Chương 114: Biến mất
Nửa vầng trăng treo giữa trời đêm, như ánh mắt lạnh lùng chứng kiến cảnh tượng thế gian.
Một cơn mưa vừa đi qua, nhưng khiến cho không gian bị vấy bẩn, gió thốc lên đầy mùi tanh tưởi, bởi vì đó là một cơn mưa máu. Cũng may là cơn mưa ấy rốt cuộc đã dừng lại.
Khúc Xuân Ca vươn tay bắt lấy thanh kiếm bay trở về, cất vào trong tay áo, sau đó từ từ hạ xuống. Trông y chẳng có vẻ gì là mệt mỏi, thế nhưng nữ tử trong vòng tay y thì lại khác.
Trần Thanh Ngân sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đầu óc quay cuồng như chong chóng. Khúc Xuân Ca vừa buông tay, nàng liền bò ra đất, nôn sạch những gì đang có trong bụng. Bốn phía xung quanh, thôn dân vội vã xuôi ngược, í ới gọi nhau đi chữa cháy, chẳng ai bận tâm tới hai người.
Lê đại phu lúc này cũng đã mở cửa để cứu chữa cho những người bị thương, bệnh nhân nằm la liệt khắp đầy sân nhà lão. Trần Thanh Ngân ngồi nghỉ một lát rồi cũng hòa vào dòng người, giúp đỡ bọn họ một tay.
Trời tờ mờ sáng, đám cháy rốt cuộc cũng được dập tắt, nhưng nhà cửa phần lớn tan hoang, chỉ còn lại những cột khói bay lên bầu trời xám xịt. Tiếng hô hoán ầm ĩ lúc ban đêm không còn nữa, thay vào đó là tiếng khóc thê lương quanh quẩn trong từng đống tro tàn.
Trần Thanh Ngân ngồi ở một góc đường, nhìn cảnh tang thương tiêu điều, không nhịn được cũng rơi nước mắt. Khúc Xuân Ca thõng tay đứng bên cạnh, vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Chợt có một người chạy tới, hồ hởi nói:
“May quá, hóa ra Khúc huynh đệ ở đây, ta cứ tưởng huynh đệ chết rồi chứ.”
Đó là một nam tử có thân hình cao lớn vạm vỡ, nước da đen sì như sắt nung, gương mặt thật thà chất phác. Người này tên A Ngưu, chính là nông phu đã cho Khúc Xuân Ca ở nhờ mấy ngày nay, tính tình lương thiện, đối xử với họ Khúc cũng rất tốt.
Hôm trước làm ruộng cả ngày mệt mỏi nên A Ngưu ngủ rất say, phải đến gần canh tư mới tỉnh dậy, vì gã thường thức dậy vào giờ này để chuẩn bị cơm nước rồi ra đồng. Nhưng sau khi biết chuyện đã xảy ra, gã đâu còn tâm trí cày cấy được nữa, liền cùng mọi người đi cứu hỏa.
Khúc Xuân Ca nhìn A Ngưu gật đầu một cái, đang định mở miệng nói chuyện thì đột nhiên có một giọng thé thé cất lên:
“Chính là ả!”
Sau đó là từng tiếng hô hào giận dữ:
“Đúng là ả rồi!”
“Chính ả mang đã tai họa tới.”
“Đồ quỷ cái, thứ sát tinh.”
“Ném chết ả đi.”
Sau đó là hàng loạt trứng gà, rau củ thối, đất đá, rác rưởi bị ném về phía Trần Thanh Ngân. Cũng may Khúc Xuân Ca đứng ngay bên cạnh, liền vung tay áo lên hất tất cả những thứ đó sang một bên.
Trần Thanh Ngân ngơ ngác nhìn đám người vừa kéo tới. Bọn họ không chỉ phẫn nộ, mà trên mặt còn tràn đầy vẻ thống khổ vì mất đi người thân. Nàng thấu hiểu nỗi đau của họ, cũng biết nỗi đau đó là do mình mang tới, không tự chủ được lại tuôn nước mắt như mưa.
Những thứ ô uế tiếp tục bị ném tới, hết đợt này đến đợt khác. A Ngưu không hiểu duyên cớ tại sao, cố gắng khuyên can mọi người dừng tay. Chỉ là sức một mình gã không cách nào ngăn nổi đám thôn dân đang kích động.
Khúc Xuân Ca sau năm lần bảy lượt vung tay đỡ gạt thì cũng đã hết kiên nhẫn, gầm lên một tiếng như sấm rền:
“Các ngươi còn không dừng tay thì đừng trách ta.”
Bỗng ống tay áo khẽ giật, y quay đầu lại, thấy Trần Thanh Ngân đang nhìn mình bằng đôi mắt ngấn lệ, khẽ lắc đầu. Chỉ một cái níu nhẹ, vậy mà lại có sức mạnh khiến Khúc Xuân Ca phải từ bỏ ý định trừng phạt đám thôn dân. Lại nghe có tiếng hô:
“Mọi người cẩn thận, kẻ này biết yêu pháp.”
Kế đó là từng chậu máu chó, nước tiểu thi nhau ào ào tạt lên thân thể của hai người.
Lần này, Khúc Xuân Ca không hề phản kháng. Y đang bận nhìn chăm chú vào đôi mắt của Trần Thanh Ngân, dường như trông thấy điều gì đó mà từ trước đến nay mình chưa hề biết được.
Và trong một khoảnh khắc, y bỗng bàng hoàng, không hiểu sao lại có cảm giác nữ tử trước mắt này mạnh mẽ hơn mình rất nhiều, dù rõ ràng đây vẫn chỉ là một nữ tử yếu đuối.
“Yêu pháp của hắn mất rồi.” Tiếng thanh la của đám thôn dân vang lên, vô số rác rưởi, chất thải lại bị ném tới.
Mặc kệ những thứ ấy, Khúc Xuân Ca ngồi xuống, lấy khăn lau nhẹ lên gương mặt trắng bệch của Trần Thanh Ngân. Nàng cũng đưa tay vén làn tóc rối trên gương mặt y, sau đó nở một nụ cười. Đôi môi nàng tái nhợt, nhưng khi cười lại giống như đóa tuyết liên tinh khiết nhất.
Đột nhiên, Khúc Xuân Ca vung tay chỉ về phía bên trái. “Đùng” một tiếng, căn nhà ở cách đó không xa liền nổ tung, khiến ai nấy đều giật mình nhìn lại. Lão già vừa rồi tạt máu chó bỗng mếu máo rú lên:
“Trời ơi, nhà của ta!”
Nhưng ngay sau đó âm thanh liền im bặt, lão sợ hãi lùi lại mấy bước mới đứng vững. Khúc Xuân Ca đưa ánh mắt lạnh lùng liếc quanh một vòng, cả đám thôn dân lập tức giống như lão già kia, im thin thít không dám hó hé gì nữa.
Y vòng tay qua eo Trần Thanh Ngân rồi bế nàng lên, chầm chậm bước ra khỏi thôn. Lúc đi đến cuối thôn, bỗng nghe có tiếng kêu khóc thảm thiết từ phía sau một vách tường đổ nát vọng lại. Trần Thanh Ngân bảo đặt nàng xuống, cả hai cùng nhau bước đến gần xem thử.
Ở đó, một nữ nhân đầu tóc rối tung, mặt mày lem luốc, đang vừa kêu gào vừa dùng đôi tay trần đào bới đống tro tàn vẫn còn nóng hổi. Trần Thanh Ngân định lại gần an ủi, nhưng chưa kịp đi thì Khúc Xuân Ca đã vụt lên trước.
Y khom người nhặt lấy một vật đặt ở bên cạnh nữ nhân kỳ lạ, một con chó bông bị cháy xém, bung chỉ, lòi ruột. Nhìn món đồ chơi hư hỏng, trước mắt y bỗng hiện ra hình ảnh của một nữ hài nhỏ bé đáng yêu, bên tai văng vẳng tiếng cười trong trẻo như tiếng kim khánh.
Khúc Xuân Ca cảm giác đau đớn, tưởng như cõi lòng tan nát giống con chó bông đang nắm chặt trong tay. Suốt bao nhiêu năm sống trong tông môn, y chưa bao giờ có cảm giác buồn bã như thế này, chẳng biết là nó có thật hay không nữa.
Đột nhiên, nữ nhân kia nhào về phía y, giật mạnh con chó bông khiến nó rách toang ra. Mụ trừng lớn đôi mắt đỏ hoe, ngẩn ngơ nhìn từng nhúm bông trắng bồng bềnh trôi theo làn gió, hệt như những đám mây.
Mụ cố vươn tay níu lấy, nhưng những đám mây đã bay lên rất cao, rất xa, không cách nào giữ lại được. Mụ rú lên một tiếng đầy thê lương, sau đó lại nhảy bổ vào người Khúc Xuân Ca, vừa đánh vừa kêu gào bằng chất giọng khàn đặc như của quỷ dữ:
“Tại sao ngươi để bọn chúng bắt Mai Mai đi? Tại sao không giết bọn chúng sớm hơn? Tại ngươi, tại ngươi mà con ta không còn nữa. Trả con cho ta, trả con cho ta…”
Khúc Xuân Ca siết chặt nắm đấm, trong lòng tràn đầy phẫn nộ. Nếu mụ ta không vứt lá bùa hộ mạng kia đi thì đứa bé đã không xảy ra chuyện gì. Y càng nghĩ càng tức giận, chợt vung tay tát mụ ta một cái văng ra xa mấy thước.
Mụ ngã sóng soài trên mặt đất, răng bị gãy mất mấy cái, máu cùng nước dãi cứ thế chảy ra ngoài khóe miệng. Trần Thanh Ngân khẽ “ối” một tiếng, vội chạy tới đỡ mụ dậy. Nhưng mụ không cần, liền hất tay nàng ra, lại gục mặt xuống đất khóc hu hu.
Trần Thanh Ngân quay lại nhìn Khúc Xuân Ca, ánh mắt đầy vẻ bất lực. Nàng không biết phải làm thế nào, đành tháo chiếc vòng tay đang đeo rồi đặt ở bên cạnh mụ.
Giá trị của chiếc vòng rất lớn, đủ để xây dựng lại nhà cửa cho mười thôn Lưỡng Đào. Dẫu vậy, nàng biết chẳng có thứ gì thay thế được thân nhân đã mất, bởi nàng cũng vừa mất đi cha mẹ của mình cách đây không lâu.
Sau một lúc lâu, Trần Thanh Ngân mới chầm chậm đứng dậy, cùng Khúc Xuân Ca lặng lẽ rời khỏi thôn trấn tan hoang này. Đi khoảng hai canh giờ, nắng bắt đầu gắt hơn, họ Khúc bỗng trỏ về hướng tây nam rồi nói:
“Bên kia có một con suối, chúng ta qua đó nghỉ ngơi một lát.”
Trần Thanh Ngân không nghe thấy tiếng nước chảy, nhưng hoàn toàn tin tưởng Khúc Xuân Ca. Hai người cùng nhau đi về phía đó, quả nhiên có một con suối trong veo mát lành, nước luồn qua các khe đá róc rách. Khúc Xuân Ca bảo:
“Ngươi ở đây chờ, để ta đi kiếm thứ gì cho ngươi ăn.”
Trần Thanh Ngân nhìn y với vẻ mặt đầy ngạc nhiên, sau đó bỗng mở một nụ cười duyên dáng. Họ Khúc chau mày hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
“Tiểu nữ đang cảm thấy rất vui.”
“Lý do?”
Khúc Xuân Ca không hiểu lắm, bởi vì mới vừa nãy thôi trông nàng ta vẫn rất u sầu thiểu não. Trần Thanh Ngân đáp:
“Bởi vì công tử dường như đã biết quan tâm đến người khác.”
“Ta trước giờ vẫn biết quan tâm đến người khác.” Họ Khúc hững hờ nói.
Đây không phải lời nói dối, y cũng không thích nói dối trong trường hợp không cần thiết. Y biết quan tâm đến người khác, nhưng chỉ với người mà y cho là đáng quan tâm mà thôi.
Nữ tử trước mắt xứng đáng với điều đó, vì nàng dám xông vào cái chết để hi sinh cho người khác. Kể cả khi đó là lựa chọn duy nhất thì nàng cũng đã có một quyết định dũng cảm.
Trần Thanh Ngân dường như đoán được suy nghĩ của y, trong lòng càng vui vẻ hơn. Bởi vì lúc trước, nàng biết mình không đáng giá một xu trong mắt người này. Thấy nàng cứ đứng cười như một đứa ngốc, Khúc Xuân Ca khẽ hừ một tiếng rồi bỏ đi.
Một lúc sau, y quay lại với một con thỏ trắng mập mạp cùng một bó củi lớn. Trần Thanh Ngân đã đi đâu mất, y lắng tai nghe ngóng một hồi, sau đó ngồi xuống bắt đầu nhóm lửa.
Con thỏ bị trói bốn chân không cách nào chạy được, chỉ biết nằm một chỗ giãy giụa chờ chết. Nó nhìn đám lửa cháy bập bùng, từ trong đôi mắt nhỏ xíu như hạt đậu tràn ra vài giọt lệ.
Mặt trời lên tới đỉnh đầu rồi hơi nghiêng về phía tây. Tàn tro dần tích tụ thành một nắm lớn, đọng lại bên dưới đám than hồng.
Khúc Xuân Ca đang ngồi tĩnh tọa thì đột nhiên mở choàng hai mắt ra, vầng trán hơi nhăn lại. Thân ảnh y nhoáng lên một cái, tựa như một mũi tên theo ngược dòng suối lao đi.
Chỉ trong chớp mắt, Khúc Xuân Ca đã xuất hiện cách đống lửa hàng trăm trượng. Dưới dòng suối nước vẫn chảy róc rách, trên bờ vẫn còn một bộ quần áo bẩn thỉu, thế nhưng người thì lại chẳng thấy đâu.