Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-la-thien-khai-phong-phai-la-xe-tang.jpg

Ta Là Thiên Khải Phông Phải Là Xe Tăng

Tháng 1 24, 2025
Chương 139. Vô tận vô tướng, Thiên Khải vĩnh hằng Chương 138. Thần chiến sắp tới, Thiên Khải ánh rạng đông
gia-thien-loi-dinh-chi-chu.jpg

Già Thiên: Lôi Đình Chi Chủ

Tháng 1 15, 2026
Chương 260: Cùng Thái Dương Thần Tử luận đạo Chương 259: Mặt trời vương thể diệp diễm
sang-tao-cuu-the-to-chuc-toan-luoi-truc-tiep-thu-nhan.jpg

Sáng Tạo Cứu Thế Tổ Chức, Toàn Lưới Trực Tiếp Thu Nhận

Tháng 1 16, 2026
Chương 253:: Đa nguyên ở đây giao hội!? Chương 252:: Phía sau cửa là địa ngục, tín ngưỡng là duy nhất cứu rỗi!
ta-co-chut-khong-thich-hop.jpg

Ta Có Chút Không Thích Hợp

Tháng 12 31, 2025
Chương 293: Kết cục: Thỉnh lựa chọn. . . (2) Chương 293: Kết cục: Thỉnh lựa chọn. . . (1)
vu-em-chi-di-gioi-phong-an.jpg

Vú Em Chi Dị Giới Phòng Ăn

Tháng 2 5, 2025
Chương 2488. Chúng ta kết hôn Chương 2487. Trảm Kim Long, nhập thần cảnh!
vong-hoa-cung-ung-thuong-nghiep.jpg

Võng Hóa Cung Ứng Thương Nghiệp

Tháng 2 4, 2025
Chương 809. Đại Kết Cục Chương 808. Vô cùng thất lạc
tuyet-the-vo-de.jpg

Tuyệt Thế Võ Đế

Tháng 2 26, 2025
Chương 1060. Chúng ta về nhà Chương 1059. Bụi trần lắng xuống
vo-han-load-ta-luan-hoi-chung-dao-truong-sinh.jpg

Vô Hạn Load: Ta Luân Hồi Chứng Đạo Trường Sinh

Tháng 2 7, 2026
Chương 748: : Phù Khiêm danh sách Chương 747: : Phù Khiêm cái chết
  1. Thiên Ly Vũ
  2. Chương 112: Lưỡng Đào thôn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 112: Lưỡng Đào thôn

“Phiền thật đấy!” Khúc Xuân Ca khẽ lầm bầm trong miệng.

Nói là vậy, nhưng y vẫn quay lại xem nữ tử kia như thế nào. Dù sao thì hai người hiện tại đã đi chung với nhau, mà sư phụ y đã dạy, bỏ rơi bạn đồng hành trong cơn hoạn nạn không phải là hành động của con người.

Bấy giờ, tình trạng của Trần Thanh Ngân đã rất nguy ngập, sinh mạng tựa như ngàn cân treo sợi tóc. Khúc Xuân Ca bỗng giật mình kêu lên:

“Không phải chứ, sao lại có thể như vậy?”

Y tự hỏi trong đầu, quên mất rằng bản thân cũng từng yếu đuối không khác gì nữ tử trước mắt, vẫn cần ăn uống, vẫn có lúc bệnh tật khi gặp tiết trời khắc nghiệt.

Mặc dù trong người có không ít đan dược, nhưng đều là Khúc Xuân Ca chuẩn bị cho chính mình. Nữ tử này chỉ là một người bình thường, e là không dùng được. Y không biết phải làm thế nào, đành cắp nàng vào bên hông rồi bay đi.

Mất độ nửa ngày thì cả hai rời khỏi rừng mưa, tìm thấy một nơi có người ở. Đó là một thôn trấn nhỏ tên là Lưỡng Đào, đầu thôn có hai gốc đào rất to, đã sống đến mấy trăm tuổi.

Sau khi hỏi thăm, Khúc Xuân Ca biết trong thôn có một vị đại phu họ Lê, y thuật cao minh, liền đưa Trần Thanh Ngân đến đó. Trong y quán bấy giờ đang có vài người chờ được chữa bệnh, nhưng không gấp gáp nên Lê đại phu tạm gác họ sang một bên, đến xem cho nữ tử họ Trần.

Vị đại phu vừa nhìn đã biết Trần Thanh Ngân nhiều ngày phải chịu đói rét, tinh thần thường xuyên hốt hoảng, điều kiện sinh hoạt vô cùng cực khổ nên mới lâm vào trọng bệnh.

Lão tưởng hai người Khúc Trần là một đôi phu phụ trẻ tuổi, lại thấy họ Khúc mặt mũi hồng hào, dáng vẻ khỏe mạnh, trái ngược hoàn toàn với tình trạng của nữ tử, liền cho rằng y là một tay vũ phu hay bắt nạt, hành hạ nương tử.

Lê đại phu thương con bệnh như con ruột, nghĩ vậy liền đùng đùng nổi giận, giáo huấn Khúc Xuân Ca một trận nên thân. Những người đang có mặt trong y quán nghe thấy cũng đều tỏ ra xem thường, không tiếc lời chê trách y.

Khúc Xuân Ca cảm thấy rất khó chịu, nhưng đúng là y đã bỏ mặc nữ tử họ Trần kia như thế, hiện tại cũng đang cần giúp đỡ nên không cãi lại, đành hậm hực im lặng không nói lời nào.

Y thầm nghĩ: “Người này cứu đồng bạn của mình thì cũng xem như là có ơn đối với mình, chỉ cần không vượt quá giới hạn là được.”

Trần Thanh Ngân được Lê đại phu hết lòng chữa trị, nhờ đó thoát khỏi cơn nguy kịch, nhưng cũng đến ngày thứ ba mới hồi tỉnh. Nàng đã có thể tự ăn uống, nói chuyện bình thường, tuy nhiên vẫn chưa rời khỏi giường đi lại được.

Khoảng thời gian này, Khúc Xuân Ca cũng ở lại trong thôn. Y đã hứa thì sẽ không âm thầm rời khỏi một mình. Nhưng y cũng không muốn dẫn nàng theo cùng, bèn đến gặp nàng rồi nói:

“Nơi này rất tốt, hay ngươi cứ ở đây luôn đi, không cần phải theo ta nữa.”

Trần Thanh Ngân đang nằm trên giường dưỡng bệnh, nghe những lời đó thì sắc mặt trắng bệch, thì thào khẽ hỏi:

“Công tử… công tử sợ bị tiểu nữ làm phiền đúng không?”

“Phải.” Họ Khúc thành thực đáp.

Nàng không ngờ y lại trả lời thẳng thắn đến thế, gương mặt vốn đã xanh xao lại càng tái đi. Nàng cong lưng ho hắng một tràng dài, một lúc sau mới buồn bã nói:

“Khúc công tử, thôi được, nếu vậy thì tiểu nữ không làm phiền công tử nữa, nhưng cũng xin công tử đồng ý với tiểu nữ một việc.”

Khúc Xuân Ca nghe nàng nói không làm phiền mình nữa thì rất vui mừng, bởi tức là không phải y thất hứa mà tự nàng ta muốn thế. Y liền hỏi lại:

“Việc gì vậy?”

“Xin công tử nán lại đây ít hôm, chờ khi tiểu nữ khỏe lại thì hãy rời đi.”

Chờ nữ tử này khỏe lại cũng chẳng mất bao nhiêu ngày, vẫn tốt hơn là dẫn nàng ta theo cùng, Khúc Xuân Ca nghĩ vậy liền vui vẻ nhận lời.

Tuy nhiên, khi thấy Trần Thanh Ngân nằm xoay mặt vào bức tường, bóng lưng yếu đuối khẽ run rẩy từng nhịp, tiếng sụt sịt không ngừng vang lên, y bỗng cảm thấy dường như mình đã làm sai điều gì. Y trầm ngâm một lúc vẫn không hiểu được, đành gác lại chuyện đó sang một bên.

Những ngày tiếp theo, Khúc Xuân Ca tạm sống trong nhà một nông phu gần đó, ngày ngày chẳng biết làm gì, cứ đứng ngẩn ngơ ngoài sân nhìn lên bầu trời xanh, mong tìm được tia cảm ngộ đã mất.

Mấy vị đại nương, tiểu nương trong thôn mỗi khi đi ngang qua, thấy Khúc Xuân Ca như vậy thì âm thầm đánh giá, xì xầm bàn tán với nhau đủ điều. Họ Khúc đều nghe hết cả, nhưng cũng mặc kệ bọn họ.

Lại có mấy đứa trẻ tò mò rủ nhau đến xem, í ới cất tiếng gọi, Khúc Xuân Ca cũng làm như không nghe thấy. Đột nhiên, có vài đứa trẻ nghịch ngợm lấy đất đá ném vào người y rồi hùa nhau bỏ chạy, tiếng cười không ngớt vọng lại.

Đến nước này, Khúc Xuân Ca không kiềm chế được nữa, liền muốn đuổi theo dạy cho lũ trẻ này một bài học. Nhưng chợt thấy phía ngoài hàng rào có một nữ hài vẫn còn đứng đó nhìn mình, y hơi ngạc nhiên, cũng đứng lại nhìn về phía nó.

Đứa bé khoảng chừng ba, bốn tuổi, tay phải cầm một xiên kẹo mứt, tay trái cầm một con chó bông xấu xí. Nó mặc một chiếc áo ngắn màu hồng, trên đầu có hai bím tóc như cặp sừng trâu khẽ rung rinh, gương mặt bầu bĩnh, mắt đen lay láy trông rất đáng yêu.

Khúc Xuân Ca hùng hổ bước tới gần, thế nhưng nữ hài chẳng có chi là sợ hãi, bỗng nhe hàm răng sún ra cười sằng sặc, dang hai tay đòi bế. Họ Khúc tất nhiên chỉ định hù dọa đứa bé, thấy vậy thì không biết phải làm thế nào nữa.

Y phân vân một lúc, sau đó đành lấy khăn tay ra lau nước mũi cho đứa bé rồi bế nó lên, tự nhiên cũng không hiểu sao mình lại làm việc này. Nữ hài được bế càng cười to hơn, nước miếng phun ra như mưa khiến Khúc Xuân Ca phải nghiêng đầu qua một bên để né tránh.

Đột nhiên, một vệt sáng đỏ lóe lên, đâm vào má bên trái của y. Họ Khúc giật mình, đưa tay trái lên nắm lấy tay phải của đứa bé. Đứa bé vẫn cười toét miệng, vừa vung vẩy xâu kẹo mứt vừa bi bô:

“Ăn, ăn!”

Hóa ra, nó muốn mời Khúc Xuân Ca ăn kẹo, tuy nhiên cánh tay trẻ con không đưa xâu kẹo trúng vào miệng y mà lại chọc vào má.

Cũng may họ Khúc kịp nhận ra nên không dùng lực, nếu không đã làm tổn thương đứa bé này rồi. Nhưng y cũng không ngờ rằng, một sinh linh nhỏ xíu lại có thể đánh trúng được mình.

“Không ăn, ngươi ăn đi.” Y lắc đầu nói, không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy khoan khoái, bất giác nở một nụ cười.

Họ Khúc tuy không ăn kẹo, nhưng nghĩ đứa bé đã có lòng mời mình thì cũng nên đáp lễ, bèn lấy ra một lá bùa đeo vào cổ nó, cả hai cùng cười lên đầy thích thú.

Đúng lúc ấy, tại đầu ngõ phía đông đột nhiên có một phụ nhân hớt hải chạy tới. Người đó trông thấy Khúc Xuân Ca thì hơi ngập ngừng một chút, nhưng rồi cũng tiến lại gần, nghiến răng nói:

“Trả con cho ta.”

Dứt lời liền giật lấy nữ hài trong tay họ Khúc. Đứa bé bị đau gào khóc inh ỏi, hàng xóm xung quanh nghe thấy thì ló đầu ra nhìn, đầy vẻ hiếu kỳ. Phụ nhân vừa xấu hổ vừa bực mình, đưa tay vả bôm bốp vào mặt con gái, không ngừng quát mắng:

“Nín, nín ngay!”

Nhưng tất nhiên làm vậy chỉ khiến đứa bé càng khóc to hơn mà thôi. Khúc Xuân Ca vốn không có mẹ, y luôn nghĩ rằng là mẹ thì phải yêu thương con cái mới đúng, chứ đâu phải đánh mắng như thế. Y vừa khó hiểu vừa khó chịu, liền cất tiếng hỏi:

“Tại sao lại đánh nó?”

“Nó là con do ta đẻ ra, ta dạy dỗ thế nào là quyền của ta, liên quan gì đến ngươi?”

Khúc Xuân Ca thấy lời này cũng đúng, nhất thời không biết phải nói tiếp thế nào. Phụ nhân hứ một tiếng, cứ thế bồng nữ hài xoay người bước đi. Lúc ngang qua một góc tường, mụ dừng bước chân rồi liếc xéo vào đó, lại la lối om sòm:

“Còn cái đồ chết giẫm này nữa, sao lại dẫn Mai Mai ra đây hả, để về nhà xem ngươi có chết với ta không?”

Từ trong góc tường, một nam hài khoảng chừng bảy, tám tuổi bước ra, ngoái nhìn Khúc Xuân Ca một cái rồi lầm lũi đi theo phụ nhân.

Đứa bé này vừa rồi cũng có ném đá vào người y, đến lúc bỏ chạy thì quên dắt theo muội muội. Nhưng nó đang rất sợ nên không dám quay lại một mình, đành gọi mẹ đến đón.

Khúc Xuân Ca nhìn ba mẹ con rời đi, trong lòng cứ cảm thấy bứt rứt bực bội mà không hiểu vì sao. Y đứng ngây ra một lúc rồi bỗng nhảy qua hàng rào, chạy theo hướng phụ nhân, liên tiếp cất tiếng gọi:

“Khoan đã, dừng lại, chớ đi vội.”

Nếu muốn, Khúc Xuân Ca có thể lập tức đứng chắn ngay trước mặt mụ ta, nhưng sư phụ đã dạy không được tùy tiện hiển lộ tu vi trước mặt người khác, do đó y mới không làm vậy.

Phụ nhân đang ghé vào bên đường để bẻ cành cây, nghe tiếng gọi thì quay ngoắt mình lại, tay phải ôm chặt con gái, tay trái che trước mặt con trai, vừa dè chừng vừa hung hăng nói:

“Có chuyện gì?”

“Thằng bé này lúc nãy đã ném đá vào người ta.” Khúc Xuân Ca trỏ vào nam hài đang rụt rè nấp sau lưng mẹ.

Phụ nhân liếc nhìn vẻ mặt con trai liền biết lời này là thật. Nhưng sau khi quay sang nhìn họ Khúc từ đầu đến chân, mụ chống tay vào bên hông, cái môi trề ra, chẳng những không xin lỗi mà còn nói:

“Bọn trẻ nghịch ngợm một chút thì có gì to tát, trên người ngươi cũng chẳng có sây sát gì, tay chân vẫn còn nguyên vẹn, thế mà cũng muốn kiếm chuyện mắng vốn cho được, ngươi có phải là nam nhân không?”

Rồi mụ tiếp tục sổ ra một tràng từ ngữ khó nghe, đến nỗi Khúc Xuân Ca không kịp vuốt lại mặt mũi. Y vốn không giỏi ăn nói, càng không thạo việc chửi mắng người khác, thế là lại đứng ngây ra chịu trận.

Mụ mắng xong thì chẳng lý gì đến họ Khúc nữa, cầm cây roi vừa bẻ được quất vào mông nam hài, quát:

“Về nhà, mau.”

Ba mẹ con lại dắt díu nhau đi. Khúc Xuân Ca đứng nhìn theo, âm thanh của phụ nhân cứ văng vẳng bên tai, hết chửi con trai lại mắng con gái.

“Đồ con cái hư hỏng, suốt ngày chỉ biết gây họa.”

“Còn cái gì đây, ai đời lại đeo giấy lộn lên cổ thế này chứ.”

Khi cả ba người đã đi rất xa, Khúc Xuân Ca mới chầm chậm bước tới, cúi xuống nhặt lấy lá bùa mà mình đã tặng cho nữ hài lên. Y phủi nhẹ bụi bặm bám trên đó, đứng bần thần một lúc lâu rồi quay vào nhà, những ngày tiếp theo không thèm ló mặt ra ngoài nữa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

co-quy
Có Quỷ
Tháng mười một 27, 2025
tong-vo-phi-thien-tu-bat-dau-bat-coc-bac-luong-the-tu.jpg
Tổng Võ: Phỉ Thiên Tử! Bắt Đầu Bắt Cóc Bắc Lương Thế Tử
Tháng 4 2, 2025
san-ma-ta-la-chuyen-nghiep.jpg
Săn Ma Ta Là Chuyên Nghiệp
Tháng 1 22, 2025
tong-vo-nguoi-tai-tuong-duong-hoa-than-tao-tac-lien-tro-nen-manh.jpg
Tổng Võ: Người Tại Tương Dương, Hóa Thân Tào Tặc Liền Trở Nên Mạnh
Tháng 1 10, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP