Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-mot-bai-muoi-nam-danh-xuyen-qua-gioi-giai-tri.jpg

Bắt Đầu Một Bài Mười Năm Đánh Xuyên Qua Giới Giải Trí

Tháng 1 17, 2025
Chương 600. Đại kết cục Chương 599. Ta liền muốn cái bảng một
sinh-hoat-he-than-hao.jpg

Sinh Hoạt Hệ Thần Hào

Tháng 1 12, 2026
Chương 202: Ăn trên đường cùng 6000 vạn!( Cầu nguyệt phiếu!) (5) Chương 202: Ăn trên đường cùng 6000 vạn!( Cầu nguyệt phiếu!) (4)
giai-tri-vua-ra-nguc-lien-cung-thien-hau-nhao-tai-tieng.jpg

Giải Trí: Vừa Ra Ngục, Liền Cùng Thiên Hậu Nháo Tai Tiếng

Tháng 1 22, 2025
Chương 604. Đại kết cục Chương 603. « giải cứu binh nhì Ryan » phá kỷ lục?
ta-khong-the-nao-la-yeu-ma.jpg

Ta Không Thể Nào Là Yêu Ma

Tháng 1 24, 2025
Chương 432. Siêu thoát Chương 431. Vực ngoại Chân Kinh hàng lâm
ta-nguoi-ham-mo-chi-la-gia-di-khong-phai-chet.jpg

Ta Người Hâm Mộ Chỉ Là Già Đi, Không Phải Chết

Tháng 2 24, 2025
Chương 162. Trâu già gặm cỏ non Chương 161. Lão Ưng vốn là có thể bay!
tranh-ra-cai-kia-phuong-ngao-thien-la-cua-ta

Tránh Ra, Cái Kia Phượng Ngạo Thiên Là Của Ta

Tháng 2 1, 2026
Chương 16 đi biển bắt hải sản nam nữ Chương 15 mới vào Quan Hải Nhai
dien-roi-di-nu-de-do-nhi-muon-cung-ta-o-chung

Điên Rồi Đi? Nữ Đế Đồ Nhi Muốn Cùng Ta Ở Chung?

Tháng 10 4, 2025
Chương 1091: Chưởng nhất thống Tam Thiên Thần vực Chương 1090: Một quyền oanh bạo Cửu Thiên Thần Vực (2)
tam-quoc-ta-thanh-truong-giac-nguoi-noi-nghiep.jpg

Tam Quốc: Ta Thành Trương Giác Người Nối Nghiệp

Tháng 4 30, 2025
Chương 373. Đại kết cục (2) Chương 372. Đại kết cục (1)
  1. Thiên Ly Vũ
  2. Chương 119: Qua cơn hoạn nạn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 119: Qua cơn hoạn nạn

Không biết đã qua bao nhiêu lâu, hai mắt Khúc Xuân Ca chợt khẽ động đậy, chầm chậm mở ra. Trước mắt y lúc này là một bầu trời xanh ngắt, từng áng mây trắng đang lững lờ trôi, biến hóa ra các hình thù kỳ lạ.

Khúc Xuân Ca cảm giác trên ngực nặng trĩu, cúi nhìn thì thấy nữ tử họ Trần đang nằm gục đầu lên đó ngủ say. Y nghiêng người muốn ngồi dậy, nhưng toàn thân ê ẩm đau nhức, không còn chút sức lực, đành nằm luôn như vậy, nhắm mắt thổ nạp.

Khoảng nửa ngày sau, khi đã khôi phục được một chút chân khí, Khúc Xuân Ca chống tay ngồi dậy, lay nhẹ vào người Trần Thanh Ngân.

“Này, đừng ngủ nữa, dậy đi.”

Vừa lay vừa gọi mấy lần mà Trần Thanh Ngân vẫn cứ nằm im bất động, y bèn lật ngửa nàng ta lại xem sao. Bỗng thấy sắc mặt nàng trắng bệch như người đã chết thì hốt hoảng kêu lên:

“Sao lại thế này?”

Khúc Xuân Ca chạm vào bàn tay nàng thấy lạnh ngắt thì càng kinh hãi, nhưng khi xem thử mạch còn đập hay không thì thấy vẫn còn, lại thở phào một hơi. Chỉ là mạch của nàng rất yếu, lúc có lúc không, tưởng chừng có thể biến mất bất cứ lúc nào, thế nên trong lòng y lại lo lắng.

Trong đầu Khúc Xuân Ca thoáng hiện lên cảnh tượng đánh nhau với mười người áo đen. Trước đó, y đưa cho Trần Thanh Ngân một món đồ chơi, tạm biến nàng thành tảng đá để đám người kia không chú ý tới, bản thân cũng rảnh tay để đối phó với kẻ địch.

Sau khi trận chiến kết thúc, y cạn kiệt linh lực nên ngất đi. Trần Thanh Ngân không biết rõ tình trạng của họ Khúc, bản thân thì vẫn còn trong hình dạng tảng đá, chỉ thò được hai bàn tay với hai bàn chân ra ngoài, càng hốt hoảng không biết tính sao.

Cũng may sau một ngày thì thuật biến thân hết tác dụng, nàng liền trở lại bình thường. Nàng thấy không còn cách nào khác ngoài việc đưa Khúc Xuân Ca đến nhờ Lê đại phu chữa trị, thế là liền nắm lấy áo y, nhắm hướng Lưỡng Đào thôn rồi lạch bạch kéo đi.

Tuy nhiên, sau vài ngày di chuyển, lương thực trong người nàng đã đến lúc cạn kiệt, Khúc Xuân Ca lại đang hôn mê nên không thể mở túi trữ vật lấy thức ăn cho nàng.

Khu rừng tuy rậm rạp nhưng mưa gió quanh năm, thực vật vì thế toàn những loại đặc thù, trong mắt Trần Thanh Ngân đều vô cùng lạ lẫm. Nàng không biết thứ nào có thể ăn được, sợ nếu ăn phải loài cây có độc thì càng nguy hiểm, đành chỉ uống nước mưa cầm hơi qua ngày.

Đường sá xa xôi, bụng đói cồn cào, lại phải kéo theo một người nặng gấp rưỡi mình, khiến cho sức lực của nàng mỗi lúc một suy yếu. Nàng chẳng còn nghĩ được gì, chỉ biết cố gắng lê từng bước chân về phía trước.

Không biết đã đi bao nhiêu lâu, có lẽ là năm ngày, hoặc cũng có thể là mười ngày, rốt cuộc cũng rời khỏi khu rừng mưa. Tuy nhiên, Lưỡng Đào thôn vẫn còn cách rất xa, mà nàng bấy giờ đã sức cùng lực kiệt, cố đi thêm được nửa dặm đường rồi cũng gục lên người Khúc Xuân Ca bất tỉnh.

Nơi đây linh khí cực kỳ loãng, chỉ là so với Hắc Vũ Lâm không có chút linh khí nào thì vẫn hơn. Khúc Xuân Ca dù trong cơn hôn mê nhưng vẫn còn hô hấp, cứ thế đưa chút linh khí ít ỏi đấy vào trong người.

Khí hải họ Khúc vốn đang khô kiệt, gặp phải linh khí khác nào đất hạn gặp mưa, liền tự động hấp thụ lấy rồi tích trữ. Tuy nhiên, bởi vì vừa ở trạng thái khô kiệt xong, cho nên nếu chỉ có như vậy thì linh khí vẫn bị ứ trệ, không cách nào lưu chuyển được.

Nhưng xảo diệu thay, Trần Thanh Ngân lúc ngã xuống đã vô tình gục đầu vào khí hải của y, lồng ngực hô hấp lên xuống cũng tạo thêm động lực, giúp linh khí dần tràn vào các lộ kinh mạch đi khắp cơ thể, tuy chậm chạp hơn bình thường nhưng theo thời gian vẫn đủ một vòng.

Vòng linh khí thứ nhất đã lưu chuyển xong thì vòng thứ hai càng dễ dàng hơn, mà các vòng tiếp theo lại càng trơn tru. Nhờ vậy, Khúc Xuân Ca dần dần thoát khỏi trạng thái hôn mê, sau đó thì tỉnh lại.

Có điều Khúc Xuân Ca vẫn còn rất yếu, khắp người chằng chịt vết thương. Y nhìn Trần Thanh Ngân, thầm suy đoán về những chuyện đã xảy ra lúc mình còn hôn mê. Trong lòng chợt dâng lên một cảm xúc lạ kỳ, khiến y càng lo lắng cho tình trạng của nàng nhiều hơn.

Khúc Xuân Ca vội mở túi trữ vật, lấy một bộ trường bào màu tím nhạt khoác lên người nàng. Sau đó uống một viên phục linh đan, lại lấy đủ thứ dược phấn dược cao xử lý qua loa những vết thương trên cơ thể chính mình.

Không kịp chờ các loại dược lực có tác dụng, Khúc Xuân Ca liền bế Trần Thanh Ngân chạy đi. Y cũng có suy nghĩ giống nàng, muốn đưa người kia đến chỗ Lê đại phu cứu chữa. Bỗng có tiếng rên khe khẽ vang lên:

“Khúc công tử gắng lên… ta, ta nhất định sẽ đưa công tử đến chỗ Lê đại phu… cầu xin ông ấy chữa trị cho công tử.”

Thì ra Trần Thanh Ngân đang nói trong lúc đang mê sảng. Khúc Xuân Ca thấy nàng trong cơn mê vẫn còn nghĩ tới mình, lòng lại càng xúc động. Lại nghe nàng thều thào:

“Khúc công tử, xin công tử đừng đuổi tiểu nữ đi… tiểu nữ, tiểu nữ không muốn rời xa công tử.”

Nàng vừa nói vừa ứa ra dòng lệ lấp loáng nơi khóe mắt. Khúc Xuân Ca lấy ngón tay lau nước mắt cho nàng, nắm chặt bàn tay đang run rẩy của nàng, chợt âu yếm đáp lại:

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không bỏ rơi ngươi đâu.”

Trần Thanh Ngân không nghe thấy, nhưng dường như cảm nhận được hơi ấm cùng lời động viên của y, khóe môi khô khốc tựa như mỉm cười, hơi thở cũng điều hòa được đôi chút.

Hai người đến Lưỡng Đào thôn thì trời cũng đã tối, trong thôn nhiều nhà đã tắt đèn, chỉ còn vài ô cửa sổ là phát ra chút ánh sáng nhạt nhòa. Nhìn những con đường vắng vẻ không có bóng người, Khúc Xuân Ca bỗng thở phào một hơi.

Y vốn không biết sợ là gì, thế nhưng lúc này lại cảm thấy rất lo sợ. Y sợ Trần Thanh Ngân sẽ không tỉnh lại, do đó sợ những người dân trông thấy sẽ đuổi mình đi, sợ mình gây gổ với bọn họ thì Lê đại phu sẽ không chịu cứu chữa cho nàng nữa.

Nếu là lúc khác, Khúc Xuân Ca chỉ cần một cái nhấc chân là có thể lập tức tiến vào giữa thôn mà không ai hay biết. Có điều hiện tại y đang ở trạng thái vô cùng suy yếu, không đủ sức làm được chuyện đó.

Y nhặt vài viên đá, rón rén bước đi như một tên trộm, bất chợt gặp phải con chó nào còn thức thì liền ném cho nó bất tỉnh để khỏi làm ồn. Chỉ một đoạn đường ngắn ngủi như thế, vậy mà khiến y cảm thấy thật vất vả.

Đến trước nhà Lê đại phu, Khúc Xuân Ca đặt Trần Thanh Ngân nằm bên cạnh con sư tử bằng đá, sau đó nhảy qua tường, nhẹ nhàng mở cổng rồi bế nàng vào trong.

Y băng qua phần sân nhỏ phía trước, vòng qua hai lối hành lang, lại đi qua một khoảng sân rộng dựng đầy những giàn phơi dược liệu, tìm đến phòng ngủ của Lê đại phu.

Thấy bên trong vẫn còn sáng đèn, Khúc Xuân Ca bèn gõ lên cánh cửa một cái, rồi lại hai cái. Lê đại phu đang nghiên cứu y tịch, nghe tiếng gõ cửa tưởng là gia nhân đến trình việc, liền ngẩng đầu lên hỏi:

“A Chử đấy ư, muộn thế này rồi còn có chuyện gì vậy?”

“Ngoài này có người sắp chết rồi, xin đại phu ra xem mau.” Khúc Xuân Ca đáp.

Lê đại phu thấy giọng nói bên ngoài có phần lạ lẫm, nhưng nghe có người hấp hối cần cứu chữa thì liền bỏ ngay cuốn sách xuống, quên cả mặc thêm áo lẫn mang giày, vội cầm ngọn đèn cầy trên bàn bước ra mở cửa. Lão vừa nhìn đã nhận ra Khúc Xuân Ca, ngạc nhiên nói:

“Là ngươi?”

“Đúng vậy.” Họ Khúc gật đầu.

“Lại là tiểu nha đầu này nữa sao?” Lão soi ánh đèn đến gần gương mặt người đang nằm trong vòng tay gã thanh niên, lại nhận ra đó chính là Trần Thanh Ngân.

“Đúng vậy.” Khúc Xuân Ca lại nói.

“Ngươi… cái tên này thật là.” Lê đại phu không biết phải nói thế nào với y.

Lúc trước Trần Thanh Ngân đã giải thích hai người không phải là một đôi phu phụ, nhưng từ đó đến nay cũng đã mấy tháng, ai biết xảy ra những chuyện gì?

Lão chỉ thấy kỳ quái là tiểu nha đầu họ Trần sao lại vẫn còn ở bên cạnh bức tượng gỗ này, mà tình trạng của nàng hiện tại cũng giống hệt lần đầu được đưa đến chỗ mình, thậm chí còn có vẻ nặng hơn.

Tuy nhiên, những suy nghĩ đó cũng chỉ thoáng qua trong chớp mắt, cứu người mới là việc quan trọng hơn. Lê đại phu giục:

“Mau, đưa nha đầu này đến y phòng.”

Dứt lời liền đi trước dẫn đường, vừa đi vừa gọi đám gia nhân thức dậy chuẩn bị đồ đạc, dụng cụ, nước sôi.

Lê đại phu cho Trần Thanh Ngân uống một viên Hồi Dương Cứu Cấp Đan hòa với nước ấm, sau đó châm cứu vào huyệt hợp cốc, nội quan ở tay, huyệt thái xung, tam âm giao ở chân, các huyệt toàn trúc, thừa khấp, thái dương, giáp xa, nghinh hương ở trên mặt.

Khúc Xuân Ca không hiểu tác dụng của những việc này, nhưng chỉ thấy chưa đầy nửa canh giờ sau, thân nhiệt của Trần Thanh Ngân đã dần ấm trở lại, trên gương mặt lộ vẻ mừng rỡ.

Lại qua thêm nửa canh giờ, một gã dược đồng mang lên một chén thuốc vừa mới sắc xong. Lê đại phu rút hết kim trên người Trần Thanh Ngân ra, đưa chén thuốc cho Khúc Xuân Ca rồi nói:

“Ngươi cho nha đầu này uống đi.”

“Tại hạ sao?” Họ Khúc chỉ vào người mình hỏi.

“Đúng vậy.” Lê đại phu đáp. “Chỉ một chén thuốc ngươi cũng không làm được sao?”

“Vậy… vậy còn đại phu?”

“Ngươi biết bây giờ là lúc nào không?” Lê đại phu nói. “Đã là canh ba rồi đấy, ta tuổi cao sức yếu chứ đâu có được khỏe mạnh như ngươi, thế nên ta phải đi ngủ, sáng sớm ngày mai còn có nhiều bệnh nhân chờ ta nữa.”

“Vậy, vậy còn những người khác? Đại phu có thể bảo họ…”

“Không!” Lê đại phu dẫu điềm đạm đến mấy cũng không nhịn nổi phải gắt lên. “Bọn chúng cũng phải đi nghỉ sớm để lấy sức làm việc cho ta. Ngươi muốn cứu con tiểu nha đầu này thì đừng có phiền phức nữa.”

“Vâng, vâng, vậy thì không làm phiền đại phu nữa.”

Lê đại phu tuy chỉ là một thường dân lương thiện, thế nhưng lúc nổi giận cũng khiến cho Khúc Xuân Ca đột nhiên có cảm giác không dám trái lời. Có lẽ những người mang bộ dạng già cả thường có một cái uy nào đó khiến người khác phải kính nể, giống như sư phụ của y vậy.

“Sớm biết điều như thế có phải tốt hơn không.”

Lê đại phu quắc mắt nhìn bộ dạng khép nép của họ Khúc, hừ một tiếng rồi xoay người bước đi. Ra đến cửa, lão hơi ngoái nhìn đôi nam nữ trẻ tuổi, sau đó vừa đi vừa lắc đầu lẩm bẩm:

“Bọn trẻ bây giờ thật là khó hiểu.”

Lúc về đến phòng mình, lão ngồi đọc sách thêm một hồi lâu nữa rồi mới lên giường nằm nghỉ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

giet-quai-vinh-cuu-them-thuoc-tinh-cac-ha-ung-doi-ra-sao.jpg
Giết Quái Vĩnh Cửu Thêm Thuộc Tính, Các Hạ Ứng Đối Ra Sao?
Tháng 1 22, 2025
hong-hoang-ta-la-muon-tro-thanh-nam-nhan-vua-cho-lam.jpg
Hồng Hoang: Ta Là Muốn Trở Thành Nam Nhân Vua Chỗ Làm
Tháng 1 17, 2025
dan-dao-luan-hoi.jpg
Đan Đạo Luân Hồi
Tháng 1 21, 2025
vu-su-max-cap-thien-phu-theo-linh-hoan-ao-thuat-bat-dau.jpg
Vu Sư: Max Cấp Thiên Phú, Theo Linh Hoàn Ảo Thuật Bắt Đầu
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP