Chương 122: Kế hoạch báo thù
Quá khứ, đôi khi nhớ lại sẽ khiến người ta đau lòng. Nhưng nếu có thể nói ra, và có người bên cạnh lắng nghe cũng như thấu hiểu, nỗi đau ấy sẽ vơi đi được phần nào. Vì vậy, sau một lúc điều chỉnh lại tâm tình, Trần Thanh Ngân vẫn muốn kể nốt câu chuyện của mình.
Lúc ấy, trận pháp lập tức được khởi động, ánh sáng tỏa ra nhanh chóng che mờ đi bóng dáng của mẹ hiền. Nước mắt nàng chảy giàn giụa khắp mặt, đến khi nhìn rõ lại thì đã thấy mình ở trong một thạch động xa lạ.
Nàng muốn khởi động lại trận pháp, đưa mình trở về bên cha mẹ, thế nhưng điểm đến phía bên kia không có phản hồi, nàng liền hiểu rằng mẹ nàng đã hủy nó đi.
Nàng chạy ra bên ngoài, nhưng chỉ thấy bốn bề rừng núi mênh mông. Từ nhỏ đến lớn, nàng rất ít khi rời khỏi Trần gia, đâu biết nơi này là nơi nào, làm sao tìm được đường về.
May thay, trong đám hộ vệ có một người thông thuộc địa hình, biết được mọi người đang ở đâu. Y dẫu không muốn làm trái lệnh mẹ nàng, nhưng trước sự khẩn khoản van xin của nàng, mà bản thân cũng rất muốn xem tình hình thế nào, vì vậy nên đã đồng ý với nàng.
Y khuyên nàng bình tĩnh, sau đó cùng những người khác đưa nàng về đến bên ngoài địa phận Trần gia, mất khoảng chục ngày đường để đi. Mọi người tìm một sơn động hẻo lánh để trú chân, sau đó phân công một người có thân thủ nhanh nhẹn thám thính tình hình.
Người này đi khoảng nửa ngày thì quay lại, báo rằng song thân của nàng đều đã không còn nữa. Tin tức lan truyền ra ngoài nói rằng tộc trưởng và phu nhân mắc phải một chứng bệnh lạ, khả năng lây nhiễm rất cao.
Tin đồn còn nói có vài vị trưởng lão không tin chuyện đó, muốn vào nhìn xem linh cữu hai người. Tuy nhiên, chỉ vài ngày sau thì mấy vị trưởng lão này cũng mắc bệnh lạ rồi chết theo, vì vậy không còn ai nghi ngờ gì nữa.
Cũng bởi lý do về căn bệnh truyền nhiễm, cha mẹ nàng không được an táng trong lăng mộ tổ tiên, nghe nói chỉ hỏa táng sơ sài ở một nơi vắng vẻ, may là tro cốt vẫn được giữ lại, hiện đang cất giữ tại từ đường của Trần gia.
Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cho mọi điều xấu nhất có thể xảy ra, song khi nghe xong những gì người đó kể lại, nàng vẫn không gắng gượng nổi, liền ngất lịm đi.
Đến lúc tỉnh dậy, nàng lại nghe có người trở về báo cáo, ở bên ngoài có vài tên lính của Trần gia đang ẩn nấp. Nơi mọi người trú ẩn đã bị mấy tên lính tuần tra ấy phát hiện. Có lẽ bọn chúng đã chia ra làm hai nhóm, một bên tiếp tục giám sát, một bên thì quay về báo tin.
Nàng muốn về Trần gia, bái tế vong hồn cha mẹ rồi mặc kệ ra sao thì ra, vì vậy đã bảo với những người hộ vệ là hãy rời đi trước. Tuy nhiên, bọn họ nhất định không chịu rời đi mà không có nàng.
Nàng rất đắn đo, không muốn những con người trung thành này phải chết theo mình, rốt cuộc đành phải cùng bọn họ lên đường.
Mấy tên giám sát kia phát hiện ra hành tung của mọi người, lập tức đuổi theo. Lúc ấy, nhân số bên nàng đông hơn, không khó để giăng bẫy rồi tiêu diệt những kẻ bám đuôi. Mặc dù vậy, trong số đó có một tên thân thủ rất khá, lại vô cùng giảo hoạt, không có cách nào giết được.
Mọi người đành mặc kệ hắn, cố gắng đi nhanh nhất có thể. Tuy nhiên, bởi vì người đông, lại mang theo một gánh nặng là nàng nên tốc độ bị chậm đi rất nhiều. Nếu cứ tiếp tục, trước sau gì cũng bị truy binh đuổi kịp.
Trần Thanh Ngân lại đề nghị những người hộ vệ cứ mặc nàng rồi tự chạy thoát thân. Nghe vậy, đám hộ vệ đột nhiên rút ra binh khí rồi quỳ rạp xuống đất. Người đứng đầu trong số đó nói:
“Chúng thuộc hạ vốn đều là những kẻ bơ vơ không nơi nương tựa, lẽ ra đã phải phơi thây chốn đầu đường xó chợ, thân xác bị chó tha quạ mổ từ lâu, đâu còn được sống cho đến bây giờ.
May mắn thay, chúng thuộc hạ được lão gia với phu nhân thu nhận, cho ăn cho mặc, dạy dỗ thành những con người có ích. Ơn nghĩa chẳng khác nào cha mẹ tái sinh, cho dù kiếp sau hóa thành thân trâu ngựa hầu hạ cũng không báo đền hết công ơn này.
Nay lão gia với phu nhân đã không còn, tiểu thư chính là chủ nhân của chúng thuộc hạ. Nhưng nếu tiểu thư không cần chúng thuộc hạ nữa, vậy thì chúng thuộc hạ chỉ còn cách chết đi mà thôi.”
Nói xong, y liền đưa thanh kiếm kề lên cổ chính mình, lằn ra cả vết máu. Những người khác cũng đồng loạt làm theo. Tất cả ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào nàng.
Chỉ cần nàng nói một câu muốn đuổi họ đi lần nữa, bọn họ sẽ lập tức tự sát trước mặt nàng. Nàng không dám nhắc đến chuyện đó thêm nữa. Mọi người lại cùng nhau lên đường, bất kể ngày đêm.
Nhưng rồi chuyện gì phải đến cũng sẽ đến, bọn truy binh rốt cuộc đã đuổi kịp. Các hộ vệ chia ra làm hai nhóm, một nửa cầm chân kẻ địch, một nửa tiếp tục đưa nàng bỏ trốn. Những người ở lại đều biết chắc rằng mình sẽ phải chết, thế nhưng không một ai lộ vẻ sợ hãi.
Cũng may là bấy giờ trong Trần gia đang có nhiều chuyện rối ren cần giải quyết, nhị thúc của nàng còn phải lo vỗ về để làm yên lòng các vị trưởng lão, cho nên nhất thời không thể cử những cao thủ hàng đầu truy bắt nàng được.
Dẫu vậy, bọn sát thủ được phái đi cũng đủ để thu thập đám hộ vệ của nàng ở lại cản đường. Những người này dù sao cũng là mẹ nàng trong lúc vội vàng tập hợp lại được, chỉ có vài người thuộc hạng tinh anh.
Cứ như thế, nhiều ngày trôi qua, một bên không ngừng chạy trốn, một bên không ngừng đuổi giết, số người bên cạnh nàng mỗi lúc một ít đi.
Hôm ấy, truy binh lại lần nữa đuổi kịp. Nàng muốn thương lượng với bọn chúng, xin cho các hộ vệ của mình một con đường sống. Tuy nhiên, đám sát thủ này đã nhận được lệnh, chỉ cần mang đầu của nàng trở về, mà những người đi theo nàng cũng không được để một ai sống sót.
Lý do của việc này ban đầu nàng không hiểu, nhưng suy nghĩ kỹ thì có lẽ là vì nàng đã học thuộc Vạn Lý Tiêu Linh Phổ, cũng như biết được những chuyện có liên quan.
Đây là bí mật cực kỳ trọng đại, nếu truyền ra bên ngoài sẽ tạo nên mối nguy rất lớn đối với Trần gia. Chẳng những khiến các thế lực năm xưa bị lão tổ của nàng ăn trộm đến đòi nợ, mà những kẻ không liên quan cũng sẽ dòm ngó.
Sau đó, đám truy binh xông vào mở cuộc tàn sát. Các hộ vệ liều chết chống đỡ, mở ra một con đường máu đưa nàng chạy đi. Những người ấy, từng người từng người lần lượt ngã xuống, cuối cùng chỉ còn lại một mình nàng.
Những chuyện tiếp theo, Khúc Xuân Ca đều đã biết, nàng cũng không kể thêm nữa.
Nghe xong câu chuyện, một bầu máu nóng chợt dâng lên trong lồng ngực Khúc Xuân Ca. Y rất muốn làm gì đó cho nàng, liền nắm chặt tay nàng rồi hỏi:
“Ngân muội, muội có biết tu vi của nhị thúc muội là như thế nào không?”
“Tu vi của nhị thúc ư?” Trần Thanh Ngân ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “Cách đây vài năm, gia đình muội có tổ chức một bữa tiệc nhỏ để chúc mừng nhị thúc đột phá cảnh giới, nếu muội nhớ không nhầm thì hình như là tố linh cảnh hậu kỳ.”
“Thế thì tốt lắm.” Khúc Xuân Ca khẽ gật gù.
“Cái gì tốt cơ?” Trần Thanh Ngân hỏi.
“Cách đây vài năm mới đột phá đến cảnh giới này, tức là còn kém Xuân đại ca của muội nhiều lắm.” Khúc Xuân Ca đáp.
Lần trước, Trần Thanh Ngân có nói mười tên lập trận pháp giăng bẫy hai người đều là trưởng lão cấp cao của Trần gia. Tu vi của chúng vào khoảng tố linh cảnh trung kỳ đổ xuống, vì vậy y đoán rằng nhị thúc của nàng cũng không cao hơn bao nhiêu, quả nhiên là không sai.
Khúc Xuân Ca đã đạt tới đỉnh phong của cảnh giới này nhiều năm rồi, cho dù nhị thúc của Trần Thanh Ngân có tư chất thông thiên, chỉ vài năm sau khi đột phá cũng chắc chắn không thể đuổi kịp y được.
“Đi, ta đưa muội về Trần gia, chúng ta cùng nhau trả thù cho cha mẹ muội.”
“Trả thù sao?” Trần Thanh Ngân lộ vẻ đắn đo. “Nhưng bên trong Trần gia có rất nhiều trận pháp lẫn cạm bẫy nguy hiểm, thậm chí có cả những thứ lợi hại hơn trận pháp lần trước mười vị trưởng lão dùng để đối phó với Xuân đại ca nữa.”
“Có muội ở đây, chẳng lẽ những thứ đó làm gì được ta sao?” Khúc Xuân Ca nói.
Thật ra, y cũng không rõ hiểu biết về trận pháp của Trần Thanh Ngân nhiều đến đâu, chỉ muốn khích lệ nàng. Y tự tin rằng những trận pháp ấy không thể làm khó được mình, lần trước khốn đốn là vì chủ quan mà thôi.
Nếu truyền tin về Thất Dương Tông, gọi thêm vài người tới giúp thì mọi chuyện càng dễ dàng. Nhưng đây vốn là việc riêng tư cá nhân, Khúc Xuân Ca không muốn làm phiền đến người khác.
Nghe y nói, hai mắt Trần Thanh Ngân bỗng dưng sáng lên, lộ vẻ phấn khích. Kiến thức của nàng, cộng với bản lĩnh của Xuân đại ca, việc đột nhập vào Trần gia không phải là chuyện bất khả thi.
Dưới ánh nắng bình minh, hai người Khúc Trần ngồi bàn bạc một lúc lâu rồi cùng nhau lên đường. Tuy nhiên, hai người không đi đến Trần gia ngay, thay vào đó tìm một sơn cốc bên ngoài một thành thị của người tu chân để nghỉ lại.
Tại đây, Trần Thanh Ngân dựa trên trí nhớ của mình, vẽ ra một tấm bản đồ lớn đến mấy trượng, từ ngoài vào trong nối tiếp nhau hàng chục vòng tròn xen lẫn hình vuông, mà càng tiến đến gần trung tâm thì hình vẽ càng dày đặc.
Vẽ xong, nàng bắt đầu giải thích tỉ mỉ cho Khúc Xuân Ca về các trận pháp, cơ quan bố trí xung quanh Trần gia, bên cạnh đó là vị trí các tháp canh phòng, thời gian thay đổi lính gác…
Những điều này nàng đều nghe được từ cha mình, ông vốn chỉ muốn nàng hiểu thêm về Trần gia, nhưng không ngờ rằng nàng lại có thể ghi nhớ hết thảy.
Sau đó, nàng lại vẽ ra đủ loại trận khí to nhỏ khác nhau, đưa cho Khúc Xuân Ca. Những thứ này đều là bí mật của Trần gia nên không thể đem ra ngoài, họ Khúc phải tự luyện lấy. Y vốn không rành về luyện khí nên luyện hỏng không ít, mất rất nhiều thời gian mới làm xong.
“Ngân muội mặc dù chỉ là một phàm nhân, song trí tuệ quả thật là bất phàm.” Khúc Xuân Ca cầm một món đồ trông như con chim sẻ bằng đồng trên tay, thầm nghĩ.
Phải biết rằng người có tu vi học tập trận pháp đã khó, người bình thường học lại càng khó hơn. Trần Thanh Ngân không chỉ thông minh, mà còn phải có niềm say mê vô tận với trận pháp cùng nghị lực phi thường mới có thể đạt đến mức độ như vậy.
Càng nghĩ, Khúc Xuân Ca càng cảm thấy yêu mến và nể phục nàng nhiều hơn.
Thời gian chậm rãi trôi qua, kế hoạch dần được hoàn thiện, những thứ cần thiết đều đã chuẩn bị xong xuôi. Sau hơn ba năm, hai người rốt cuộc rời khỏi sơn cốc, nhanh chóng tiến về phía Trần gia.