Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
thien-tam-tat-di-ngon-anh-ta-moi-la-mat-that-dau-la.jpg

Thiên Tầm Tật Di Ngôn, Anh Ta Mới Là Mật Thất Đấu La

Tháng 2 16, 2025
Chương 218. Đại kết cục Chương 217. Thôn phệ hủy diệt, Thần Vương chi cảnh!
cuong-bao-tien-y.jpg

Cuồng Bạo Tiên Y

Tháng 1 19, 2025
Chương 3565. Nữ Đế cùng Nguyệt Thần, ta là tự do nhất Tiêu Dao Vương Chương 3564. Tuyệt mỹ Nữ Đế thẹn thùng
c38146bed0c076080fd181e7208b8988

Cái Gì? Nhà Ta Nương Tử Thành Sự Thật?

Tháng 1 22, 2025
Chương 250. Ta làm một, cũng vì vạn, Đại La cảnh, Chư Thiên mở! Chương 249. Thiên địa băng, đạo quả Lục Hợp!
truong-sinh-ngan-van-nam-ta-moi-khong-muon-chung-dao-thanh-de.jpg

Trường Sinh Ngàn Vạn Năm, Ta Mới Không Muốn Chứng Đạo Thành Đế

Tháng 1 27, 2026
Chương 391: Gia gia so cháu trai trẻ tuổi Chương 390: Tin tức xấu
giao-chu-ve-huu-thuong-ngay.jpg

Giáo Chủ Về Hưu Thường Ngày

Tháng 1 22, 2025
Chương 2013. Tiên Thiên! Chương 2012. Đại khai sát giới
tam-quoc-duoc-bao-vat-lien-tro-nen-manh-me

Tam Quốc Được Bảo Vật Liền Trở Nên Mạnh Mẽ

Tháng 12 22, 2025
Chương 521: Đại kết cục Chương 520: Lấy U Châu
yeu-nu-dung-tay.jpg

Yêu Nữ Dừng Tay

Tháng 2 4, 2025
Chương 253. Chương cuối Chương 252. Đã định trước kết cục
bat-dau-thu-hoach-duoc-luan-hoi-he-thong-ta-vo-dich.jpg

Bắt Đầu Thu Hoạch Được Luân Hồi Hệ Thống: Ta Vô Địch

Tháng 1 17, 2025
Chương 720. Khai thiên Chương 719. Sáng Thế Thần cái chết
  1. Thiên Ly Vũ
  2. Chương 115: Sinh tử của ngươi
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 115: Sinh tử của ngươi

Bỗng có tiếng thét vang lên:

“Đừng quay lại!”

Có điều là không còn kịp nữa rồi, Khúc Xuân Ca đã quay lại. Y thấy Trần Thanh Ngân đang nép chặt người vào một tảng đá lớn, toàn thân ngập chìm trong nước, chỉ là dòng nước trong vắt chẳng giúp ích được gì. Đôi tay nàng cố che lấy thân thể, nhưng làm sao mà che hết được.

Một cảnh tượng mỹ lệ cứ thế đập vào mắt Khúc Xuân Ca, lấp loáng ẩn ẩn hiện hiện, trông càng thêm phần dụ hoặc. Cả hai người cùng đỏ mặt tía tai, đầy vẻ ngượng ngùng.

“Ngươi, tại sao ngươi…” Họ Khúc vội quay mặt đi, toàn thân căng cứng, ấp úng nói không nên câu.

Thật ra, y đã biết nàng đến đây tắm rửa, nhưng chờ hơn một canh giờ vẫn không thấy nàng trở về, lắng nghe tiếng nước chảy đều đều khiến y tưởng nàng không còn ở đây nữa mà đã xảy ra chuyện gì, liền tức tốc chạy tới xem sao.

Dĩ nhiên Trần Thanh Ngân vẫn bình yên vô sự. Nàng tắm xong mới sực nhớ là không có quần áo để thay, không biết phải làm thế nào nên cứ ngâm mình trong nước đến tận bây giờ. Có điều nàng không ngờ rằng họ Khúc kia lại đến nhanh như thế.

“Khúc công tử…” Nàng bẽn lẽn nói. “Công tử thấy hết rồi sao?”

“Không, ta không nhìn thấy gì cả.” Khúc Xuân Ca giật nảy người lên, hệt như một đứa trẻ đang làm điều sai trái thì bị bắt quả tang tại trận. Y toan cất bước đi thì lại nghe Trần Thanh Ngân cất tiếng gọi:

“Khúc công tử.”

“Ngươi… ngươi muốn gì?”

“Công tử… công tử có dư bộ quần áo nào không?”

Khúc Xuân Ca vội mở túi trữ vật, lấy ra một bộ y phục thả xuống đất. Y bỗng có cảm giác lo sợ nếu phải nghe thấy âm thanh của nàng, liền co giò chạy thẳng một mạch về phía trước. Chạy được một đoạn, y mới nhận ra là nhầm đường, lại đánh nửa vòng tròn lớn rồi trở về chỗ đống lửa.

Không lâu sau, Trần Thanh Ngân xuất hiện trong bộ y phục mới rộng thùng thình. Chân nàng không mang giày, cả giày tất lẫn quần áo cũ đều không cách nào giặt sạch được, đành phải vứt chúng đi.

Vừa trông thấy nàng, Khúc Xuân Ca liền cúi gằm mặt xuống, giả vờ châm thêm củi vào ngọn lửa đang cháy lép bép. Trần Thanh Ngân chầm chậm ngồi lên một tảng đá, cũng không biết phải nói gì.

Bầu không khí vô cùng gượng gạo, ngay cả con thỏ trắng cũng mệt mỏi chẳng còn muốn giãy giụa. Lại qua một lúc, cả hai cùng nhướng mắt nhìn lên, đột ngột chạm phải ánh mắt đối phương thì liền vội vã quay đi. Khúc Xuân Ca bỗng hỏi:

“Ngươi không đói sao?”

“Có, một chút.” Trần Thanh Ngân khẽ đáp.

“Ta không biết nấu nướng, cũng không cần ăn uống, con thỏ này ngươi tự lo liệu đi.” Y vừa nói vừa xách tai con thỏ ném qua.

Trần Thanh Ngân ngắm nghía con thỏ rồi bế nó lên, vuốt ve bộ lông trắng muốt mềm mại. Đột nhiên nàng tháo sợi dây trói ra, đặt con thỏ xuống đất rồi đẩy nhẹ vào lưng nó, dịu dàng nói:

“Đi đi, gia đình ngươi đang chờ ngươi đó.”

Con thỏ nhảy vài bước rồi quay lại nhìn nàng, giống như muốn ghi nhớ ân nhân đã cứu mạng mình, sau đó lao vụt vào bụi cỏ. Khúc Xuân Ca cũng ngẩng lên nhìn nàng, tựa hồ đã quên hẳn sự ngượng ngùng lúc nãy, ngạc nhiên hỏi:

“Sao ngươi lại thả nó đi?”

“Tiểu nữ cũng không biết nấu nướng.” Trần Thanh Ngân mỉm cười, lắc đầu đáp.

“Ngươi không biết nấu nướng?” Khúc Xuân Ca càng tỏ ra ngạc nhiên hơn. Y vốn có cái quan niệm kỳ cục rằng: đã là nữ nhân thì phải biết nấu nướng, nếu không biết thì là vô dụng.

“Nha đầu này quả đúng là vô dụng.” Y thầm nghĩ.

Thật ra, nàng chẳng những biết nấu nướng mà còn nấu rất giỏi, cũng đã không ít lần chế biến qua món thịt thỏ. Chỉ là vừa rồi, nàng bỗng cảm thấy con thỏ khá đáng thương, lại không muốn ngửi phải mùi máu tanh thêm nữa, vì vậy mới thả nó đi.

Thấy Trần Thanh Ngân khẽ gật đầu, họ Khúc lại hỏi:

“Vậy ngươi định nhịn đói luôn à?”

“Tiểu nữ qua kia hái một ít trái cây ăn cũng được.” Nàng đáp, đang định đứng lên thì nghe Khúc Xuân Ca nói:

“Thôi để đó cho ta, ngươi cứ ở đây nghỉ ngơi đi.”

Y thấy bệnh cũ của Trần Thanh Ngân vốn vẫn chưa khỏi hẳn, hôm nay lại trải qua một phen kinh động nên sức khỏe càng yếu đi, vẻ suy nhược hiện rõ trên gương mặt, không tiện hoạt động nhiều.

Không đợi nàng đồng ý, Khúc Xuân Ca liền bay thẳng về phía khu rừng gần đó, chẳng mấy chốc đã mang về một túi trái cây.

“Ngươi ăn đi, ta cũng phải thay một bộ y phục khác mới được.”

Đoạn y hướng xuôi theo dòng suối bước đi, cũng tìm một chỗ kín đáo để rửa ráy rồi thay áo quần.

Trời nắng chang chang, Trần Thanh Ngân đem trái cây vào chỗ bóng râm, trải lá ngồi ăn. Nàng biết Khúc Xuân Ca không cần ăn uống để duy trì sự sống, thế nên cũng chẳng cần khách sáo làm gì.

Một lúc sau thì Khúc Xuân Ca quay trở lại, loay hoay dựng ở bên cạnh bờ suối một cái lều vải lớn. Bên trong lều đã có sẵn các vật dụng cơ bản như bàn, ghế, chăn, đệm.

Tuy chỉ là một cái lều, nhưng so với nhà ở của phàm nhân còn vững chãi hơn gấp trăm lần. Gió thổi không đổ, lũ cuốn không trôi, kháng được thủy hỏa, nóng lạnh điều hòa.

Khúc Xuân Ca chỉ có một cái, vì vậy trước đó không tùy tiện đưa cho nữ tử họ Trần. Dựng lều xong, y liền gọi nàng ta vào trong nghỉ ngơi. Y ngồi trên tấm đệm đặt ở bên trái lối vào, nhìn về phía đối diện nói:

“Tạm thời chúng ta cứ ở đây, chờ khi nào ngươi khỏe hẳn rồi tính tiếp.”

Tâm trạng Trần Thanh Ngân vốn đang rất vui vẻ, nhưng sau khi nghe thấy điều này liền hiểu y muốn nói gì, gương mặt bỗng như bị bao phủ bởi một tầng mây xám. Nàng lặng lẽ cúi đầu, khẽ nói:

“Vâng, tiểu nữ hiểu rồi.”

Dứt lời, nàng liền quay mặt đi, ngả tấm thân gầy guộc mà nặng trĩu xuống tấm nệm, khóe mắt đỏ hoe hâm nóng dòng lệ tuôn trào. Chỉ trong nửa ngày mà đã trải qua quá nhiều cảm xúc trái ngược, nàng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chợt ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Lúc tỉnh lại thì ngoài trời đã tối, nhưng trong lều ánh sáng vẫn đầy đủ. Trần Thanh Ngân khẽ xoay người, thấy Khúc Xuân Ca đang nhắm mắt tĩnh tọa ở vách lều đối diện.

Nàng cẩn thận ngắm nghía gương mặt y, trái tim đập mạnh đến nỗi khiến lồng ngực đau nhói. Nàng hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy, rón rén bước ra khỏi lều với đôi chân trần.

Đến bên bờ suối, nàng vốc một ít nước mát lạnh rửa mặt, sau đó ngước nhìn lên trời cao, đáy mắt phản chiếu ánh trăng cùng muôn sao lấp lánh. Tựa hồ trông thấy gương mặt cha mẹ mình ở đó, nàng chợt cất tiếng gọi rồi hé môi nở một nụ cười.

Gió đêm thổi ngọn tóc rối phất phơ, nàng khẽ luồn mấy ngón tay thon dài chải lại mái tóc, ngoảnh nhìn căn lều lần cuối rồi dứt khoát bước đi. Nàng không biết sẽ đi đâu về đâu, liệu có đám sát thủ nào khác tìm đến hay không, nhưng nàng không muốn làm phiền y thêm nữa.

Dưới bóng trăng tĩnh lặng, Trần Thanh Ngân đi mỗi lúc một xa, đôi chân trần đạp lên sỏi đá, sau đó là lớp đất thịt xen lẫn những bụi gai. Nàng đã rời khỏi bờ suối, dần tiến sâu vào rừng rậm hoang vu.

Đôi bàn chân rướm máu, nhưng nàng tựa như không hề biết đến, bởi đang có một nỗi đau khác đang bủa vây trái tim nàng. Một nỗi đau không rõ là gì, lại rất kỳ lạ, bởi có đôi lúc nó cũng khiến nàng cảm thấy vui sướng tột cùng.

Ánh trăng xuyên qua kẽ lá, soi lên gương mặt Trần Thanh Ngân. Đôi bờ má loang loáng nước mắt, nhưng trên môi lại hé nở một nụ cười. Lúc này, cho dù phải đối mặt với cái chết, có lẽ nàng cũng không còn cảm giác sợ hãi.

Tuy nhiên, đó chỉ là suy nghĩ nhất thời mà thôi. Trong một thoáng ngẩn ngơ xuất thần, nàng bỗng vấp phải một đoạn rễ cây gồ lên, gã sấp mặt xuống đất. Cú ngã không đau lắm, nhưng nó giúp nàng tỉnh táo trở lại.

Nàng nghe có tiếng gió vừa rít qua ngay trên đỉnh đầu, sau đó là tiếng gầm gừ vang dội như sấm động bên tai. Nàng cố gượng dậy, giương mắt nhìn về phía có âm thanh phát ra.

Dưới ánh trăng mờ, một con hổ khổng lồ đang đứng ngay đó, cặp mắt như hai ngọn lửa màu xanh lục chiếu thẳng vào mặt Trần Thanh Ngân. Nàng cứ tưởng mình không còn sợ hãi cái chết, nhưng rõ ràng lúc này nàng đang rất sợ.

Bởi nàng không chỉ phải chết, mà từng miếng thịt trên người còn bị con hổ cắn xé, gặm nhấm cho đến khi chỉ còn lại xương trắng. Tuy nhiên, sẽ còn đáng sợ hơn nếu nàng bị con hổ ăn thịt trong lúc vẫn chưa chết hẳn.

Thay vì cứ đứng đó suy nghĩ lung tung, lẽ ra nàng nên chạy ngay đi mới phải. Nhưng nàng chạy không nổi, toàn thân nàng đang run lên cầm cập, hai chân cứ mềm nhũn ra. Mà nếu có nhấc nổi bàn chân, nàng biết mình cũng không nhanh hơn được con hổ kia.

Con hổ đăm đăm nhìn Trần Thanh Ngân, có lẽ nó cũng hơi bất ngờ vì cú vồ vừa rồi lại không trúng. Nó không biết là nàng tình cờ té ngã hay chủ động tránh né, nhưng nó biết nàng đang sợ hãi, bởi thân nhiệt tăng cao và hô hấp thì dồn dập.

Với thân hình đồ sộ như một cái nhà, con hổ nhẹ nhàng nhích tới hai bước, không phát ra một chút tiếng động. Nó đang dùng bản năng và kinh nghiệm để tính toán lại khoảng cách, sức bật cho cú vồ tiếp theo.

Kể cả khi con mồi đứng yên bất động, nó cũng sẽ không đi bộ tới và ngoạm vào miếng thịt tươi ngon kia một cách từ tốn được. Vồ mồi là bản năng, đồng thời cũng là sở thích của nó.

Con hổ lại nhích thêm một bước nữa. Hơi thở Trần Thanh Ngân càng trở nên gấp gáp, trái tim nhảy lên thình thịch, chỉ có đôi chân là vẫn cứ chôn chặt dưới đất. Xung quanh là rừng rậm mênh mông, nhưng nàng bỗng cảm thấy không gian vô cùng chật chội và ngột ngạt.

Khoảng cách bấy giờ chỉ còn khoảng ba trượng, dường như đã vừa tầm bật nhảy của con hổ. Nó hơi rùn mình thấp xuống, toàn thân giống như một cây cung đã kéo căng hết cỡ.

Rồi “vù” một tiếng, nó bỗng hóa thành một mũi tên rời khỏi dây cung, phóng thẳng về phía Trần Thanh Ngân. Cái miệng há to trông như một cái hang di động, trong khoảnh khắc sẽ chụp lên đầu nàng.

Gió không ngừng thổi, mang theo hơi thở tanh tưởi hôi hám dội vào mặt. Cái miệng rộng của con hổ đã khép lại, nhưng là táp vào khoảng không. Trần Thanh Ngân trừng lớn hai mắt, nhìn con thú dữ tợn chỉ cách mình trong gang tấc, nhưng hình như không cách nào tiến thêm được một li.

Con hổ gầm lên một tiếng đầy giận dữ rồi quay ngoắt thân mình lại. Cái đuôi đẹp đẽ, lộng lẫy và đầy kiêu hãnh mà nó vẫn luôn tự hào đang bị kẹp chặt, bởi một sinh vật trông giống như “con mồi” mà nó vừa nhắm tới trước đó.

Sinh vật vừa xuất hiện trong đôi hổ nhãn hiển nhiên chính là Khúc Xuân Ca. Từ lúc Trần Thanh Ngân bỏ đi đến giờ, y vẫn luôn âm thầm theo dõi phía sau nàng.

Bị nắm đuôi chẳng những đau, mà còn là một sự sỉ nhục đối với chúa sơn lâm. Con hổ điên tiết lồng lộn lên, nhảy bổ về phía họ Khúc. Nhưng nó hoàn toàn không ngờ rằng, sinh vật nhỏ bé này lại là thứ vô cùng khủng khiếp.

Chỉ thấy Khúc Xuân Ca đưa tay trái ra tát một cái, thân hình đồ sộ của con hổ liền đổi hướng văng sang ngang, va gãy liền mấy cây cổ thụ rồi mới ngã lăn quay ra đất.

Con hổ choáng váng đầu óc, giãy đành đạch một lúc mới lật người lại được. Nó tru tréo trong đau đớn lẫn hoảng sợ, lập tức chạy biến đi thật xa. Phía sau lưng nó không ngừng bắn ra những tia máu đỏ tươi, nhìn kỹ thì thấy cái đuôi đã bị đứt tới tận gốc.

Khúc Xuân Ca thu hồi ánh mắt, bước đến trước mặt Trần Thanh Ngân. Y đặt cái đuôi hổ vào tay nàng rồi nói:

“Cho ngươi.”

Trần Thanh Ngân vô thức cầm lấy cái đuôi còn lớn hơn cả bắp tay của mình, nhưng rất mềm, rất mịn, càng sờ càng thấy thích. Nàng lại nghe họ Khúc nói:

“Ta thật không ngờ, đối mặt với bọn sát thủ chim ưng kia ngươi không sợ, vậy mà lại sợ một con mèo đến mức…” Y bỏ lửng câu nói của mình, nở một nụ cười thần bí rồi xoay người bước đi.

“Mèo ư?” Trần Thanh Ngân khẽ lẩm bẩm. Nàng chắc chắn vừa rồi không phải là một con mèo, mà là một con hổ.

Nàng cũng không hiểu sao mình lại sợ đến thế, có lẽ sự việc bất ngờ nên chưa kịp chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho cái chết chăng? Nhưng thật sự nàng cũng không muốn chết, nếu có thể lựa chọn thì được sống vẫn tốt hơn.

Một cơn gió đêm thổi qua, Trần Thanh Ngân khẽ rùng mình, đột nhiên cảm thấy tỉnh táo hẳn ra. Bởi đôi chân nàng mát lạnh lạ thường, lại còn có chút ươn ướt.

Nàng cúi đầu nhìn xuống, chợt hiểu nụ cười vừa rồi của Khúc Xuân Ca, gương mặt liền nóng bừng lên như có lửa đốt. Phía xa xa, họ Khúc quay lại nhìn nàng, cất tiếng hô lớn:

“Ngươi còn đứng đó làm gì? Mau đi thôi.”

Trần Thanh Ngân có chút lưỡng lự, nhưng rồi cũng chạy theo Khúc Xuân Ca, đi cách phía sau y một đoạn. Nhìn bóng lưng ấy, nàng đột nhiên có cảm giác thật an toàn, cõi lòng cũng trở nên ấm áp.

Trong khoảnh khắc, nàng ước gì cảm giác này sẽ vĩnh viễn không bao giờ biến mất, nhưng lại không dám hi vọng vào điều đó. Gương mặt đầy vẻ buồn rầu lo âu, nàng khẽ cất tiếng hỏi:

“Công tử không muốn đưa tiểu nữ theo cùng, sao còn tìm tiểu nữ về làm gì?”

“Đó là vì…” Khúc Xuân Ca chợt dừng bước, thoáng im lặng rồi nói tiếp:

“Ta đột nhiên muốn quan tâm đến sự sống chết của ngươi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

me-vu-the-gioi-hai-dao-cau-sinh.jpg
Mê Vụ Thế Giới: Hải Đảo Cầu Sinh
Tháng 3 8, 2025
ly-hon-sau-moi-phat-hien-ta-bi-mo-uoc-that-lau.jpg
Ly Hôn Sau Mới Phát Hiện Ta Bị Mơ Ước Thật Lâu
Tháng 2 6, 2025
nam-ay-17-ta-vao-tay-ban-nha-loan-sat-world-cup
Năm Ấy 17, Ta Vào Tây Ban Nha Loạn Sát World Cup
Tháng mười một 11, 2025
ta-khong-phai-la-da-nhan.jpg
Ta Không Phải Là Dã Nhân
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP