Chương 111: Thanh phong minh nguyệt, thu thủy vô ngân
“Ngân Nhi…”
Giữa bóng tối tịch mịch, chợt có một tiếng gọi dịu dàng khe khẽ vang lên. Thanh âm cứ quanh quẩn bên tai không dứt, mang đến cảm giác như đang ở bên dưới một cái giếng sâu.
“Ngân Nhi…”
Tiếng gọi ấy lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, mỗi lúc một gần hơn. Bóng tối theo đó nhạt dần, ánh sáng xuất hiện khiến cho quang cảnh xung quanh cũng trở nên rõ ràng.
“Ngân Nhi.”
Âm thanh là của thiếu phụ với gương mặt phúc hậu, khóe môi đầy đặn mỉm cười, ánh mắt chứa đầy tình cảm yêu thương. Nàng ngồi trên giường, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của một tiểu nữ hài đang nằm gối đầu trong lòng mình, khẽ gọi:
“Ngân Nhi.”
Nữ hài chợt động đậy hàng mi, sau đó từ từ hé mở đôi mắt của mình. Đứa bé ngơ ngác trong thoáng chốc rồi đột nhiên bật dậy, ôm chầm lấy thiếu phụ, mừng rỡ kêu lên:
“Mẹ!”
“Ừm, mẹ đây.” Thiếu phụ vừa vỗ về tấm lưng nhỏ bé của nữ hài vừa âu yếm nói. Nữ hài hôn lên má thiếu phụ một cái rồi nói:
“Mẹ, con nhớ mẹ lắm.”
“Mẹ cũng rất nhớ con.” Thiếu phụ cũng đáp lại nữ hài bằng một nụ hôn lên má.
“Mẹ, cha đâu rồi?”
“Ngân Nhi, ta ở đây.”
Một giọng nói trầm ấm chợt vang lên. Nữ hài xoay người lại, thấy phía sau là một nam tử trung niên, dáng vẻ bệ vệ oai phong, gương mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt thì đầy vẻ hiền từ. Đứa bé liền chồm tới ôm chầm lấy người đó, vui vẻ reo lên:
“Cha!”
Nam tử không đáp, chỉ mỉm cười rồi hôn lên tóc con gái.
Cả nhà ba người cứ thế quây quần bên nhau, tiếng cười nói không lúc nào vơi. Mẹ thì dạy thêu thùa may vá, nấu các món ăn ngon; cha thì dạy viết chữ, truyền thụ tinh hoa tổ tiên để lại; con gái ngoan ngoãn vâng lời, cố gắng tiếp thu những gì được dạy bảo.
Hằng đêm, người mẹ lại ôm ấp nữ hài trong vòng tay, kể những câu chuyện xa xưa để ru con vào giấc ngủ. Vào các dịp rảnh rỗi, cha lại đưa hai mẹ con đi dạo quanh phố phường nhộn nhịp, ngắm pháo hoa rực rỡ sắc màu.
Đột nhiên, pháo hoa trên bầu trời tắt ngấm, cảnh vật xung quanh đều biến thành một màu xám xịt. Nữ hài thấy mình xuất hiện bên trong một căn phòng trống trải, cha mẹ thì đang đứng trước mặt. Hai ngươi đưa bàn tay vuốt ve tóc con gái, khẽ bảo:
“Ngân Nhi, chúng ta phải đi đây, con cố gắng sống tốt nhé.”
Nữ hài nghe vậy chợt ngẩn ra, mếu máo nói:
“Cha, mẹ, hai người định đi đâu, sao không đưa Ngân Nhi theo?”
“Nơi ấy, con không nên tới.”
Hai người cùng đáp, nở nụ cười hiền hòa nhìn nữ hài. Nhưng rất nhanh sau đó, một cảnh tượng kinh hoàng đột ngột ập đến. Gương mặt của hai người bỗng dưng đen lại, từ trong mắt mũi không ngừng chảy ra máu tươi.
“A!”
Một tiếng hét thất thanh bỗng nhiên vang lên. Nữ tử ngồi bật dậy, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi ướt đẫm hai bên thái dương, nước mắt nóng hổi cũng lăn dài trên má.
Mất một lúc lâu mới bình tĩnh trở lại, nàng lau nước mắt rồi nhìn xung quanh, thấy mình đang ở trong một cái chòi nhỏ. Bên ngoài trời vẫn tối đen như mực, mưa vẫn không ngừng rơi, gió cứ rít lên từng cơn lạnh lùng, khiến lòng người càng thêm hiu quạnh.
Nàng lại thấy mình ngồi trên một đống cỏ khô, bên cạnh là viên nguyệt quang thạch cùng một ít trái cây, thịt nướng, vẫn còn tươi mới. Nhìn những thứ này, nàng liền hiểu là do nam tử kia để lại, trong lòng đầy cảm kích, tiếc là trước khi ngất đi không kịp nhìn rõ mặt mũi y như thế nào.
Sau mấy ngày chạy trốn bọn sát thủ, bụng đã đói meo, nữ tử nhìn quanh không có ai, liền chộp lấy đống thức ăn nhét vào miệng rồi nhai ngấu nghiến, chốc chốc lại vươn cánh tay ra ngoài hứng nước mưa uống cho đỡ nghẹn.
Ăn uống no nê, nữ tử ngồi nghỉ một lát rồi cầm lấy viên nguyệt quang thạch. Nàng rời khỏi căn chòi, bước đi thật nhanh giữa trời đêm mưa gió bão bùng.
Đi khoảng nửa canh giờ, nàng bỗng thấy xa xa phía trước có một cái bóng lùn tịt màu xám, nhìn kỹ thì là một nam tử đang hướng mặt lên trời, trông khá ngớ ngẩn.
Nữ tử tò mò nhìn y, không chắc có phải là người đã giết hết bọn sát thủ cứu mạng mình hay không. Tuy nhiên, nàng không muốn làm phiền y, thành ra cứ lưỡng lự đứng yên tại chỗ.
Thỉnh thoảng, nàng cũng ngửa mặt lên xem thử có gì ở đó, nhưng chẳng thấy được điều gì. Một lúc lâu sau, nam tử chợt ngoảnh mặt lại nhìn nàng với vẻ khó chịu.
“Đừng có làm phiền ta nữa.”
Nói xong thì rút chân trái lên, đạp tới một bước. Hóa ra y không hề lùn chút nào, chỉ là hai chân ngập sâu vào lòng đất mà thôi, nhưng tại sao y lại làm như vậy thì nàng không hiểu được. Nữ tử nghe giọng nói của y có chút quen thuộc, bèn tiến lại gần để dò hỏi:
“Vị công tử này, hình như chúng ta đã từng gặp nhau rồi đúng không?”
“Cút!” Gã nam tử liền gắt lên.
Trước đó, y tưởng như đã tìm thấy được một tia cảm ngộ, chỉ cần cố thêm chút nữa là có thể chạm vào được, nắm bắt được. Vậy mà rốt cuộc lại bị nha đầu này dẫn theo một đám sát thủ đến phá đám, khiến cảm giác ấy trong chớp mắt đã biến mất không còn chút dấu vết.
Nếu không phải nàng ta giẫm vào dấu chân của y rồi té ngã, sau đó y lại chợt nổi lên tính nghịch ngợm dọa nàng ngất đi, chắc chắn y đã để mặc nàng ta trôi nổi lềnh bềnh theo dòng nước mưa rồi.
Sau khi sắp xếp cho nữ tử này xong xuôi, y rất muốn tìm lại cảm giác mơ hồ lúc trước, hi vọng có thể đột phá. Thế là y tiếp tục lang thang trong rừng, vừa đi vừa cẩn thận nhìn bầu trời.
Nhưng chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, nữ tử này sau khi tỉnh lại, bốn phương tám hướng để đi, vậy mà nàng ta lại chọn đúng hướng của y, quấy rối việc tìm kiếm cảm ngộ lần nữa.
Nhưng nữ tử này quả nhiên mặt dày, bị xua đuổi còn không chịu cút đi, lại bì bõm chạy tới trước mặt nam tử, quỳ rạp xuống nói:
“Thì ra đúng là công tử. Đa tạ công tử đã cứu mạng, ơn tri ngộ này tiểu nữ quyết không bao giờ quên.”
Ban đầu nàng còn có chút hoài nghi, nhưng sau khi nghe tiếng “cút” thì đã có thể khẳng định đây chính là người đã cứu mạng mình.
“Ta cần ngươi nhớ ơn sao? Không muốn chết thì đừng đi theo ta.” Nam tử lạnh lùng nói, sau đó lách người qua một bên, tiếp tục hướng mặt lên trời bước đi.
Nữ tử thầm nghĩ, người này tuy trông có hơi ngớ ngẩn nhưng đã dễ dàng giết sạch bọn sát thủ, hiển nhiên là rất lợi hại. Kẻ muốn giết nàng chắc chắn sẽ còn phái thêm người tới, nếu gặp phải chúng thì hết nước sống, mà đi theo y chưa chắc đã chết.
Nàng hướng ánh mắt nhìn bức màn âm u ở xung quanh, cảm giác nguy hiểm vẫn luôn cận kề. Không còn cách nào khác, nàng đành mặt dày tiến lên, đi sát ở bên cạnh gã nam tử kỳ lạ.
“Tiểu nữ họ Trần, tên là Thanh Ngân, Thanh trong thanh phong minh nguyệt, Ngân trong thu thủy vô ngân, bởi vì tiểu nữ sinh vào ngày trăng tròn mùa thu, bên cạnh một hồ nước trong nên được cha mẹ đặt tên như vậy. Không biết công tử xưng hô thế nào?”
“Chớ theo ta!”
“Chớ… Chớ công tử, tiểu nữ không nghĩ đó là một cái tên.”
“Ta bảo chớ có đi theo ta!” Nam tử gầm lên, tay phải chợt vung ngang ra. Từng tiếng nổ như sấm dội đùng đùng vang lên, mười mấy cây cổ thụ trong chớp mắt bị đánh nát bấy, chỉ còn lại phần gốc trơ trọi. Y trỏ vào mặt nữ tử, nghiến răng đe dọa:
“Còn lải nhải nữa là ta giết ngươi đấy, hừ!”
Nữ tử họ Trần bị dọa cho kinh hồn bạt vía, nước mắt lập tức tràn ra, hòa cùng nước mưa chảy dài trên gương mặt. Nhưng nàng thật sự đã vào bước đường cùng, đành vừa lạy lục vừa mếu máo van xin:
“Chớ công tử, cha mẹ tiểu nữ bị kẻ gian hại chết, tiểu nữ chỉ còn lại một mình trên cõi đời này, không biết phải nương tựa vào đâu. Kẻ muốn giết tiểu nữ chắc chắn sẽ phái thêm sát thủ để truy đuổi, e rằng còn lợi hại hơn những kẻ hôm trước, nếu rơi vào tay bọn chúng thì tiểu nữ chỉ có một con đường chết. Chớ công tử, xin công tử thương xót cưu mang, tiểu nữ nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp công tử.”
Nam tử này cũng là một đứa trẻ mồ côi cha mẹ, nghe nàng khóc lóc kể lể một hồi, lại nhìn đôi mắt đỏ hoe đầy tội nghiệp thì chợt thấy mủi lòng. Y thoáng chần chừ rồi thở hắt ra một hơi, nói:
“Thôi được, ngươi có thể đi theo ta, nhưng tuyệt đối phải giữ im lặng, cũng không được đến gần ta quá mười bước.”
Dứt lời, y chợt nhận ra mình vừa rước một thứ của nợ vào người, nhưng đã nói rồi thì dù không muốn cũng phải làm, không thể rút lại được. Trần Thanh Ngân mừng rỡ reo lên:
“Đa tạ Chớ… Chớ Theo Ta công tử, tiểu nữ nhớ rồi.”
Nàng biết có hỏi chưa chắc y đã trả lời tên họ thật, bèn gọi như vậy để khiến y tự nói ra. Quả nhiên y trừng mắt lên nói:
“Ta họ Khúc, tên là Xuân Ca.”
“Xuân trong xuân xa, Ca trong ca ca đúng không?”
“Không phải!” Nam tử bực bội quát. “Là Xuân trong xuân phong ngữ lưu oanh, Ca trong hạo ca đãi minh nguyệt (1). Có từng nghe qua chưa hả?”
“Vâng vâng, tiểu nữ nông cạn, xin Khúc công tử thứ lỗi.”
Khúc Xuân Ca khẽ hừ một tiếng rồi xoay người bước đi. Vừa đi vừa nhìn trời, cố gắng tìm lại trạng thái gần có được cảm ngộ lúc trước. Trần Thanh Ngân chờ y cách mình đúng mười bước chân thì cũng chầm chậm đi theo, vừa đi vừa khẽ thì thầm:
“Xuân phong ngữ lưu oanh, hạo ca đãi minh nguyệt.”
Rồi bất giác nở một nụ cười. Suốt mấy tháng qua, đây mới là lần đầu tiên nàng mới có thể cười trở lại.
Hai người một nam một nữ, cứ thế cùng nhau bước đi trong rừng mưa, chớp mắt đã hơn mười ngày trôi qua.
Khúc Xuân Ca tu vi cao thâm nên chẳng hề gì, nhưng Trần Thanh Ngân chỉ là một nữ tử yếu đuối, suốt bấy nhiêu ngày dầm mưa, lại vì không dám rời họ Khúc quá xa nên chỉ bứt bừa lá cây nhai với nước lã để lót dạ, làm sao có thể chịu nổi?
Lúc này, nàng đã sức cùng lực kiệt, bước chân loạng choạng đứng không vững, hai mắt hoa lên chẳng còn nhìn rõ được thứ gì. Nàng bỗng cất tiếng kêu đầy yếu ớt:
“Khúc công tử, tiểu nữ…”
Nữ tử chưa nói hết câu thì hai mắt đã tối sầm lại. Nàng ngã quỵ xuống, nằm sấp mặt vào đống nước bùn, lềnh bềnh trôi đi.
———
(1) Trích hai câu trong bài thơ “Xuân nhật tuý khởi ngôn chí” của Lý Bạch. Dịch nghĩa: Chim oanh trò chuyện trong gió xuân, hát vang chờ đợi vầng trăng sáng.