Chương 123: Quyết định từ bỏ
Càng tiến đến gần Trần gia, tốc độ của hai người Khúc Trần càng chậm lại. Khúc Xuân Ca khoét một hang động nhỏ trên một ngọn núi cách Trần gia không quá xa, cả hai cùng trú chân tại đó, vừa nghỉ ngơi vừa thám thính, chờ đợi thời cơ để ra tay.
Ngày qua tháng lại, chớp mắt đã một mùa hạ trôi qua, Khúc Xuân Ca cảm thấy đã có thể hành động, nhiều lần nhắc đến việc này. Tuy nhiên, lần nào Trần Thanh Ngân cũng nói là chưa đến lúc thích hợp, song lại không hề giải thích rõ ràng.
Một buổi sớm nọ, Khúc Xuân Ca lại trông thấy nàng ôm gối ngồi bên ngoài cửa động, dõi mắt hướng về phía Trần gia. Nàng như vậy cũng đã được mấy hôm rồi. Y nhìn nàng một lúc, sau đó ngồi xuống bên cạnh, cẩn thận quan sát cảnh vật xung quanh.
“Xuân đại ca thấy nơi này như thế nào?” Trần Thanh Ngân bỗng hỏi.
“Ừm, cũng được lắm.” Khúc Xuân Ca đáp. So với Thất Dương tông, lãnh thổ Trần gia tuy thua kém không ít, song phạm vi cũng tương đối rộng lớn.
“Huynh có thấy nơi này đẹp không?” Nàng lại hỏi.
Khúc Xuân Ca thoáng im lặng, đưa mắt theo hướng ánh mắt của nàng, sau đó khẽ gật đầu:
“Ừm, quả thật rất đẹp.”
Mặc dù không phải là người thích ngắm cảnh non nước, nhưng vào lúc này, bức tranh hiện ra trước mắt khiến y chợt dâng lên một cảm giác lạ kỳ.
Cảm giác này, không giống như nỗi hoài niệm về Thất Dương tông, nơi lưu giữ vô số ký ức từ lúc y bắt đầu có nhận thức cho đến khi trưởng thành, nhưng dường như cũng có phần tương tự.
Y trầm ngâm một lúc rồi nhìn sang Trần Thanh Ngân, chợt hiểu ra nỗi niềm ấy xuất phát từ đâu. Chính là từ sâu bên trong đôi mắt nàng. Thế nhưng tại sao, đôi mắt ấy lại đang chảy xuống một dòng lệ?
“Ngân muội, có chuyện gì vậy?” Khúc Xuân Ca lo lắng hỏi.
“Xuân đại ca, hãy đưa muội rời khỏi đây, đến một nơi không có ai, cùng sống những ngày tháng yên bình, có được không?” Trần Thanh Ngân thút thít nói.
“Thế còn chuyện báo thù thì sao?” Y cảm thấy ngạc nhiên trước đề nghị của nàng.
“Không, muội không muốn nữa, Xuân đại ca cũng đừng nhắc đến chuyện này nữa.”
“Tại sao chứ? Chúng ta đã mất rất nhiều thời gian để chuẩn bị cho việc này, chẳng lẽ đều là công cốc hết ư?” Khúc Xuân Ca cất tiếng phản đối. “Rốt cuộc muội đang nghĩ gì, thù giết cha mẹ làm sao có thể không báo được chứ, sao có thể như thế được?”
Trần Thanh Ngân không trả lời câu hỏi của y, chỉ vừa lắc đầu vừa nói xin lỗi.
Khoảng một tháng trước, trên đường trở về Trần gia, hai người bắt gặp một bang hội vì tranh đoạt nội bộ mà tàn sát lẫn nhau, đến nỗi chẳng còn người nào sống sót. Khắp nơi đâu đâu cũng chỉ toàn là xác chết, thây chất cao như núi, máu chảy dài thành sông, cảnh tượng thật ghê rợn hãi hùng.
Nhân đó, Khúc Xuân Ca cũng kể thêm cho nàng những chuyện tranh đoạt trong chân giới, tất cả đều vô cùng thảm khốc.
Kể từ hôm ấy, nàng không ngừng nghĩ về những chuyện này, trong lòng cứ bồn chồn không yên. Cho đến khi lại được trông thấy Trần gia một lần nữa, nàng chợt nảy sinh một mối băn khoăn, liệu rằng việc trả thù của mình có đúng hay chăng?
Mỗi ngày trôi qua, nàng đều thức dậy thật sớm, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh tươi đẹp của Trần gia cho đến lúc chiều tà.
Từng tấc đất nơi đây đều có dấu chân nàng; từng gốc cây, ngọn cỏ đều là nơi nàng đã nằm nghỉ qua; những con thú nhỏ đáng yêu đang chạy nhảy kia cũng đều là bạn của nàng, từng lắng nghe nàng thổ lộ biết bao tâm sự.
Nếu việc báo thù thành công, Trần gia không còn ai làm chủ, chẳng những nội loạn nổ ra, mà các môn phái, bang hội, gia tộc lân cận cũng thừa cơ xông vào xâu xé, Trần gia rồi sẽ rơi vào tình cảnh giống như những gì nàng đã nhìn thấy cách đây không lâu.
Nàng không muốn điều đó xảy ra, không muốn mảnh đất xinh đẹp trước mắt biến thành một vùng đất chết. Vì vậy, nàng đã quyết định từ bỏ việc báo thù, dù rằng như thế cũng khiến trái tim nàng như bị cào rách tả tơi.
Nhưng nàng tin rằng, cha mẹ linh thiêng cũng sẽ thấu hiểu và không trách cứ nàng, bởi vì nàng đã lựa chọn đúng.
Khúc Xuân Ca thì trộm nghĩ: “Ta với Ngân muội tuy đã có lòng tương ái, nhưng cũng chưa được bao lâu, có lẽ nàng vẫn xem ta là người ngoài, không tiện xen vào chuyện của gia tộc nàng chăng?”
Tuy nhiên, nhìn vành mắt đỏ hoe cùng những giọt lệ long lanh đang rơi xuống của nàng, y liền gạt suy nghĩ này đi. Cõi lòng y bỗng dưng dịu lại. Y im lặng thật lâu, sau đó thở dài một hơi, dang tay ôm nàng vào lòng.
“Không, muội làm gì có lỗi chứ. Người xin lỗi phải là ta mới đúng.”
Đoạn lại nhẹ nhàng an ủi:
“Rốt cuộc là có chuyện gì, muội có thể nói cho ta biết được không? Muội sợ ta gặp nguy hiểm sao?”
“Đúng, đúng vậy.” Trần Thanh Ngân nói. Thật ra, đây cũng là một nguyên nhân khiến nàng thay đổi quyết định của mình.
“Muội đừng lo, kẻ địch ở ngoài sáng, chúng ta ở trong tối, mọi thứ cũng đã chuẩn bị đầy đủ, nhất định sẽ không có chuyện gì bất trắc xảy ra đâu.”
“Không, Xuân đại ca, coi như là vì muội mà đừng nhắc đến việc này nữa có được không?” Nàng ôm lấy y, liên tục lắc đầu.
Khúc Xuân Ca im lặng, không gặng hỏi hay thúc ép nàng thêm nữa, cũng tạm gác suy nghĩ giúp nàng trả thù sang một bên. Hai người nán lại thêm một vài ngày, vừa để thỏa lòng lưu luyến của nàng, vừa để bàn bạc xem sẽ đi đâu. Chiều hôm ấy, Trần Thanh Ngân nói:
“Chẳng phải Xuân đại ca vẫn chưa tìm được thứ cần tìm sao? Hay là chúng ta quay lại khu rừng mưa kia đi.”
Khúc Xuân Ca đồng ý. Hai người cùng nhau thu dọn đồ đạc, sau đó quay lại Hắc Vũ Lâm. Chuyến đi này, Trần Thanh Ngân không phải mang trong mình suy nghĩ về việc trả thù nữa, trông nàng có vẻ thoải mái hơn hẳn, nụ cười cũng xuất hiện nhiều hơn.
Hai người di chuyển không nhanh, vừa đi vừa ngắm cảnh nên mất hơn năm ngày mới đến nơi. Nhưng khi đến bên ngoài khu rừng, Khúc Xuân Ca chỉ đứng nhìn từ xa chứ không tiến vào.
“Xuân đại ca, có chuyện gì vậy?” Trần Thanh Ngân hỏi.
Khúc Xuân Ca chợt xoay người lại, nắm lấy tay nàng rồi mỉm cười:
“Ta nghĩ, không cần phải tìm nữa.”
Y vẫn chưa đột phá, nhưng cái gọi là cảm ngộ kia quá hư vô mịt mờ, liệu khi nào mới tìm thấy đây? Vả lại, y vốn cũng chẳng tin vào Thất Tinh Diễn Thiên Thuật của sư phụ, dù đây được coi là thần thuật được truyền lại từ thời Thất Dương Tông khai sơn lập phái.
Loanh quanh giữa một nơi tối tăm, vì một thứ không thể nắm bắt, vì một điều mình không hoàn toàn tin tưởng, liệu có vô nghĩa quá chăng?
Mặt khác, chẳng phải người xưa vẫn nói “cảm ngộ chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu” hay sao? Nếu đã không thể đột phá, vậy thì cứ tạm gác lại một bên. Nếu đã không thể xô đổ bức tường trước mắt, vậy thì lùi lại một bước, biết đâu sẽ nhìn thấy lối ra.
Đó là đối với bản thân y, còn về Trần Thanh Ngân, nàng chỉ là một nữ tử bình thường, sống được mấy chục năm, bắt nàng ở đây với mình suốt quãng thời gian ấy, có lẽ là cả một cuộc đời, thì thật là tàn nhẫn.
Khúc Xuân Ca ôm nàng vào lòng rồi bay đi, rời xa khỏi rừng mưa tối tăm lạnh lẽo, hướng về nơi có ánh nắng mặt trời. Cả hai cùng nhau du sơn ngoạn thủy, đôi lúc lại thăm thú các chốn thành thị phồn hoa, sống những ngày tháng vô tư lự.
Rồi họ bái thiên địa, nhờ nhật nguyệt chứng giám, kết thành phu thê. Sau đó thì định cư tại một nơi núi rừng hẻo lánh, hòa mình vào thiên nhiên, trước nhà trồng thêm hoa cỏ, làm hàng xóm với những bầy hươu nai. Cuộc sống thật bình thường, nhưng thật vui vẻ chẳng khác gì thần tiên.
Chỉ là qua vài năm, Trần Thanh Ngân phát hiện mình không thể mang thai, từ đó trong lòng mang ưu uất mà sinh bệnh. Khúc Xuân Ca biết chuyện, ngày đêm ở bên an ủi, hết sức khuyên giải mới giúp nàng bình tâm trở lại.
Có điều bệnh của nàng đã xâm nhập vào tim, sức khỏe không còn khôi phục như trước được nữa. Hình dung nàng trở nên tiều tụy, gương mặt nàng hốc hác xanh xao. Điều này càng khiến nàng thêm phần phiền muộn, thường hay soi gương rồi hỏi Khúc Xuân Ca:
“Thiếp trông xấu xí thế này, liệu chàng có thương thiếp nữa không? Sau này thiếp không còn nữa, liệu chàng có quên thiếp hay không?”
Những lúc như vậy, họ Khúc lại mỉm cười, âu yếm nói:
“Ta nhìn nàng bằng trái tim, không phải ở đôi mắt, vì vậy, đối với ta, nàng lúc nào cũng xinh đẹp. Ta từng nghe một người già trong tông nói, một người chỉ thật sự mất đi khi không còn ai nhớ đến họ, vì vậy, nàng nhất định sẽ sống, ít nhất cho đến khi ta chết đi, khi tâm trí ta trở nên mơ hồ, thân xác ta hóa thành tro bụi, hồn phách ta tan biến vào hư vô”.
Những lời mùi mẫn kiểu ấy, Khúc Xuân Ca chính là học được từ bọn người trần tục. Y vốn xem thường chúng, nhưng vì nàng thích nghe nên cũng ráng học theo. Bản thân y cũng tự biến vẻ ngoài của mình thành già đi, để nàng không phải bận tâm quá nhiều vì điều này.
Thời gian dần trôi, tình trạng Trần Thanh Ngân mỗi lúc một xấu đi. Khúc Xuân Ca muốn đưa nàng về Thất Dương Tông, nhưng nàng nhất quyết không chịu. Nàng sợ về nơi đó, bệnh chưa chắc đã khỏi, mà y sẽ lại bận rộn với chuyện tu luyện rồi quên mất nàng. Nàng biết suy nghĩ này thật ích kỷ, nhưng nàng có thể làm gì khác nữa đây?
Khúc Xuân Ca đành lặn lội khắp các vùng xung quanh, cầu đủ y sư cả phàm nhân lẫn tu sĩ, song vẫn chẳng có tiến triển gì. Bởi vì nàng không chỉ mắc tâm bệnh, mà còn do chất độc trong người đã đến lúc bộc phát, không cách nào cứu nổi. Thấy y thẫn thờ ngồi bên giường, Trần Thanh Ngân bèn níu tay nói:
“Thời gian của chúng ta chẳng còn bao lâu, chàng đừng lãng phí thêm nữa.”
Sau đó lấy từ dưới gối ra một cuốn sách có bìa màu xanh, bên trên thêu một chữ Trần bằng chỉ bạc.
“Chàng ở bên thiếp suốt bao năm qua, thương yêu, chăm sóc cho thiếp, khiến thiếp vô cùng hạnh phúc, cuộc đời thiếp như vậy đã là mãn nguyện rồi. Nhưng thiếp chẳng có gì báo đáp chàng, đành làm trái lời cha dặn, viết lại cuốn sách này, hi vọng sẽ giúp ích cho chàng, hi vọng mỗi khi nhìn thấy nó, chàng lại nhớ đến thiếp.”