Chương 120: Trên núi dưới trăng
Y thuật của Lê đại phu quả thật cao minh, đến sáng ngày thứ ba Trần Thanh Ngân đã qua cơn nguy kịch, tuy nhiên vẫn chưa tỉnh lại.
Những ngày tiếp theo, Khúc Xuân Ca đều ở bên cạnh chăm sóc cho nàng, ngoại trừ những lúc nàng cần làm vệ sinh cá nhân là do một phụ nhân trong y quán giúp đỡ, còn lại thì hầu như y không rời nàng nửa bước.
Ban đầu Khúc Xuân Ca cũng chẳng muốn, thế nhưng Lê đại phu cứ bức bách mãi nên y không thể làm khác được. Có điều là qua vài ngày, y bắt đầu thấy việc này cũng không đến nỗi tệ, dần dà lại có cảm giác thích thú.
“Hóa ra chăm sóc người khác cũng có thể khiến ta vui vẻ.” Khúc Xuân Ca thầm nghĩ.
Lúc rảnh rỗi, Lê đại phu lại bảo y phụ giúp các công việc trong y quán. Tay chân y tất nhiên là nhanh nhẹn hơn người thường, làm gì cũng đâu ra đấy, chỉ một thoáng là xong.
Những người đến khám bệnh thấy y ân cần tháo vát thì đều khen ngợi không thôi. Họ Khúc lấy lý do mặt bị rỗ rồi che mặt lại, thành thử không ai biết y là ai, chỉ nghe Lê đại phu thường gọi là A Xuân.
Mỗi ngày trôi qua, Khúc Xuân Ca tiếp xúc với thôn dân cũng nhiều hơn. Không chỉ trong phạm vi y quán, y còn ra ngoài giúp mọi người các công việc như mang vác gỗ, dựng nhà, đào ao, lập hàng rào chống thú dữ…
Y giúp người làm việc, người trả công y bằng những món quà đơn giản như vài quả bầu, vài con cua, hoặc đôi lúc chỉ là lời cảm ơn đi kèm với nụ cười. Giá trị của những thứ ấy còn chẳng bằng một mẩu linh thạch vụn, thế nhưng lại mang đến cho Khúc Xuân Ca cảm giác vui vẻ lạ thường.
Y chợt nhận ra, thôn dân ở đây đều là những con người thân thiện dễ mến. Hóa ra, trước kia y bị bọn họ xa lánh là bởi vì chính y mà thôi. Hiểu ra điều này tưởng là dễ, nhưng thật ra lại không dễ chút nào.
Đột nhiên, trước mắt Khúc Xuân Ca hiện lên hình bóng của một nữ hài nhỏ nhắn, với hai bím tóc đung đưa trên đầu, tay phải cầm xiên kẹo mứt, tay trái cầm con chó bông, nụ cười ngây ngô đầy đáng yêu.
Y đã tặng cho đứa bé ấy một lá bùa hộ mạng, tuy nhiên lại bị mẹ của đứa bé vứt xuống đất. Chỉ là lúc này nghĩ lại, chính y mới thật sự là người đã vứt lá bùa ấy đi.
Chuyện này cứ quấy rầy tâm trí Khúc Xuân Ca suốt mấy ngày liền. Trần Thanh Ngân thấy vẻ mặt y đột nhiên không được thoải mái, bèn hỏi:
“Công tử có chuyện gì không vui sao?”
Nếu là trước đây, Khúc Xuân Ca sẽ không muốn nói cho ai biết suy nghĩ của mình. Mà trước đây y cũng sẽ không có những suy nghĩ kiểu này. Còn hiện tại, y chỉ do dự một lúc rồi nói ra. Trần Thanh Ngân chợt nắm lấy tay y, dịu dàng khuyên nhủ:
“Công tử không cần phải tự trách mình như vậy, ở đời vẫn luôn có những chuyện không như ý, nếu cứ mãi nghĩ về những chuyện đó thì những chuyện bây giờ, những chuyện sắp tới sẽ không chuyên tâm được, rồi sẽ lại làm hỏng việc, trong lòng sẽ lại buồn phiền, cứ thế hóa thành một vòng lặp vô tận, có câu họa vô đơn chí, nguyên nhân chính là từ đó mà ra chứ đâu.”
Khúc Xuân Ca thoáng trầm ngâm rồi nở nụ cười, trong lòng bỗng dưng nhẹ nhõm được đôi chút. Y nắm chặt bàn tay Trần Thanh Ngân, chăm chú nhìn vào đôi mắt long lanh của nàng, khẽ nói:
“Cảm ơn.”
Vừa rồi, Trần Thanh Ngân chỉ vô ý nắm lấy tay Khúc Xuân Ca, đến khi nhận ra thì gương mặt nàng liền đỏ ửng lên đầy vẻ thẹn thùng. Tuy nhiên, nàng cũng không muốn rụt tay về, cứ mặc cho họ Khúc nắm bao lâu thì nắm.
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng có âm thanh như tiếng sấm nổ vang lên, sau đó là tiếng thanh la hỗn loạn của người dân. Khúc Xuân Ca vỗ nhẹ lên bàn tay Trần Thanh Ngân, ngoảnh mặt về phía cửa cười nói:
“Chờ ta một lát.”
Dứt lời thì che mặt lại rồi chạy thẳng ra bên ngoài. Sau khoảng thời gian ăn hết một bữa cơm, Trần Thanh Ngân thấy họ Khúc quay trở lại liền hỏi:
“Ngoài đó có chuyện gì vậy?”
Khúc Xuân Ca chỉ lên cổ nàng rồi hỏi:
“Ngươi còn nhớ nó chứ?”
Trần Thanh Ngân sờ lên chiếc khăn lông choàng cổ, mỉm cười nói:
“Là nó sao?”
Chiếc khăn đó chính là đuôi của con hổ lúc trước nàng gặp trong rừng, không ngờ nó lại lần nữa xuất hiện ở đây. Nàng lại hỏi:
“Vậy giờ nó đâu rồi?”
“Ta đã đuổi nó đến một ngọn núi rất xa nơi đây, bắt nó cả đời không được ăn thịt người nữa.”
Vừa rồi, con hổ xông vào trong thôn, định bắt vài thôn dân để ăn thịt. Nhưng nó chưa kịp bắt được ai thì bỗng phát hiện ra một luồng khí tức vô cùng quen thuộc, thứ đã khắc sâu vào trong linh hồn nó.
Khí tức ấy hiển nhiên chính là do Khúc Xuân Ca tỏa ra. Con hổ này sống đã lâu, có chút linh tính, mà họ Khúc cũng chỉ nhắm vào một mình nó nên không có người nào khác hay biết.
Chỉ thấy con hổ hung hăng, đang giương nanh múa vuốt thì đột nhiên lăn đùng ra, giãy đành đạch rồi quay đầu bỏ chạy, bộ dạng trái ngược hoàn toàn so với lúc vừa mới xuất hiện.
Nhân lúc không ai để ý, Khúc Xuân Ca liền hóa thành một cơn gió đuổi theo nó. Y dắt con hổ đi rất xa rồi dừng lại trên một ngọn núi, đeo cho nó một chiếc vòng cổ khiến nó không thể tấn công con người được nữa.
Trần Thanh Ngân nghe kể lại sự việc thì che miệng cười khúc khích, sau đó nói:
“Con hổ này cũng thật xui xẻo, lần nào đi kiếm ăn cũng bị công tử chặn lại.”
Kể từ sau khi cha mẹ qua đời, bản thân phải lưu lạc khắp nơi, đây là lần đầu tiên nàng cười một cách thoải mái vô tư đến như vậy.
Nụ cười của nàng rơi vào trong mắt Khúc Xuân Ca, bỗng sáng bừng lên như hoàng hôn mùa hạ, như bình minh của buổi đông tàn, cứ kéo dài mãi không dứt, khiến y ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Trước cái nhìn ấy, Trần Thanh Ngân không khỏi e thẹn cúi đầu, chỉ là đôi mắt trong veo vẫn còn lưu luyến, như giọt sương mai nửa muốn ẩn nấp trong nụ hoa đang hé nở, nửa muốn bay lên dưới ánh mặt trời.
Đôi má nàng ửng đỏ như một rặng mây hồng, khiến cho dung nhan trông càng thêm phần kiều diễm.
Đôi môi nàng nhẹ mím lại, nét cười dần tan nhưng không biến mất, đọng lại một vẻ mơ hồ huyền bí, khiến người khác nhìn vào bỗng dâng lên ao ước muốn biết nàng đang nghĩ gì, thế nhưng lại không có cách nào biết được điều đó.
Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi lại tựa như kéo dài đến vô tận, và khi giật mình tỉnh giấc, chợt có cảm giác như vừa được tái sinh. Giữa hai tâm hồn, dường như vừa xuất hiện một sợi dây vô hình liên kết với nhau…
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, lại qua nửa tháng, sức khỏe của Trần Thanh Ngân đã hoàn toàn khôi phục, mà thương thế của Khúc Xuân Ca cũng đã khỏi hẳn. Sau khi bàn bạc với nhau, hai người quyết định cùng đến chỗ Lê đại phu để nói lời từ biệt.
Lúc ấy cũng đang là buổi tối muộn, Lê đại phu cũng đang ngồi đọc sách trong phòng. Biết tin hai người muốn rời đi, lão nhìn cả hai từ đầu đến chân rồi phẩy tay nói:
“Đi đi, đi mau đi, tốt nhất là đừng quay lại đây làm phiền ta nữa.”
Cả hai người Khúc Trần đều hiểu, ý của lão là đừng làm phiền lão phải chữa bệnh cho Trần Thanh Ngân thêm nữa.
Câu nói này, có lẽ là muốn nhắc nhở Khúc Xuân Ca phải chăm sóc tốt cho nàng, đồng thời cũng giống như một lời chúc phúc dành tặng cho hai người, chúc cho hai người luôn khỏe mạnh bên nhau.
Hai người Khúc Trần nhìn nhau mỉm cười, cúi đầu cảm tạ Lê đại phu lần nữa, sau đó nắm tay nhau bước đi. Nhưng Khúc Xuân Ca đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay lại hướng về phía Lê đại phu nói:
“À phải rồi, bấy lâu nay ta vẫn luôn muốn hỏi đại phu một việc.”
“Việc gì?”
“Đại phu không hận ta sao?”
“Hận ngươi?” Lê đại phu ngạc nhiên hỏi lại. “Về chuyện gì chứ?”
“Lần trước bởi vì ta mang Trần cô nương đến đây nên đã khiến rất nhiều người phải chết.”
Khúc Xuân Ca không rõ có ai trong số đó liên quan đến Lê đại phu hay không, nhưng kể cả khi chẳng có quan hệ thân thích gì, giữa những con người sống gần nhau vẫn tồn tại một mối gắn kết gọi là tình cảm láng giềng, thứ mà y vừa mới biết đến không lâu. Lê đại phu lắc đầu nói:
“Ai mà chẳng phải chết. Tưởng nhớ về người đã khuất là không sai, nhưng việc của ta là chữa bệnh cứu người, nếu cứ mãi đau lòng vì người đã ra đi mà mang hận thù, e rằng sẽ có lúc ta vô tình làm hại đến những người còn đang sống.”
Lão đã sống đủ lâu, cũng chứng kiến không ít cái chết, có lẽ vì thế mà cái chết không còn làm phiền đến lão được nữa, dù cho đó là cái chết của những người xung quanh hay cái chết mà chính lão sắp phải nhận lấy vì tuổi già. Lê đại phu lại xua tay, nói:
“Thôi, các ngươi đi đi, ta còn phải nghỉ ngơi nữa.”
“Vậy xin cáo từ.” Khúc Xuân Ca nói, sau đó nắm tay Trần Thanh Ngân bước ra khoảng sân trống rồi cùng nhau bay đi.
Sương trắng đọng lại giữa những ngọn cây, ánh trăng sáng trong soi xuống tạo thành những con đường mông lung huyền ảo, lấp lánh ngân quang như có muôn vàn tinh tú trải dài dưới chân.
Trần Thanh Ngân hít một hơi thật sâu, đưa cơn gió mát lành tràn vào trong lồng ngực, khiến cho tinh thần đầy khoan khoái. Thuở nhỏ, cha mẹ vẫn thường thay nhau bế nàng bay lượn dạo chơi, nhưng hiển nhiên cảm giác lúc ấy so với hiện tại là hoàn toàn khác nhau.
Một lúc sau, nàng lại thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi cao, nhìn xuống tưởng như đang trôi nổi giữa dòng sông mây, ngước lên tưởng như có thể hái được những vì sao sáng.
“Lúc mới biết bay, ta rất thích đến những nơi như thế này.” Khúc Xuân Ca nói. “Ta nghĩ ngươi cũng sẽ thích.”
“Vâng, Khúc công tử, tiểu nữ thích lắm.” Trần Thanh Ngân đáp, ngón tay đưa lên nhẹ vén làn tóc rối phất phơ trước mặt, cài ra phía sau vành tai như trong suốt dưới ánh trăng.
“Lạnh không?” Khúc Xuân Ca hỏi, không đợi câu trả lời đã choàng lên vai nàng một tấm vải lụa màu lam. Trần Thanh Ngân sờ nhẹ tấm lụa, bàn tay cảm thấy mát rượi, mà gió núi lạnh lẽo đã trở nên hiền hòa dễ chịu từ lúc nào.
“Đa tạ Khúc công tử.” Nàng thẹn thùng cúi đầu, ánh trăng nghiêng nghiêng nhẹ chiếu lên bờ má, trắng mịn như tuyết tan.
Khúc Xuân Ca đứng ngắm nhìn nàng thật lâu, rồi chợt nhận ra mình thất thố, vội vàng quay đi. Y hướng ánh mắt xuống khe núi sâu, nghe từng đợt gió lộng thổi lên làm tung bay tà áo, phất phơ sợi tóc mai.
Qua một hồi yên lặng suy nghĩ, y xoay người lại, nhìn vào đôi mắt long lanh của nàng:
“Ta thích ngươi.”
Tình cảm vốn là bản năng của con người, nhưng vì thời gian dài chỉ tập trung vào tu luyện khiến cho Khúc Xuân Ca dần quên đi điều đó. Tuy nhiên, sau khi gặp gỡ Trần Thanh Ngân, cảm xúc nguyên thủy ấy lại dần hiện rõ bên trong y.
Khúc Xuân Ca không biết lý do tại sao, nhưng không thể phủ nhận sự tồn tại của nó. Dẫu vậy, cách mà y nói ra điều đó quá đường đột, lại dường như có phần thiếu tinh tế.
Tuy nhiên, Trần Thanh Ngân đâu có quan tâm, bởi vì nàng cũng đã thích y, dẫu y có cộc cằn thô lỗ hơn nữa thì vẫn thích. Nhưng đúng là việc này đến quá bất ngờ, cho nên nàng chưa kịp chuẩn bị.
Nàng khẽ “a” một tiếng, bối rối cúi đầu, tròng mắt đưa qua đưa lại như hai hột xúc xắc vừa gieo xuống, còn trống ngực thì cứ đập thình thịch. Khúc Xuân Ca cũng đứng ngây ra một lúc rồi hỏi:
“Sao thế, ngươi không thích ta ư?”
“Không, không thể nào.” Trần Thanh Ngân nói, sau đó liên tiếp lắc đầu, vội lí nhí giải thích: “Không thể nào không thích Khúc công tử được.”
Thế là trên đỉnh núi cao, dưới vầng trăng sáng, gió như tiếng sáo thổi lồng lộng, mây trắng như đàn hạc hân hoan nhảy múa, còn hai bóng người thì từ từ tiến lại gần nhau, hòa vào làm một.