Chương 116: Rơi vào bẫy
Hắc vũ sâm lâm, mưa vẫn còn đang âm ỉ rơi, ánh sáng mặt trời cũng chẳng có bao nhiêu, tựa như một khoảng không gian khác. Hai bóng người chợt xuất hiện bên ngoài khu rừng, một cao một thấp, một nam một nữ.
Lần trước suýt có được cảm ngộ, Khúc Xuân Ca cho rằng việc tìm lại cảm giác ấy cũng không khó. Vì vậy, y quyết định dắt nữ tử họ Trần theo bên mình, sau khi đột phá rồi mới đưa nàng về tông môn, kiếm một chỗ cho nàng ta ở, thiết nghĩ lúc đó bọn sát thủ cũng không dám đến để hại nàng.
Trần Thanh Ngân hiện tại đã hoàn toàn khỏe mạnh, trên người đeo năm sáu chiếc túi lớn nhỏ, đựng thức ăn đủ trong mười ngày. Sau mỗi mười ngày, Khúc Xuân Ca sẽ mở túi trữ vật để lấy thêm cho nàng.
“Thứ này cho ngươi.”
Y đưa nàng một chiếc vòng cổ được bện bằng chỉ đỏ, ở giữa có một hạt châu màu trắng. Trần Thanh Ngân không biết để làm gì, tuy nhiên cũng nhận lấy sợi dây rồi đeo lên.
Nàng chờ y đi trước một đoạn rồi mới bắt đầu bước theo. Giữa hai người đã có quy ước, nàng phải giữ khoảng cách ít nhất mười bước chân, cũng không được gây ra bất kỳ tiếng ồn nào. Đổi lại, nếu bọn sát thủ xuất hiện, y sẽ bảo vệ nàng.
Tiến vào rừng mưa, Trần Thanh Ngân mới biết tác dụng của sợi dây đeo cổ. Những giọt nước mưa rơi xuống, chưa chạm vào người nàng đã bắn ngược trở ra. Nhìn cảnh tượng lạ kỳ, nàng suýt nữa thì buột miệng reo lên.
Khúc Xuân Ca thấy vẻ hớn hở hiện rõ trên gương mặt nàng thì nhếch mép lên cười. Chỉ là chút pháp thuật đơn giản mà thôi, đâu có gì lợi hại chứ. Những thứ kinh khủng hơn thế y vẫn còn giấu ở trong người, chưa lấy ra sử dụng.
…
Ba tháng nhanh chóng trôi qua, hai người cũng đã tiến rất sâu vào rừng mưa. Bọn họ còn ở đây, chứng tỏ Khúc Xuân Ca vẫn chưa tìm thấy được cảm ngộ. Họ Khúc đã dần mất đi sự kiên nhẫn.
Về phần Trần Thanh Ngân cũng chẳng dễ dàng gì. Mặc dù nàng vẫn khỏe mạnh, nhưng suốt thời gian dài không có ai để nói chuyện, kể cả nói chuyện một mình hay ca hát cũng không được, những điều này đối với một nữ nhân chẳng khác nào là cực hình.
Lúc này, Khúc Xuân Ca đang đi phía trước đột nhiên dừng lại, nhưng thay vì ngẩng mặt lên nhìn mưa như mọi khi, y đột nhiên vẫy tay gọi Trần Thanh Ngân tới gần rồi hỏi:
“Ngươi có muốn đến chỗ của ta không?”
“Công tử nói thật chứ?” Nàng mừng rỡ reo lên. “Muốn, tất nhiên là tiểu nữ muốn rồi.”
“Thật.” Khúc Xuân Ca nghiêm túc đáp. “Ta chợt nhận ra rằng, mặc dù ngươi không nói năng hay làm ồn gì, nhưng có người ở sau lưng cũng khiến ta không thể nào tập trung được.”
Y cảm thấy, thà mất một chút thời gian đưa nàng về Thất Dương Tông rồi quay lại đây, như thế vẫn hơn là cứ dắt nàng theo bên cạnh.
Nghe vậy, Trần Thanh Ngân bỗng xịu mặt xuống. Nàng cứ tưởng được đến nơi đó cùng với y, hóa ra chỉ có một mình nàng. Nhưng nàng còn có thể làm gì khác được, cũng không dám đòi hỏi nhiều hơn, đành khẽ gật đầu.
“Ngươi đừng lo, ở nơi ấy rất an toàn, sẽ không có ai làm hại ngươi nữa đâu.” Khúc Xuân Ca nói.
Nhưng đang định lấy ra pháp bảo phi hành, nét mặt y bỗng hóa thành lạnh băng, ánh mắt lộ đầy sát ý. Giữa âm thanh của những hạt mưa rơi, chợt nghe thấy có tiếng gió rít lên đầy kỳ dị, tuy rất nhỏ song vô cùng dữ dội.
Ngay sau đó, hàng ngàn chấm đen hiện ra, trông như một bầy ong, nhìn kỹ chính là hàng ngàn mũi hắc tiễn đang vù vù bay tới, xuyên qua vô số hạt mưa bắn về phía hai người.
Mưa tên dày đặc, những mũi tên bay vừa nhanh vừa mạnh, tuy nhiên tốc độ của Khúc Xuân Ca còn nhanh hơn. Y lập tức ôm lấy Trần Thanh Ngân bước tới một bước, chớp mắt đã phóng ra xa hàng trăm trượng.
Nhưng loạt tên thứ nhất chưa dứt, loạt tên thứ hai đã đến, sau đó là loạt tên thứ ba, thứ tư. Tất cả đồng loạt nhắm vào vị trí mà Khúc Xuân Ca vừa đặt chân, dường như đã đoán trước rằng hai người sẽ xuất hiện ở chỗ này.
Hắc tiễn nhiều đến nỗi không có lấy một khe hở, như một đám mây mù bao phủ xuống, phong tỏa hết mọi phương vị có thể tránh né. Chẳng những vậy, họ Khúc nhất thời cũng không thể lặp lại một bước như vừa rồi. Song y không có vẻ gì là nao núng, chỉ hừ lạnh một tiếng:
“Một lũ âm hồn bất tán.”
Khúc Xuân Ca chuyển mình đứng chắn trước mặt Trần Thanh Ngân. Một vệt tử quang chợt lóe, trường kiếm đã xuất ra. Y vươn tay phải nắm lấy, đột ngột vẽ thành vô số vòng kiếm hoa.
Tiếng đinh đinh đang đang liên tiếp vang lên, hòa cùng tiếng mưa gió xung quanh nghe như một khúc nhạc hỗn loạn. Qua khoảng thời gian uống cạn một chung trà, khúc nhạc dừng lại, toàn bộ hắc tiễn đều đã bị gạt phăng, cắm ngập vào đất hoặc những thân cây gần đó.
Ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm trong tay, Khúc Xuân Ca đột ngột hướng về nơi bắn tên lao nhanh. Chỉ là ngay sau đó, y lập tức đạp mạnh chân xuống để ghì lại thân hình, khẽ lẩm bẩm:
“Định dùng kế điệu hổ ly sơn sao?”
Khúc Xuân Ca xoay người, ôm lấy Trần Thanh Ngân rồi lại bay đi. Chỉ có vài mũi tên bắn ngược lại nhằm cản bước chân y, bởi vì tên đã bị bắn ra hết. Nhưng ngay cả mưa tên trước đó còn không đâm rách nổi chéo áo y, vài mũi tên lưa thưa này có thể làm được gì?
Tốc độ của Khúc Xuân Ca không hề chậm lại. Chẳng mất bao lâu, nhìn về phía trước mặt không xa, y đã trông thấy thấp thoáng mấy cái bóng đen đang kéo nhau bỏ trốn.
Nhưng sau một hồi truy đuổi, đột nhiên bọn áo đen không chạy nữa, đồng loạt quay lại đứng nhìn Khúc Xuân Ca, như đang chờ đợi y tiến tới. Lẽ nào bọn chúng biết rằng chạy không thoát được, thế nên muốn quyết liều chết một phen?
Không phải! Bởi vì trong những ánh mắt ấy không có vẻ gì là run sợ, dù chỉ là một chút. Ngay khi vừa nhận ra điều này, Khúc Xuân Ca liền cảm giác có gì đó không đúng, một cảm giác vô cùng nguy hiểm khiến y phải dựng tóc gáy.
Quả nhiên, từ dưới mặt đất phía trước bỗng dựng lên một bức tường đầy gai nhọn. Mà ở các mặt trái phải, trên dưới lẫn phía sau lưng cũng là như thế. Sáu mặt tường nhanh chóng khép kín thành một chiếc hộp vuông vức, vây lấy Khúc Xuân Ca ở bên trong, nhanh chóng thu nhỏ lại.
Thì ra đám người áo đen này, sau nhiều ngày theo dõi hai người Khúc Trần, đã bố trí sẵn một cái bẫy ở đây. Hiển nhiên bọn chúng cũng hiểu rằng những mũi tên trước đó không cách nào tổn thương được y, thế nên chỉ dùng để dẫn dụ y đuổi theo rồi tự chui đầu vào rọ.
Đang lúc trên đà lao tới, Khúc Xuân Ca liền vung kiếm chém liền mấy nhát vào bức tường ở phía trước mặt. Kiếm khí tuy sắc bén, nhưng cả bức tường lẫn những mũi gai đều khá cứng rắn, nhất thời chưa bị phá vỡ.
Y liền đâm vào một đầu mũi nhọn, mượn thế kiếm để lùi lại, tay trái xoay một cái đặt Trần Thanh Ngân nằm lên lưng mình. Nàng ta bị xoay cho một vòng thì chóng hết cả mặt. Cũng may là dù có hơi hoảng hốt, nàng vẫn kịp vòng tay siết chặt vào cổ họ Khúc.
“Ôm chặt lấy ta.”
Khúc Xuân Ca vừa nói vừa lấy ra hai viên linh thạch ném xuống phía dưới, dính ngay vào hai mũi gai, rồi đặt hai chân lên đó. Tay trái y nắm thành kiếm quyết, tay phải gấp rút tụ lực, linh lực toàn thân trong nháy mắt đã tích tụ vào thanh kiếm.
Lưỡi kiếm bỗng chốc sáng rực lên, chằng chịt lôi điện màu tím. Khúc Xuân Ca vuốt nhẹ thân kiếm, dùng mũi kiếm vẽ một vòng tròn, sau đó xuất ra bảy ba hai mốt kiếm hướng về bức tường phía trước.
Thất Tịch Oanh Lôi Kiếm.
Một chiêu vô cùng khó luyện trong Thần Lôi Kiếm Pháp của Tử Dương Phong. Chiêu thức hoàn chỉnh tổng cộng chém ra bảy bảy bốn chín kiếm, uy lực theo mỗi đường kiếm tăng dần lên, súc tích lại với nhau, lực lượng tại lúc tối hậu thậm chí có thể hủy thiên diệt địa.
Khúc Xuân Ca vẫn chưa luyện được đến mức đó, thế nhưng hiện tại vẫn là đủ dùng. Chỉ thấy hai mươi mốt kiếm, mỗi kiếm phát ra từ một phương vị khác nhau, tuy nhiên đều xoáy vào một điểm duy nhất. Mỗi kiếm có trước có sau, nhưng lạ thay đều đến cùng một lúc.
Lôi điện gầm vang, lôi quang chói lóa. Chớp mắt, tử lôi đã lấp đầy không gian bên trong chiếc hộp tạo bởi sáu bức tường gai. Nếu như bên ngoài là thế giới của mưa, vậy thì nơi đây chính là thế giới của lôi điện.
Kiếm khí sắc bén kết hợp với lôi lực bạo tàn, tạo nên sức công phá không thể tưởng tượng. Bỗng “ầm” một tiếng, bức tường trước mắt đã bị phá tan tành. Một cột sáng màu tím phóng ra bên ngoài, cùng với đó là vô số lôi điện, xì xèo như bầy mãng xà xuất động, vừa hung hãn vừa đói khát.
Hai người Khúc Xuân Ca cũng theo đó bay ra, ngay trước khi năm bức tường còn lại ép chặt vào nhau rồi nổ tung. Nhưng vừa thoát khỏi bẫy rập, Khúc Xuân Ca lại thấy trước mặt là những chiếc cột màu hoàng kim.
Nhìn ra xung quanh, bên trái bên phải lẫn đằng sau đều có những cây kim trụ như vậy. Chúng vút lên cao mấy chục trượng rồi uốn cong lại, chụm đầu vào nhau tạo thành một cái lồng. Cái lồng này không phải thực chất mà được tạo thành bởi trận pháp, tuy nhiên vẫn vô cùng kiên cố.
Khúc Xuân Ca thử chém một nhát, cây cột chỉ hơi lắc lư rồi trở về hình dạng như cũ, đồng thời bắn trả vô số cương châm. Y liền xoay kiếm đỡ gạt, tạm thời lùi lại một nhịp.
Nhưng vừa đáp xuống đất, hai chân Khúc Xuân Ca liền lún sâu xuống. Lúc trước là do y cố tình làm vậy, còn bây giờ thì lại không phải, thế nên y cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Ngay sau đó, mặt đất vốn đầy sình lầy bởi cơn mưa dai dẳng đột nhiên đông cứng lại, cứng rắn như một chiếc cùm khổng lồ khóa chặt vào hai chân, khiến y nhất thời không thể di chuyển.
Từ trong lòng đất, bỗng có những sợi dây leo thình lình vươn lên, quấn vòng quanh hai chân họ Khúc. Từ trong mỗi sợi dây leo, lại có hàng trăm cái gai nhọn mọc ra, đâm vào bắp chân y.
Khúc Xuân Ca cảm thấy vô cùng đau nhức. Máu bắt đầu rỉ ra, ướt đẫm bắp chân, chảy xuống thành vũng. Y cố nén cơn đau, vung kiếm chém đứt từng đoạn dây leo rồi hất chúng ra xa.
Lúc này, máu lại chảy ra nhiều hơn. Máu dường như là một sự kích thích cho sự sinh trưởng của đám dây leo, khiến chúng mọc ra càng nhanh. Cứ đoạn này vừa bị cắt đi, đoạn khác lại lập tức vươn lên, gai nhọn lại chĩa ra, đâm sâu vào da thịt.
Trong khi Khúc Xuân Ca còn đang bận rộn đối phó với đám dây leo, trận pháp lại có sự biến hóa. Bốn phương tám hướng xung quanh, hàng ngàn ngọn giáo đột nhiên xuất hiện, hướng thẳng mũi nhọn về phía y.
Không chỉ sắc nhọn, mỗi mũi giáo còn rừng rực cháy lên một ngọn lửa, khiến không gian trong lồng bỗng như một lò hỏa thiêu. Lại nghe “vù” một tiếng, những ngọn giáo đồng loạt bay tới, nhanh hơn cả tên bắn.
Tình thế cực kỳ nguy cấp, Khúc Xuân Ca vội kéo Trần Thanh Ngân ra phía trước để tiện bề chiếu cố. Những sợi dây leo bấy giờ đang lần theo dòng máu có linh lực mà mọc lên, do đó không gây thương tổn cho nàng.
Tay phải họ Khúc vung vẩy trường kiếm, tạo thành một vòng kiếm quang bảo hộ xung quanh. Tuy nhiên, bởi vì đôi chân dính chặt xuống đất, tính linh hoạt đã kém hẳn đi, lại bị những mũi gai đâm đau nhói làm cho phân tâm.
Kiếm quang không cách nào che chắn hết toàn bộ, sơ hở vẫn lộ ra, nhất là ở mặt sau lưng. Chỉ trong chốc lát, Khúc Xuân Ca đã bị liên tiếp mấy ngọn hỏa thương đâm trúng.
Cũng may tu vi của y đã đạt đến tố linh cảnh đỉnh phong, linh lực dồi dào mạnh mẽ, trong khoảnh khắc vẫn có thể vận linh lực đẩy mũi giáo chệch đi khỏi những nơi yếu hại.
Dẫu vậy, thương thế không nặng nhưng nếu tích lũy nhiều cũng gây nên hậu quả khôn lường. Chỗ vết thương lại bị lửa thiêu đốt càng thêm bỏng rát, có mùi thịt cháy khen khét bốc lên. Nếu tình hình này cứ tiếp tục kéo dài, Khúc Xuân Ca e rằng sẽ phải gục ngã.