Chương 121: Tâm sự
Hai người ôm nhau một lúc thì ngồi xuống, tựa vào nhau ngắm nhìn không gian bao la hùng vĩ của màn đêm. Khúc Xuân Ca bỗng hỏi:
“Ngân muội, ta có thể gọi ngươi… ừm, gọi muội là Ngân muội được không?”
“Tất nhiên rồi.” Trần Thanh Ngân vui vẻ đáp. “Vậy muội sẽ gọi đại ca là Xuân đại ca nhé.”
“Tất nhiên là được.” Khúc Xuân Ca gật đầu. Ngồi thêm một lúc, y lại hỏi:
“Bây giờ muội muốn đi đâu?”
“Đi đâu cũng được, miễn ở bên Xuân đại ca là muội mãn nguyện rồi.”
“Hay về môn phái của ta nhỉ?”
Trần Thanh Ngân khẽ giật mình. Môn phái của y, tức là ở đó có gia đình y, còn có sư phụ, sư thúc, sư bá của y, có các huynh đệ tỷ muội của y, đột nhiên phải gặp gỡ nhiều người như vậy, nàng cảm thấy vẫn chưa sẵn sàng.
“Cái đó, cái đó, có vẻ không ổn lắm.” Nàng ta ấp úng nói.
“Ừm, đúng là không ổn thật.” Khúc Xuân Ca gật gù. Sư phụ bảo y ra ngoài tìm kiếm cảm ngộ đột phá, y chưa làm xong đã đành, lại còn dẫn về một cô nương nữa.
Chuyện tình cảm nam nữ mặc dù không ai ngăn cấm, nhưng Thất Dương tông từ trước đến nay vẫn có một thông lệ, đó là những người được bồi dưỡng cho vị trí đứng đầu của bảy ngọn chủ phong đều không có đạo lữ quá sớm.
Một khi vướng vào chuyện tình ái, việc tu luyện ắt sẽ bị phân tâm. Nếu lỡ như có con cái, người làm cha mẹ cũng không thể nào đóng cửa bế quan suốt mấy năm liền được.
Khúc Xuân Ca nắm lấy tay Trần Thanh Ngân, ngửi mùi hương thoang thoảng trên mái tóc, lắng nghe hơi thở nhè nhẹ cùng âm thanh của trái tim nàng. Y không muốn sư phụ sẽ thất vọng về mình, tất nhiên cũng không muốn rời xa nàng. Sau một hồi ôm ấp giai nhân, y lại hỏi:
“À phải rồi, những kẻ muốn giết nàng, liệu có còn phái người tìm đến chúng ta nữa không?”
“Không đâu.” Trần Thanh Ngân khẽ lắc đầu. “Mười người lần trước đều là trưởng lão cấp cao trong tộc, tổn thất như vậy là quá lớn đối với Trần gia, bọn họ chắc sẽ từ bỏ chuyện này thôi.”
“Trần gia? Bọn chúng đều là người cùng tộc với nàng?” Khúc Xuân Ca ngạc nhiên hỏi.
“Đúng vậy.” Trần Thanh Ngân buồn bã gật đầu.
“Vậy tại sao chúng lại muốn giết nàng chứ?”
“Chuyện này, có lẽ liên quan đến Vạn Lý Tiêu Linh Phổ.”
“Vạn Lý Tiêu Linh Phổ? Là sách dạy thổi tiêu sao?” Khúc Xuân Ca lại hỏi.
“Không phải.” Trần Thanh Ngân mỉm cười, xua tay nói. “Đây là bí kíp gia truyền của nhà muội, liên quan đến trận pháp.”
Năm xưa, Trần gia lão tổ Trần Tử Doanh vốn là một người trộm mộ, trong lúc hành nghề vô tình đào được một cuốn bí kíp, nói về việc nghịch suy các nguyên tắc để tìm ra kẽ hở trong trận pháp, ngoài ra còn hướng dẫn chế tạo các loại trận khí để khuếch đại những sơ hở đó.
Cuốn bí kíp này chính là Vạn Lý Tiêu Linh Phổ. Nhờ có nó, lại có sẵn công phu độn thổ tiềm hành, Trần lão tổ liền quyết định đổi nghề, từ trộm của người chết chuyển sang trộm của người sống.
Những nơi lão tổ đi qua, thần không biết quỷ không hay, chẳng lưu lại một chút dấu vết, đến khi có người phát hiện ra thì bảo khố của họ đã mất đi không ít đồ tốt.
Tuy nhiên, bởi tu vi bản thân không cao, Trần lão tổ cũng chỉ nhắm đến những môn phái, gia tộc cỡ nhỏ. Dẫu vậy, lão vẫn trở thành một tên trộm khét tiếng lúc bấy giờ, nhưng bởi không ai biết tên thật của lão là gì, cho nên vẫn thường gọi lão là Vô Tung Tiểu Quỷ.
Sau nhiều năm tích lũy, tài vật kiếm được đã tương đối nhiều, Trần lão tổ cũng mỏi mệt với việc phải bôn ba xuôi ngược khắp nơi, bèn tìm đến một nơi hoang vắng nghỉ chân, sau đó lập nên Trần gia.
“Cha muội chính là tộc trưởng đời thứ chín của Trần gia.” Trần Thanh Ngân nói.
“Ông ấy bị hãm hại là bởi vì chức tộc trưởng sao?” Khúc Xuân Ca hỏi.
Trần Thanh Ngân khẽ gật đầu.
“Vậy kẻ đó là…” Y không nói hết câu, nhưng trong lòng cũng có chút suy đoán.
“Là nhị thúc của muội.” Nàng thở dài một hơi, tiếp tục nói:
“Từ nhỏ muội đã không thể tu luyện, mẹ sau khi sinh muội lại không thể mang thai lần nữa, còn cha thì không muốn nạp thêm thê thiếp, cho nên cha đã quyết định truyền chức vị tộc trưởng cho con trai của nhị thúc. Việc này, chỉ có vài người biết.
Từ nhỏ, cha muội và nhị thúc vẫn rất thân nhau, cha muội việc gì cũng nhường nhịn thúc ấy, còn thúc ấy thì luôn kính trọng cha muội. Mối quan hệ khăng khít giữa hai người trong tộc ai ai cũng biết, do đó không ai cảm thấy bất ngờ trước quyết định của cha muội.
Mặc dù vậy, cha muội vẫn còn rất nhiều thọ nguyên, mà con trai nhị thúc thì chưa trưởng thành, cũng cần phải xem biểu hiện của y thế nào nữa, cho nên việc truyền vị này phải sau nhiều năm nữa mới được công bố.”
“Nhị thúc của nàng vì không đợi được, lại sợ cha muội đổi ý nên mới tìm cách hãm hại cả nhà nàng đúng không?”
“Muội nghĩ là còn có lý do khác nữa.”
“Lý do khác ư?”
“Ngay từ khi chào đời muội đã không thể tu luyện, vốn dĩ ai cũng tưởng muội mắc phải chứng bệnh lạ, nhưng hóa ra lại không phải vậy, mà trong suốt thời gian mang thai muội, mẹ muội đã bị hạ độc.”
“Là nhị thúc của nàng làm sao?” Khúc Xuân Ca tức giận nói. “Người cùng một nhà với nhau, sao lại có thể làm được chuyện đó chứ?”
“Muội cũng không ngờ nhị thúc lại làm như vậy. Dù sao thì lúc muội còn nhỏ, thúc ấy cũng đối xử với muội rất tốt.” Trần Thanh Ngân im lặng trong chốc lát, sau đó thở dài một hơi nói:
“Chất độc không chỉ khiến muội sinh ra là một phế nhân, mà còn khiến mẹ muội về sau không thể thụ thai được nữa.”
“Như thế có khi lại tốt.” Khúc Xuân Ca khẽ lẩm bẩm.
“Huynh nói cái gì?” Trần Thanh Ngân ngạc nhiên nhìn y, sau đó ánh mắt rũ xuống. “Xuân đại ca nói đúng, nếu như mẹ muội lại sinh thêm một đệ đệ hay muội muội, đứa bé ấy chắc cũng sẽ giống như muội, là một phế nhân, trở thành gánh nặng cho người khác.”
“Ta xin lỗi, ta không có ý đó.” Khúc Xuân Ca kéo nàng vào lòng, xoa đầu an ủi. “Muội tuy chỉ là một người bình thường nhưng rất thông minh, lại có nghị lực hơn người, ta rất thích muội, chưa bao giờ xem muội là gánh nặng cả.”
“Có thật thế không?”
“Thật, ta nói dối muội làm gì chứ? Mà chuyện lúc nãy muội đang kể, sau đó thì sao nữa?”
“Sau đó ư? Tuy muội không thể tu luyện, nhưng cha mẹ vẫn yêu thương muội, không hề có ý ghét bỏ. Mặc dù vậy, có nhiều lúc muội vẫn cảm thấy tủi thân, rất muốn được tu luyện như những đứa trẻ khác.
Bởi vì sao ư? Muội tuy là con của tộc trưởng, nhưng lại chỉ là một đứa trẻ bình thường, thế nên chẳng có ai thật sự muốn chơi cùng. Lúc lũ trẻ xung quanh thi chạy, muội không thể theo kịp. Lúc bọn họ rủ nhau bay lên không trung, muội cũng chỉ có thể đứng bên dưới ngước nhìn.
Những lúc ấy, muội cảm thấy bản thân thật cô đơn, cũng thật vô dụng, chẳng thể làm gì ngoài việc cố gắng lao thật nhanh về phòng, đóng chặt cửa lại rồi nằm khóc một mình.”
Dường như nỗi uất ức thuở xưa lại ùa về, trên gương mặt nàng bỗng chảy xuống một dòng lệ. Nàng gạt nhẹ nước mắt rồi nói tiếp:
“Mặc dù không nói ra, nhưng cha mẹ vẫn biết được tâm sự của muội. Vì vậy mà khi muội được mười một tuổi, cha bắt đầu dạy cho muội về những thứ có trong Vạn Lý Tiêu Linh Phổ.
Sau khi tiếp xúc với trận pháp, tuy muội không hoàn toàn làm chủ những thứ ấy, nhưng ít nhiều cũng khiến tâm trạng khuây khỏa được phần nào. Nó cho muội cảm giác mình cũng là một phần của tu chân giới, thế giới của cha mẹ muội.
Nhưng niềm vui nhỏ bé ấy của muội chẳng kéo dài được bao lâu. Sau khi biết được chuyện này, nhị thúc ngờ rằng cha muội có thâm ý khác, cũng tưởng việc đầu độc mẹ con muội trước đó đã bị bại lộ, thế là thúc ấy bèn đi trước một bước.”
“Nhị thúc lấy lý do vừa mua được một viên ngọc quý, tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại hoa viên chung, rồi hẹn gia đình muội đến.
Hôm ấy, trên bàn tiệc, sau khi đã qua vài tuần rượu, nhị thúc chợt yêu cầu cha muội mau truyền lại chức vị tộc trưởng cho con trai thúc ấy. Cha muội tất nhiên là không đồng ý, bảo rằng vẫn chưa đến lúc thích hợp.
Sau năm lần bảy lượt đưa ra đề nghị nhưng đều bị từ chối, nhị thúc đột nhiên đập bàn đứng dậy, tỏ thái độ gay gắt với cha muội. Cha muội tuy hiền từ nhưng dù sao vẫn là người đứng đầu Trần gia, cũng lớn tiếng giáo huấn thúc ấy một phen.
Nhưng mới nói được vài câu, cha muội bỗng ngồi sụp xuống bàn, thổ ra một ngụm máu đen. Thì ra trong rượu của cha muội đã hòa sẵn thuốc độc từ trước.
Bấy giờ, nhị thúc bỗng như biến thành một con người hoàn toàn khác. Tuy vẫn là gương mặt ấy, nhưng ánh mắt lại mang đến cho muội một cảm giác sợ hãi đến lạnh sống lưng.
Thúc ấy bắt đầu thóa mạ cha muội, bảo rằng cha muội từ trước đến nay chỉ toàn là giả nhân giả nghĩa, chẳng những năm xưa cố tình hại chết đại ca của hai người để chiếm lấy chức vị tộc trưởng, mà A Lan với Khiêm Nhi cũng bởi cha muội mà chết.”
“Hóa ra, phía trên cha muội vốn còn một vị bá phụ nữa, nhưng không hiểu vì lý do gì lại qua đời từ sớm. Khiêm Nhi hình như là con trai đầu lòng của nhị thúc, còn A Lan là ai thì muội chưa từng nghe nói tới.
Tuy chuyện về những người này muội không biết rõ, nhưng muội tin rằng cha muội không hề làm những việc mà nhị thúc nói. Ngay cả với kẻ hầu người hạ cha muội cũng đối xử vô cùng tốt, nói chi là với những người thân thích, sao có thể hãm hại bọn họ được chứ.”
Trần Thanh Ngân ngưng một chút rồi lại kể:
“Lúc ấy, nhị thúc đã uống rất nhiều rượu, thế nên càng chửi càng hăng, nói năng chẳng còn kiêng dè gì nữa. Sau khi chửi mắng cha muội xong thì cũng nói ra luôn tất cả những việc mình đã làm.
Cha muội càng nghe càng tức giận. Cả đời cha muội chưa làm việc gì thẹn với lương tâm, nhưng thật không ngờ rằng nhị thúc vẫn luôn mang lòng oán hận mình đến thế.
Cha muội gắng gượng dậy, đánh nhau với nhị thúc một trận, các trưởng lão cũng xông vào hỗn chiến, trong chốc lát đã có người chết kẻ bị thương. Mẹ muội nhân lúc loạn lạc dắt muội trở về nhà, trốn vào một đường hầm bí mật, phía cuối có một truyền tống trận, bảo đám hộ vệ đưa muội rời đi.
Không, muội không muốn đi. Muội cũng muốn giúp cha mẹ một tay, cũng muốn làm gì đó cho hai người, thế nhưng… thế nhưng rốt cuộc lại chẳng thể làm gì được.”
Vừa nói hết câu, nàng đã òa khóc nức nở. Khúc Xuân Ca không nói gì, chỉ khẽ vỗ về lên bờ vai run rẩy của nàng, sau đó nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng.
Kể ra những chuyện này, nàng tất nhiên muốn được nghe thấy những lời an ủi. Tuy nhiên, có những thứ còn hơn cả vạn lời nói. Những cử chỉ dịu dàng cùng hơi ấm mà cơ thể ấy tỏa ra, đang chầm chậm xoa dịu nỗi đau trong tim nàng.
Nhưng quan trọng hơn hết, nàng biết y vẫn luôn lắng nghe, luôn thấu hiểu những gì nàng nói. Thế nên dù cho nước mắt vẫn chưa ngừng rơi, song cõi lòng nàng đã không còn trĩu nặng.