Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
truong-sinh-luyen-khi-su

Trường Sinh Luyện Khí Sư

Tháng mười một 27, 2025
Chương 1168 Phi thăng Tiên Giới (Chương cuối) (3) Chương 1168 Phi thăng Tiên Giới (Chương cuối) (2)
hong-hoang-theo-dong-hai-tom-bat-dau-tien-hoa.jpg

Hồng Hoang: Theo Đông Hải Tôm Bắt Đầu Tiến Hóa!

Tháng 5 12, 2025
Chương 518. Luyện hóa Thiên Địa Nhân ba đạo! Siêu việt Thiên Đạo, trở thành Bàn Cổ! ( đại kết cục ) Chương 517. Thành đoàn xuất thế các thần thánh! Là ai trộm ta bảo vật?
dau-la-tuyet-the-mi-ma-vu-hao-cam-on-nguoi-duong-tam

Đấu La: Trọng Sinh Vũ Hạo, Các Nàng Đều Mưu Đồ Làm Loạn

Tháng mười một 23, 2025
Chương 453: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 452: Đại kết cục-6
ta-tai-tay-du-ban-tang-bao-do.jpg

Ta Tại Tây Du Bán Tàng Bảo Đồ

Tháng 2 1, 2026
Chương 230: Tìm tới Tôn Ngộ Không Chương 229: Quan Âm cũng nghĩ mua tàng bảo đồ
dau-la-he-thong-den-som-van-nam-ta-hanh-ha-no-duong-tam

Đấu La: Hệ Thống Đến Sớm Vạn Năm, Ta Hành Hạ Nổ Đường Tam

Tháng mười một 12, 2025
Chương 317: Dung hợp Kim Long Vương huyết mạch thành tựu Long Thần, vị diện thăng cấp! (hoàn tất chương) Chương 316: Cổ Nguyệt Na thức tỉnh
dam-nay-nguoi-choi-deu-la-slime-a.jpg

Đám Này Người Chơi Đều Là Slime A

Tháng 1 20, 2025
Chương 8. Cái kia sau khi cố sự 3 Chương 7. Cái kia sau khi cố sự 2
an-gi-bo-do-an-an-lien-quet-ngang-tu-chan-gioi

Ăn Gì Bổ Đó, Ăn Ăn Liền Quét Ngang Tu Chân Giới

Tháng mười một 8, 2025
Chương 620: Là kết thúc, cũng là bắt đầu. Chương 619: Hoàn thành sứ mệnh.
dao-phap-cua-ta-den-tu-than-thoai-chi-quai-the-gioi

Đạo Pháp Của Ta Đến Từ Thần Thoại Chí Quái Thế Giới

Tháng 10 9, 2025
Chương 643: Ức kiếp mà sinh, ta là thái thượng (đại kết cục) Chương 642: Hỗn Nguyên Vô Cực Kim Đan Đại Đạo
  1. Thiên Ly Vũ
  2. Chương 117: Hiểm nguy trùng trùng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 117: Hiểm nguy trùng trùng

Khúc Xuân Ca tay phải múa kiếm, tay trái vung chưởng, vừa điên cuồng chống đỡ trước sức công phá mãnh liệt của hàng ngàn hàng vạn ngọn hỏa thương, vừa rứt bỏ những sợi dây leo quấn dưới chân mình.

Lúc này, y hoàn toàn không có lấy một khoảng trống để thực hiện lại chiêu Thất Tịch Oanh Lôi Kiếm. Huống hồ một chiêu đó cũng chưa chắc phá vỡ được chiếc lồng kia. Có lẽ cần phải sử một chiêu mạnh hơn thế nữa.

Trần Thanh Ngân nép sát vào lồng ngực họ Khúc, nghe tiếng gầm gừ xen lẫn hơi thở gấp gáp bên tai, lại thấy máu trên người y chảy xuống mỗi lúc một nhiều, trong lòng cảm thấy vô cùng lo lắng. Nàng suy nghĩ một lúc rồi mím chặt môi, khẽ gọi:

“Khúc công tử.”

Khúc Xuân Ca tuy nghe thấy, nhưng đang lúc nước sôi lửa bỏng nha đầu này còn muốn cái gì nữa chứ? Y không muốn mất tập trung nên không đáp lời. Trần Thanh Ngân lại thấp giọng nói:

“Công tử chiếu cố cho tiểu nữ, tiểu nữ rất lấy làm cảm kích. Thế nhưng tiểu nữ không thể liên lụy công tử đến mức này được, xin công tử cứ giao tiểu nữ cho bọn chúng rồi tự mình rời khỏi đây thôi.”

“Đồ ngu!” Khúc Xuân Ca nghe nàng lải nhải thì bực mình quát lên. “Thứ nhất, Khúc mỗ này đã nói điều gì là phải làm đến cùng. Thứ hai, có giao ngươi ra thì bọn chúng cũng chưa chắc để ta rời đi.”

Trần Thanh Ngân từ nhỏ luôn sống trong sự bảo bọc của cha mẹ, xung quanh lại có không ít người bảo vệ, chưa biết đến những hiểm nguy lẫn xảo trá của thế giới bên ngoài là gì.

Nhưng kể từ mấy tháng trở lại đây, sau khi cha mẹ bị hãm hại đều mất đi, còn nàng liên tục bị đuổi giết, chịu nhiều cực khổ, bấy giờ mới bắt đầu thấm thía được ít nhiều.

Nàng chợt nhớ đến vài hôm trước, bọn sát thủ truy ra dấu vết của nàng ở Lưỡng Đào thôn, nhưng thay vì gõ cửa từng nhà để tìm kiếm, bọn chúng lại dỡ từng nóc nhà lên, không thấy nàng thì giết luôn cả những thôn dân vô tội.

Ngẫm lại chuyện ấy, Trần Thanh Ngân thấy lời của Khúc Xuân Ca cũng có lý. Nhưng có lý thì có lý, nghe y nói không muốn giao nàng cho bọn sát thủ, trong lòng nàng vẫn có chút lâng lâng, chợt dâng lên một cảm giác vui sướng khó tả, kể cả khi vừa bị mắng như tát nước vào mặt.

“Nếu như được chết cùng Khúc công tử ở đây cũng không phải chuyện gì quá tệ.” Nàng thầm nghĩ, đột nhiên không còn sợ hãi gì nữa. Đôi môi hé nở một nụ cười, cứ thế gục đầu vào ngực họ Khúc.

Không còn sợ hãi, tâm trí cũng được thông suốt hơn, Trần Thanh Ngân xuyên qua bên dưới cánh tay y nhìn ra xung quanh, chợt thấy chiếc lồng màu vàng hay những ngọn hỏa thương đều khá quen thuộc.

Cách đây vài năm, cha nàng đột nhiên bày ra các loại trận pháp, sau đó dắt nàng đi xem cẩn thận một vòng từ ngoài vào trong mỗi trận pháp, giải thích cặn kẽ từng ngóc ngách nhỏ của chúng, cuối cùng là hướng dẫn cho nàng cách thoát khốn.

Nàng vốn không thể tu luyện, thế nên những việc đó đều do cha nàng thực hiện, bảo nàng chỉ cần ghi nhớ những gì đã trông thấy là được. Cha nàng đã từng nói rằng:

“Tất cả trận pháp đều được bố trí dựa trên các nguyên tắc nhất định, giống như các số từ không cho đến chín, chỉ có mười số nhưng có thể tạo ra vô hạn số, từ các nguyên tắc cơ bản đi đến trận pháp hoàn chỉnh cũng là tương tự. Nếu có thể hiểu được cặn kẽ những nguyên tắc này, việc suy ngược ra cách hóa giải hoặc thoát khỏi sự vây khốn của trận pháp là điều dễ dàng.”

Dĩ nhiên, cha nàng chỉ lấy các con số làm ví dụ cho dễ hiểu, còn việc sắp xếp và kết hợp các nguyên tắc là phức tạp hơn rất nhiều. Sau đó, cha lại đưa cho nàng một cuốn “Vạn Lý Tiêu Linh Phổ”.

Nàng cứ tưởng đó là một cuốn sách viết về âm luật, dạy cách thổi tiêu, hóa ra bên trong lại là những nguyên tắc cơ bản mà cha nàng đã nói đến. Tuy nhiên, trong sách có nhiều chỗ viết rất vắn tắt, nếu chưa được cha thị phạm lẫn giảng giải qua, có lẽ nàng phải mất rất nhiều thời gian mới hiểu nổi.

Nàng vốn là con độc nhất trong nhà, lúc sinh nàng ra, cha mẹ đã đặt biết bao kỳ vọng. Thế nhưng nàng không tu luyện được, bao nhiêu kỳ vọng đó cũng tan thành mây khói.

Dẫu cho cha mẹ không nói ra, vẫn luôn yêu thương nàng hết mực, thế nhưng những người xung quanh bàn tán xôn xao, lẽ nào nàng nghe mà không hiểu. Tất nhiên là nàng rất buồn về điều này, song cũng vì vậy lại càng cố gắng làm một đứa con ngoan ngoãn, luôn vâng lời cha mẹ.

Do đó, mặc dù cảm thấy những lý giải liên quan đến trận pháp chẳng có ích gì với mình, nàng vẫn dốc hết tâm trí để học thuộc. Cũng may đầu óc nàng không đến nỗi ngu si, những gì cha truyền đạt lẫn những thứ được viết trong sách nàng đều ghi nhớ hết thảy.

Mất một thoáng tìm tòi trong ký ức, Trần Thanh Ngân dần nhận ra bên ngoài là một trận pháp mà mình đã từng thấy qua, gọi là Ngũ Hành Tiêm Ma Trận.

Trận pháp này hình thành dựa trên ngũ hành tương sinh tương khắc, lấy một hành làm chủ sinh ra những hành khác, đến khi đầy đủ sẽ tự động tuần hoàn, sau đó lại lấy ngũ hành hóa thành thuật pháp để vây khốn rồi tiêu diệt địch nhân, biến hóa tùy vào chủ hành lẫn người điều khiển.

“Khúc công tử, công tử nhìn giúp tiểu nữ xem có phải chiếc lồng này có ba trăm tám mươi tư cây trụ không?” Trần Thanh Ngân chợt cất tiếng hỏi.

Khúc Xuân Ca đang bận chống chọi với trận pháp mệt bở hơi tai, thương tích đầy mình, còn chưa suy nghĩ ra được cách thoát khỏi tình cảnh ngặt nghèo này lại nghe nàng yêu cầu kỳ lạ, hai hàng chân mày liền nhíu chặt, lộ vẻ cau có.

Nàng thấy y không trả lời, đành tự ló đầu ra lẩm nhẩm đếm. Nhưng khi đếm được khoảng một trăm mười mấy số thì bỗng nghe Khúc Xuân Ca cằn nhằn:

“Đúng rồi, đúng rồi, đúng là có ba trăm tám mươi tư cây trụ, ngươi đừng có đếm nữa.”

Trần Thanh Ngân đếm rất khẽ, hầu như chỉ hơi mấp máy môi, tuy nhiên vì ở khoảng cách quá gần, Khúc Xuân Ca tu vi lại cao nên tai rất thính, dù cho xung quanh đầy những tiếng động ầm ĩ nhưng y vẫn nghe thấy được.

Trong hoàn cảnh này, tiếng kiếm thương va chạm hiển nhiên phải có nên y chẳng thấy phiền toái gì nhiều, còn tiếng rì rầm đếm số kia là thứ không nên xuất hiện mà lại cứ xuất hiện, khiến y phần nào đó bị phân tâm.

Nếu không phải đang lúc cần căng mình ra đối phó với nguy cơ tứ phía, vận dụng hết toàn bộ tinh thần lẫn giác quan, chắc chắn Khúc Xuân Ca đã tự phong bế thính giác của chính mình.

Dù sao cũng chỉ là một cái liếc mắt, y không muốn nghe nàng ta cứ rì rầm bên tai nên nói luôn cho đỡ nhức đầu. Trần Thanh Ngân nghe giọng y có vẻ khó chịu, sợ y nói đại cho xong nên cố hỏi lại:

“Có thật không?”

“Thật!” Khúc Xuân Ca tay phải khua kiếm gạt hỏa thương bắn tới, tay trái rứt mấy sợi dây gai ném đi, miệng thì nói: “Thật hơn cả việc ta với ngươi sắp chết nữa.”

Trần Thanh Ngân vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng vừa rồi đôi co nên nàng cũng quên mất là đã đếm đến chỗ nào, lại thấy tình hình đang vô cùng cấp bách, thôi thì cứ liều một phen.

Các đầu ngón tay nàng không ngừng bấm vào nhau lia lịa, trong đầu thầm tính toán. Một lúc sau, nàng thò tay vào trong ngực áo, lấy ra hàng tá sợi dây chuyền rồi lựa một cái có mặt hình quả quýt.

Bấm “tách” một tiếng, phần nắp liền bật lên, hóa ra là một chiếc la bàn. Nàng nhanh chóng xác định phương hướng, lại tháo một sợi dây chuyền khác có mặt đeo là một cái chén nhỏ giống như đồ chơi.

“Khúc công tử, mau truyền linh lực vào thứ này rồi ném vào chỗ kia.”

Khúc Xuân Ca đầu tóc rối bời, hai mắt đỏ ngầu, nhìn thấy cái chén đồ chơi thì không nhịn được phun ra một ngụm máu, khàn giọng nói:

“Ngươi lại muốn cái gì nữa đây.”

Miệng nói, nhưng hai cánh tay y không hề dừng lại, vẫn điên cuồng chống đỡ từng đợt công kích của trận pháp. Trần Thanh Ngân bị phun đầy máu lên mặt, tưởng y sắp chết nên vô cùng hoảng sợ, khóc lóc nói:

“Công tử, xin công tử hãy tin tiểu nữ lần này. Tiểu nữ có chết cũng không sao, nhưng công tử… công tử…” Chưa dứt câu thì nước mắt lã chã rơi xuống như chuỗi hạt châu.

Khúc Xuân Ca hiện tại vẫn còn cầm cự được, nhưng nếu không có cách thoát ra thì e là chẳng bao lâu nữa sẽ chết thật. Thấy nàng lo lắng cho mình, lại nghe tiếng khóc uất ức nghẹn ngào thì đột nhiên nổi lên lòng thương xót, đành gật đầu hỏi:

“Được rồi, ném vào đâu?”

“Ở đằng kia.” Nàng đáp, vừa đưa chiếc la bàn cho y xem vừa vươn đầu ngón tay ra chỉ. “Cây cột thứ mười chín tính từ hướng chính tây lệch xuống phía nam, làm sao cho thứ này cách cây cột đó khoảng sáu thước là được.”

Khúc Xuân Ca hơi ngoái đầu lại nhìn về hướng đó. Tay phải khẽ rung, thanh kiếm trong tay đột nhiên phân ra thêm bảy thanh kiếm khác giống y hệt, bay múa xung quanh tạo thành một vòng bảo hộ tạm thời.

Chiêu này y luyện chưa thành thục, hao tổn không ít nhưng kiếm ảnh chỉ tồn tại chưa đầy ba hơi thở. Thời gian ngắn ngủi, y liền đâm kiếm thẳng lên trời, gấp rút tụ linh lực rồi nghiêng người về bên phải phía sau lưng, đâm tới một nhát.

Toàn thân kiếm lóe lên lôi điện loẹt xoẹt, tại đầu mũi kiếm, một con lôi long ngạo nghễ chui ra, trong tiếng gầm vang bay thẳng về phía cây kim trụ thứ mười chín để mở đường. Tay trái y nhận lấy cái chén nhỏ ném ra, rơi đúng vào chỗ Trần Thanh Ngân vừa nói.

Cái chén rơi xuống, chớp mắt chìm sâu vào trong lòng đất không thấy tăm hơi gì nữa. Nhưng tại nơi ấy, một cột ánh sáng màu lam đột ngột phóng lên, rung động kịch liệt rồi vỡ tan ra muôn ngàn mảnh.

Bốn phía xung quanh, những mũi hỏa thương đang phóng tới đột nhiên vỡ vụn ra, hóa thành vô số tàn lửa bay loạn lên trong không trung, sau đó mờ dần rồi biến mất.

Chúng không phải thực chất, nhưng bảo là ảo ảnh thì cũng không đúng, bởi vì đó là do trận pháp biến chuyển linh khí tạo thành, chỉ là nguồn linh khí ấy hiện đã không còn nữa.

“Công tử mau lên, trận pháp sắp hoạt động trở lại.” Trần Thanh Ngân vội giục.

Khúc Xuân Ca khẽ gật đầu, chợt cảm thấy những sợi dây leo trở nên lỏng lẻo, khô héo rồi tự động rơi khỏi người mình. Thử động đậy hai chân, thấy đất xung quanh mềm mại tơi xốp chứ không còn cứng rắn.

Y liền đạp mạnh một cái, rút hai chân ra rồi bay vụt lên cao, hướng về phía vách lồng gần nhất lao tới. Sau đó gầm lên một tiếng, như muốn dồn nén tất cả giận dữ vào thanh kiếm trong tay, nghiêng người chém ra một kiếm.

Kinh Thiên Nộ Lôi Trảm.

Lôi đình cuồng nộ, như bị dồn nén đến cực hạn rồi phóng xuất, hóa thành một trảm kinh thiên. Tại đầu mũi kiếm, một luồng kiếm khí khổng lồ bỗng chốc hiện ra, lướt nhanh như một vệt sao băng, mang theo khí thế như bài sơn đảo hải đánh vào vách lồng.

Trong khoảnh khắc va chạm, không gian như bị chìm trong một tầng nước sóng sánh, không ngừng biến dạng méo mó. Ngay sau đó là tiếng nổ rền rĩ đinh tai nhức óc vang lên, rồi một hàng kim trụ răng rắc vỡ tan, để lộ ra một lỗ hổng lớn.

Khúc Xuân Ca liền tung người nhảy vọt ra bên ngoài. Nhưng đúng lúc này, bỗng có hàng loạt thuật pháp ầm ầm đánh xuống đầu y.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xin-nho-ta-that-khong-co-muon-cho-nu-de-be-ha-mang-thai-a.jpg
Xin Nhờ, Ta Thật Không Có Muốn Cho Nữ Đế Bệ Hạ Mang Thai A
Tháng 2 4, 2025
khai-cuoc-mot-vien-kien-thanh-lenh.jpg
Khai Cuộc Một Viên Kiến Thành Lệnh
Tháng 1 17, 2025
tu-hon-ve-sau-ta-cuoi-gap-tuyet-sac-nu-tong-giam-doc.jpg
Từ Hôn Về Sau, Ta Cưới Gấp Tuyệt Sắc Nữ Tổng Giám Đốc
Tháng mười một 26, 2025
don-cui-cau-sinh-thien-dao-chuc-phuc-muoi-bua-tat-bao-kich.jpg
Đốn Củi Cầu Sinh: Thiên Đạo Chúc Phúc, Mười Búa Tất Bạo Kích
Tháng mười một 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP