Chương 113: Lãnh tiêu diên lệ
Đêm hôm khuya khoắt, nửa vầng trăng vằng vặc soi sáng trên những mái nhà tranh. Cả thôn xóm đều đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng gió thổi hiu hiu, tiếng dế rả rích đâu đó vang lên.
Khoảng sân trước của một ngôi nhà nhỏ, một bóng người lặng lẽ đứng xoay mặt về hướng tây bắc. Y vận một bộ y phục màu xám nhạt, hai tay chắp sau lưng, chính là Khúc Xuân Ca.
Rất xa theo hướng nhìn, dưới ánh trăng, bỗng có từng bóng chim khổng lồ vụt lướt qua những ngọn cây cao. Chỉ mất vài nhịp thở, bầy chim đã vượt qua khoảng cách hàng dặm đường, xuất hiện ngay phía trên Lưỡng Đào thôn.
Một cánh tay giơ lên, con chim dẫn đầu nghiêng cánh rồi đột ngột dừng lại giữa không trung. Cả bầy chim phía sau dừng lại theo, trên những con chim ấy cũng đều có người ngồi. Tổng cộng năm mươi bốn con chim, bao nhiêu chim là bấy nhiêu người.
Sau một thoáng trao đổi thông tin, bầy chim nhanh chóng tản ra, phóng veo véo xuống phía dưới. Tiếng rầm rầm liên tiếp vang lên, từng mái nhà tranh đã bị vuốt chim xé toạc ra như tờ giấy mỏng.
Thôn dân giật mình tỉnh giấc, mơ mơ màng màng thắp đèn xem thử có chuyện gì. Nhưng còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, bọn họ đã thấy có từng cái bóng đen từ trên cao sà xuống, cuồng phong thổi vù vù vào mặt, lúc nhìn lại thì đã bị gắp lên cao hàng trăm trượng.
Trong âm thanh gào rú thê lương, từng thân thể bị phân chia thành hàng chục mảnh nhỏ. Thịt vụn lả tả rơi xuống cùng với cơn mưa máu, nhuộm ánh trăng thành một màu đỏ thẫm.
Phía bên dưới, những ngọn đèn còn rơi rớt lại, dầu chảy lênh láng khắp nơi. Ngọn lửa theo đó bén vào vụn mái tranh, lan sang cột nhà, ùn ùn bốc lên thành từng đám cháy lớn.
Trong chốc lát, nguyên một dãy nhà đã chìm trong biển lửa, khói bốc cao che kín cả khung trời. Cơn mưa máu thịt rơi xuống, không phải để dập tắt khói lửa, mà chỉ khiến cho mùi khét càng nồng nặc hơn, không cách nào ngửi nổi.
Bầy chim hí lên một tiếng, lại tiếp tục sà xuống, gắp lên một đám người khác, tiếp tục thực hiện màn phanh thây.
Thôn Lưỡng Đào vốn yên bình bỗng chốc trở nên cực kỳ hỗn loạn. Đâu đâu cũng có tiếng la hét thất thanh, tiếng cầu cứu tuyệt vọng, tiếng khóc nức nở nghẹn ngào. Nhưng không một ai dám chạy ra ngoài, cuối cùng kẹt lại trong đám cháy, bị lửa thiêu rụi.
Khúc Xuân Ca vẫn đứng yên trong khoảnh sân nhỏ, chỉ có cái bóng là không ngừng ngả nghiêng lay động. Y đang phân vân không biết có nên cứu những người này hay không, bởi bọn họ chẳng có liên quan gì đến y cả.
Từ trong ngôi nhà gần đó, chợt có một dáng người mảnh mai lao ra, vừa chạy về phía này vừa gọi to mấy tiếng:
“Khúc công tử.”
Nhìn thấy Khúc Xuân Ca, Trần Thanh Ngân chống tay vào hàng rào thở một hơi, sau đó chạy vào trong sân, kéo tay y nói:
“Khúc công tử, xin công tử hãy cứu bọn họ.”
Đám sát thủ lần này trông lợi hại hơn trước rất nhiều, nàng không biết họ Khúc có cự nổi với chúng hay không, nhưng y chính là hi vọng duy nhất mà nàng có thể níu lấy. Khúc Xuân Ca vẫn không động đậy, chỉ hỏi ngược lại:
“Tại sao ta phải cứu bọn họ?”
“Bởi vì… những người này thật sự rất đáng thương.” Trần Thanh Ngân nghẹn ngào đáp.
Nàng định chờ đến khi khỏe hẳn sẽ rời khỏi đây, mặc cho số phận an bài. Nhưng vì lo sợ bọn sát thủ tìm đến, làm hại thôn dân vô tội, nàng mới xin Khúc Xuân Ca nán lại ít hôm để bảo vệ bọn họ. Quả nhiên chúng đã đến, đã giết rất nhiều người, chỉ có điều là họ Khúc vẫn khoanh tay đứng nhìn.
“Đáng thương ư?” Khúc Xuân Ca cũng thấy vậy, nhưng vẫn còn đắn đo suy nghĩ. Dù sao thì cái thôn này chẳng có liên quan gì đến y, ngoại trừ một vài người như nữ tử họ Trần, nông phu cho y ở nhờ hay Lê đại phu.
Y không muốn hành động vì những thứ không liên quan đến mình. Hôm ấy, nếu như bọn áo đen trong rừng không lộ sát ý đối với y thì y cũng đã không giết hết bọn chúng.
Trần Thanh Ngân van xin đến tuyệt vọng, nước mắt lã chã tuôn rơi, nhưng dường như không làm lay động được họ Khúc. Một lúc sau, nàng bỗng gạt nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi đứng thẳng người lên, bình thản nói:
“Khúc công tử, đa tạ công tử đã chiếu cố cho tiểu nữ những ngày qua. Công tử bảo trọng.”
Nói xong, Trần Thanh Ngân xoay người, chậm rãi bước ra khỏi sân, không quay đầu lại. Thân ảnh nàng tuy nhỏ bé, nhưng trong khoảnh khắc lại tựa như một ngọn núi cao, to lớn và vững chãi.
Dưới làn mưa máu, nàng cứ thế đi vào giữa con đường lớn trong thôn, ngước nhìn bầu trời rồi dùng hết sức lực trong người để gào lên:
“Trần tiểu thư các ngươi muốn kiếm đang ở đây, các ngươi có gan thì tới bắt ta, đừng có làm hại người vô tội.”
Thanh âm của nàng vẫn rất trong trẻo, tựa như dòng nước suối tinh khiết nhất trên thế gian, không bị nhấn chìm bởi màn đêm, chẳng hề vẩn đục vì khói lửa.
Bầy chim thoáng dừng lại, xếp thành vòng tròn lượn lờ giữa không trung. Hai trăm mười sáu cặp mắt lạnh lẽo, sắc bén dần tập trung lên người Trần Thanh Ngân. Nàng đứng giữa biển lửa bùng cháy, thế nhưng vẫn tỏa ánh hào quang như một viên pha lê sáng lấp lánh.
Mục tiêu đã ở ngay trước mắt, vậy mà bọn áo đen vẫn không manh động. Chúng e dè trước vẻ hiên ngang của nàng, song đó chỉ là một phần, chín mươi chín phần còn lại là vì lý do khác.
Đám sát thủ lần trước phái đi, mặc dù chỉ là mấy tên tép riu không đủ thịt để nuôi chim, nhưng việc không có tên nào có thể sống sót trở về báo tin cũng chứng tỏ người hạ sát không phải hạng tầm thường. Bọn người cưỡi chim chính là lo ngại nhân vật này.
Dẫu vậy, nếu vì lý do này mà bỏ qua cho Trần tiểu thư, ngay từ đầu bọn chúng đã chẳng tìm đến đây. Quả nhiên không lâu sau, một con chim bỗng tách khỏi đàn rồi sà xuống, móng vuốt vươn ra muốn chộp lấy con mồi của mình.
Trong khoảnh khắc cái móng chim sắp chạm vào người Trần Thanh Ngân, đột nhiên có một vệt sáng lóe lên, đem con chim lẫn người ngồi trên nó cắt thành hai nửa, song song lướt qua người nàng.
Trần Thanh Ngân mở trừng hai mắt, máu đỏ dính đầy trên gương mặt trắng nhợt của nàng. Toàn thân nàng căng cứng, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như sắp vỡ tan. Nắm tay nàng siết chặt lại, đôi chân cố gắng giữ cho thân hình không ngã quỵ xuống.
“Khúc công tử.” Nàng run rẩy nói, hai hàm răng cứ va vào nhau cành cạch, hiển nhiên vừa rồi đã rất sợ hãi.
Khúc Xuân Ca đứng ở phía trước nàng, không ngoái lại nhìn, không lên tiếng đáp lời, ngay cả một cái gật đầu cũng không. Trong tay y là một thanh trường kiếm màu tím nhạt, máu từ mũi kiếm vẫn đang tí tách nhỏ xuống mặt đất.
Y đã hứa rằng chờ khi nữ tử này khỏe lại thì mới rời đi, nếu để nàng chết thì chẳng phải y trở thành kẻ thất hứa hay sao? Vì vậy, từ giờ cho tới lúc đó, không một ai có thể giết nàng, trừ phi đánh bại được y.
Trần Thanh Ngân chưa hề nghĩ đến điều này, nàng chỉ hi vọng không có thêm người phải chết vì mình. Nàng đã tin chắc rằng mình sẽ phải chết, một cái chết nhanh chóng và không đau đớn, nhưng rốt cuộc lại được nam nhân này một lần nữa cứu sống.
Trần Thanh Ngân thở ra một hơi đầy nhẹ nhõm. Nàng cứ tưởng họ Khúc rung động vì mình nên mới xuất thủ, trên môi bỗng nở một nụ cười đỏ thắm. Trái tim nàng không còn đập nhanh vì sợ hãi, tuy nhiên vẫn còn rất rộn ràng.
Phía trên cao, bầy chim kêu lên những tiếng ken két chói tai, phẫn nộ vì đồng loại bị sát hại. Những kẻ mặc áo đen ngồi trên lưng chúng cũng phẫn nộ không kém. Một tên đồng bọn chết đi không đủ để khiến đám người này phải khiếp đảm.
Chợt có một tiếng còi hiệu vang lên, như muốn xé toạc bầu trời. Ngoại trừ con chim lớn nhất vẫn giữ nguyên vị trí của mình, số còn lại lập tức tản ra bốn hướng đông, tây, nam, bắc, sau đó lao xuống như những vệt sao băng.
Khúc Xuân Ca đảo nhẹ ánh mắt, lắng tai nghe ngóng. Trường kiếm chợt vung lên, chém vào bốn con chim gần nhất cùng với chủ nhân của chúng. Đồng thời tay trái vươn ra, ôm lấy Trần Thanh Ngân rồi bay thẳng lên trời.
Bốn con chim dẫn đầu chết đi, bị cắt thành nhiều mảnh, va vào nhau rồi dồn lại thành một đống. Chân con này gắn vào đầu con kia, cánh con này chắp vào thân con kia, lẫn lộn cả lên. Mà trong đống hỗn tạp ấy, đầu mình tay chân của mấy kẻ khiển chim cũng chịu cảnh tương tự.
Đám chim phía sau bị mất mục tiêu liền đảo cánh, lượn nửa vòng tròn rồi bay vụt lên. Những con chim còn ở trên cao cũng thay đổi phương hướng của mình, tiếp tục phóng tới mục tiêu đang lơ lửng giữa không trung.
“Sợ không?” Khúc Xuân Ca hỏi.
Chỉ là một câu hỏi hững hờ, nhưng rơi vào tai Trần Thanh Ngân lại hóa thành thanh âm vô cùng êm dịu. Nàng cảm nhận bàn tay đang nắm chặt eo mình, hai má bất giác nóng bừng lên, nóng hơn cả lúc nàng bước đi trong biển lửa. Thiếu nữ bẽn lẽn nép vào lòng Khúc Xuân Ca, khẽ đáp:
“Thiếp không sợ.”
Khúc Xuân Ca cũng chẳng để ý câu trả lời của nàng, gật đầu một cái rồi cất tiếng khen:
“Khá lắm.”
Trước sau trái phải trên dưới đều là chim, tiếng kêu ken két chấn động tâm thần. Trần Thanh Ngân nét mặt nhăn nhó khổ sở trước âm thanh ấy, vội đưa hai tay lên bịt tai lại.
Khúc Xuân Ca phóng trường kiếm chặt đứt ba cái đầu chim cùng ba cái đầu người ở phía bên phải, lật tay lấy ra hai mảnh vỏ ốc áp vào tai nàng. Tiếng chim lập tức biến mất, thay vào đó là tiếng sóng vỗ rì rào du dương.
Họ Khúc hơi rướn người lên, thân nghiêng sang phải, chân đạp vào đầu con chim vừa lao tới từ bên trái. Cái đầu chim lập tức nổ tung, xác bay mất dạng, Khúc Xuân Ca cũng mượn lực lao nhanh về phía bên phải.
Mấy con chim vừa bay tới lại suýt nữa đâm vào nhau, nhưng hiển nhiên chúng đã được huấn luyện kỹ lưỡng, trong sát na vẫn có thể tránh né được đồng bọn, lượn nửa vòng rồi lại lao về phía họ Khúc.
Khúc Xuân Ca đưa tay chộp lấy thanh trường kiếm đang bay ngược trở lại. Giữa không trung, y đột nhiên tung người lên trên, né được vuốt chim từ phía trước mặt móc tới.
Phía trên cũng có chim đang mổ xuống, Khúc Xuân Ca liền đảo người chém ra một vệt kiếm quang hình bán nguyệt, ngay tức khắc diệt sát bốn con chim lớn, đồng thời hớt lấy bốn cái đầu người.
Bầy chim càng điên cuồng bay tới bay lui bao vây lấy Khúc Xuân Ca, tiếng kêu đầy vẻ phẫn nộ. Tuy nhiên, chúng chẳng thể động được vào một sợi tóc của họ Khúc, lại cứ như đang bị y chơi đùa.
Từ xa nhìn lại, chợt thấy dưới vầng trăng khuyết như có một quả bóng khổng lồ cứ xoay tròn trên không. Một quả bóng được tạo thành bởi những con chim.
Bên trong điểu cầu, tử sắc quang mang như ánh chớp không ngừng lóe lên, lúc ở đằng đông, lúc thì đằng tây, có khi đồng thời xuất hiện ở cả hướng nam lẫn hướng bắc, khoảng cách giữa các nơi lên đến mấy trăm trượng.
Chỉ trong vài hơi thở, đường kính điểu cầu nhanh chóng thu nhỏ lại chỉ còn phân nửa, xác chim rơi xuống càng lúc càng nhiều, làm đổ sập không ít cây cối lẫn nhà cửa, máu chảy ngập lên cả tấc.
Khúc Xuân Ca bỗng hú lên một tiếng, phóng hàng loạt tia kiếm khí ra bốn phương tám hướng. Bầy chim đang bủa vây y bỗng nhiên dừng hết lại, như bị ghim chặt vào khoảng không. Trên những con chim đồng loạt xuất hiện vết rạn nứt màu tím nhạt, chớp mắt lan ra khắp toàn thân.
Đùng, đùng, đùng…
Từng tiếng nổ nối tiếp nhau như tiếng sấm rền vang, cả bầy chim cứ thế nổ tung thành muôn vàn mảnh nhỏ, lấp lánh ánh tử quang nên trông cứ như một tràng pháo hoa rực rỡ.
Khúc Xuân Ca lăng không đứng giữa trời, tay trái ôm chặt Trần Thanh Ngân, cả hai người đều không hề hấn gì. Đột nhiên, tay phải y đẩy nhẹ tới, phóng thanh trường kiếm về hướng tây bắc. Kiếm quang chớp giật, trong nháy mắt đã bay xa hàng trăm dặm.
Tên thủ lĩnh đang cưỡi chim chạy trốn, đột nhiên cảm thấy một mối nguy khủng khiếp sắp đổ ập lên đầu mình. Gã vội cầm một tấm thuẫn màu đen quay lại liều chết chống đỡ.
Tấm thuẫn tưởng như chắc chắn, nhưng trước thanh tử kiếm chết chóc lại chẳng khác nào miếng đậu hũ. Kiếm quang trong chớp mắt xuyên qua cả người lẫn thuẫn, khiến cả hai tan nát thành tro bụi.
Thanh kiếm vẫn còn dư lực, phi tới chém đứt hai chân của con chim, song vì đã rời quá xa chủ nhân nên buộc phải quay trở về. Con chim đau đớn kêu lên một tiếng kinh hồn. Nó cố gắng tiếp tục bay đi, máu tươi không ngừng tuôn ra, vẽ thành một vệt cầu vồng đỏ thẫm trong mưa.