sau đó đem vào một con chim bị thương, hai mắt nhắm nghiền, cái cổ dài ngoằng ngoẵng buông thõng xuống, đôi cánh xòe ra rũ rượi, bộ lông trắng ướt sũng nước mưa, loang lổ chút vết máu, trông thật tội nghiệp.
“Ồ, một con thiên nga.”
Trần Thanh Ngân liền ngồi dậy muốn băng bó cho nó, Khúc Xuân Ca cũng giúp nàng một tay.
Con chim được chữa trị nhanh chóng khỏe lại, nhưng lúc được thả thì không bay đi mà cứ quấn quýt bên cạnh hai người. Trần Thanh Ngân bèn giữ nó bên mình, đặt tên là Tiểu Nga.
Nàng thường dắt con chim đi dạo trên sườn đồi, xem nó đuổi bướm ngắt hoa, hoặc đưa nó xuống mé sông, nhìn nó chơi đùa bơi lội, mò bắt những con cá nhỏ, đến bữa thì cho nó ăn uống chung, tối ngủ có giường riêng, chăn ấm nệm êm không thiếu thứ gì.
Tiểu Nga cũng tỏ ra là một đứa trẻ hiểu chuyện, mỗi lần hái được bông hoa đẹp hay bắt được con cá to đều đem đến cho nàng trước tiên. Những đêm tiết trời giá rét, nó lại từ bỏ chiếc giường xinh xắn của mình để đến bên cạnh nàng, làm xù bộ lông, xòe đôi cánh trắng để sưởi ấm cho nàng.
Từ ngày có Tiểu Nga, tâm trạng của Trần Thanh Ngân cũng tốt hơn hẳn. Nàng vẫn luôn muốn có một đứa con mà không được, thế nên lâu dần cũng xem con chim như con cái của mình.
Khúc Xuân Ca thấy vậy thì vui vẻ trong lòng. Tuy nhiên, niềm vui thường chẳng kéo dài lâu. Khi mùa xuân vừa hết, cũng là lúc sinh mệnh của nàng cạn kiệt.
Buổi tối cuối cùng, hai người lại cùng nhau ngắm sao trời. Nàng vẫn nằm trong vòng tay y, hơi thở mỏng manh tựa cánh hoa lan trước gió. Nàng lấy tay y áp lên bờ má của mình, cọ đầu nhè nhẹ vào đó rồi nói:
“Phu quân, chàng có thể hứa với thiếp một chuyện được không?”
“Được, cho dù một trăm chuyện, một ngàn chuyện ta cũng hứa với nàng.”
“Không nhiều thế đâu.” Trần Thanh Ngân vừa lắc đầu vừa khẽ cười. “Sau khi thiếp chết, chàng hãy…”
“Không, nàng sẽ không chết đâu.” Khúc Xuân Ca giật mình, vội ngắt lời nàng.
“Có ai mà không chết chứ, kể cả những người tu luyện như chàng cũng không tránh được điều đó, huống hồ chỉ là một người bình thường như thiếp.” Nàng lại cười rồi nói tiếp:
“Sau khi thiếp chết, chàng hãy đưa thiếp về thạch động bên ngoài Trần gia, có được không? Nơi đó rất đẹp, rất yên tĩnh, thiếp cũng có thể nhìn thấy được nhà của mình.”
“Được, nếu nàng muốn ta sẽ đưa nàng đi ngay bây giờ.”
“Không, bây giờ thiếp chỉ muốn ở đây thôi.” Nàng xua tay nói. Nàng biết mình không còn đủ sức để đi một hành trình xa xôi như vậy. Nàng không muốn lãng phí từng khoảnh khắc quý giá cuối cùng này.
Khúc Xuân Ca hiểu được suy nghĩ của nàng, cõi lòng bỗng chùng xuống. Trần Thanh Ngân xoa nhẹ lên bàn tay hơi buông lỏng của y, một lúc sau lại khẽ gọi:
“Phu quân, chàng có ở đó không?”
“Ta đây, ta vẫn luôn bên cạnh nàng.”
“Vừa nãy thiếp quên mất, thiếp vẫn còn một chuyện nữa muốn chàng hứa với thiếp.”
“Được, nàng nói đi, dù là hái sao trên trời ta nhất định cũng sẽ làm cho nàng.”
“Người của Trần gia, thiếp đã không còn hận bọn họ nữa. Trần gia dù sao cũng là nhà của thiếp, những người ở đó đều là thân nhân của thiếp, xin chàng đừng làm hại đến bọn họ.”
Khúc Xuân Ca trầm ngâm một lúc rồi gật đầu:
“Được, ta hứa với nàng.”
Trần Thanh Ngân thở phào một hơi đầy nhẹ nhõm. Nàng chợt nghĩ ra gì đó, lại mỉm cười nói:
“Phu quân, thiếp… thiếp vẫn còn một chuyện nữa…”
“Được, ta hứa với nàng.” Khúc Xuân Ca âu yếm nói, trên môi cũng nở một nụ cười.
Trần Thanh Ngân chưa vội nói ra yêu cầu của mình, thay vào đó nàng nói:
“Chàng có chê thiếp nói nhiều quá không?”
“Không, không nhiều đâu, nàng cứ nói tiếp đi, ta rất muốn nghe, ta muốn nghe giọng nói của nàng mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi thời khắc trôi qua.”
“Nhớ lúc chúng ta mới gặp nhau, chàng vẫn thường dọa thiếp rằng: ‘nếu ngươi còn lải nhải thêm nữa, coi chừng ta giết ngươi đấy’ chàng có nhớ không?”
“Không, làm gì có chuyện đó chứ, ta có nói thế bao giờ đâu.”
“Chàng không nói, nhưng ánh mắt chàng lúc đó chính là có ý như vậy.” Nàng vừa nói vừa cười, rồi bỗng ho lên sù sụ.
“Đừng đùa nữa, chú ý giữ gìn sức khỏe.” Khúc Xuân Ca nói, bàn tay vuốt nhẹ lên ngực nàng.
“Đấy, thế mà vừa rồi chàng bảo rằng thích nghe thiếp nói, chàng chỉ giỏi ba hoa lừa người thôi.” Nàng giả vờ hờn dỗi.
“Ngoan nào, ta chỉ lo cho sức khỏe của nàng thôi.” Khúc Xuân Ca dịu dàng an ủi.
Hai người trêu ghẹo nhau thêm mấy câu, ôn lại kỷ niệm lúc trước, tâm trạng vui vẻ xen lẫn bồi hồi xúc động.
“Phu quân, thiếp muốn chàng hứa với thiếp.”
“Được, nàng nói đi.”
“Chàng hãy tiếp tục con đường tu luyện của mình, giống như lúc chúng ta chưa gặp nhau. Thiếp xin lỗi vì đã lấy đi quá nhiều thời gian của chàng, thiếp không muốn sau khi mình chết đi, chàng lại đau buồn vì thiếp rồi đánh mất luôn cả những thứ khác. Nếu được, hãy xem đây như là một giấc mộng…”
Thanh âm của nàng cứ thế nhỏ dần, nhỏ dần, vi vu như tiếng gió thoảng bên tai. Đôi mắt nàng khẽ nhắm, trên môi vẫn nở một nụ cười. Thân xác nàng yên tĩnh nằm lại giữa đất trời chuyển động, còn linh hồn thì đã đi vào cõi mờ mịt hư vô.
Hoa cỏ xào xạc đung đưa, dâng lên một mùi hương u uất nghẹn ngào. Sương đêm như ánh sao rơi xuống, thấm vào trong da dẻ mát rượi của nàng. Khúc Xuân Ca nắm chặt tay nàng, ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời bao la rộng lớn. Một lúc sau, y khẽ cất lên tiếng thì thào:
“Nàng xem, kia là sao Ngưu Lang, sao Chức Nữ, sao Đại Hùng… còn đây là sao Hồng Thủy, sao Tiên Nữ, sao Khuê…”
Y dường như không biết phải làm gì khác vào lúc này, cứ thế ngồi đếm những ngôi sao. Những ngôi sao trong đôi mắt ướt nhòe, lại tựa như không ngừng nhảy múa, chuyển động.
Chợt có thứ gì đó vừa lóe lên trong đầu Khúc Xuân Ca, nhưng y chẳng buồn níu giữ, cứ để nó trôi đi. Y vẫn tiếp tục đếm, một trăm, một ngàn, cho đến mười vạn tám ngàn vì sao, y đều kể được tên của chúng.
Rồi đến khi trời sáng, trăng sao lui dần, Khúc Xuân Ca lại nhìn những đám mây lững lờ trôi trên bức màn xanh thẳm. Mây chính là nước, nước chính là mây, luôn luôn tuần hoàn biến đổi. Y nhớ có một lão sư trong tông đã từng nói:
“Linh khí không tự sinh ra hay tự mất đi, mà chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác. Ví dụ như linh khí hóa linh lực, rồi linh lực theo nhiều cách khác nhau lại trở về thành linh khí. Đó là một sự tuần hoàn biến đổi.”
Y chợt tự hỏi, liệu một người có giống như nước, giống như linh khí, họ không mất đi, mà chỉ rời bỏ thân xác này rồi tìm đến một thân xác mới hay không?
Y không biết được, nhưng cảm giác đã có phần dễ chịu hơn. Y tiếp tục nhìn ngắm những đám mây, đôi lúc có những cánh chim vụt lướt qua rồi biến mất trong tầm mắt.
Y nhắm mắt lại, lắng nghe âm thanh của gió, cảm giác tâm trí mỗi lúc một lên cao, bay đến một nơi xa xôi nào đó. Y nghe có tiếng sóng vỗ rì rào, sau đó ầm vang dữ dội, rồi đột nhiên im bặt không một chút tiếng động, ngay cả hơi thở của bản thân cũng không tồn tại.
Mở mắt ra, xung quanh y toàn là một màu đen đặc, năm ngón tay giơ ngay trước mặt cũng không nhìn thấy. Y không còn phân biệt được mình đang mở mắt hay nhắm mắt, không rõ chính mình còn có thân thể hay không.
Y cảm giác đã tách rời khỏi vạn vật xung quanh. Nhưng trong bóng tối hư vô, y lại mơ hồ trông thấy chính mình tựa như đang hòa hợp với vạn vật, thấy mình chính là cỏ cây, mây gió, sông ngòi, núi non…
“Nguyên thủy của mưa là gì, của cỏ cây hoa lá là gì, của đất đai sông núi là gì, của chân giới này là gì…”
Trong đầu hiện lên vô số câu hỏi, những điều tưởng chừng đã có câu trả lời trong sách vở, thế nhưng Khúc Xuân Ca lại có cảm giác vừa tìm ra được một sự lý giải khác.
Thứ mà y vừa tìm được, có thể không hoàn toàn đúng với lý lẽ thông thường, nhưng nó dường như phù hợp với bản thân y, với linh hồn y, chỉ là không có cách nào diễn tả lại thành lời.
Y ở nơi đó không biết bao lâu, quên luôn cả sự tồn tại của thời gian. Hoặc cũng có thể, nơi đó không hề tồn tại ý nghĩa của thời gian. Một nơi không có giới hạn, không có khởi đầu, cũng không có kết thúc.