Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
one-piece-max-cap-ngo-tinh-ta-khong-phai-la-sieu-nhan-a-quang.jpg

One Piece: Max Cấp Ngộ Tính, Ta Không Phải Là Siêu Nhân A Quang

Tháng 4 29, 2025
Chương 366. Đại kết cục - FULL Chương 365. Bách Thú hội nghị (2)
xem-mat-di-nham-gian-phong-lai-bi-doi-phuong-tho-lo.jpg

Xem Mắt Đi Nhầm Gian Phòng, Lại Bị Đối Phương Thổ Lộ

Tháng 2 4, 2025
Chương 380. Đại kết cục (2) Chương 379. Đại kết cục (1)
thanh-binh.jpg

Thanh Bình

Tháng 2 18, 2025
Chương 1326. Sáng Thế Kỷ Chương 1325. Thiên đạo thiếu niên
trach-ma-nu

Trạch Ma Nữ

Tháng 2 2, 2026
Chương 1502: lúc này khắc kia Chương 1501: Vô địch Long Vương đại nhân
bat-dau-bi-giang-chuc-thu-dan-ta-len-thang-luc-dia-than-tien

Bắt Đầu Bị Giáng Chức Thứ Dân, Ta Lên Thẳng Lục Địa Thần Tiên

Tháng mười một 19, 2025
Chương 298: Linh Giới chi chủ! (đại kết cục) Chương 297: Sở Tu tấn cấp Hư Không Cảnh! Diệt sát Thánh thể anh linh!
hong-hoang-bat-dau-mot-cai-dai-dao-khong-gian.jpg

Hồng Hoang: Bắt Đầu Một Cái Đại Đạo Không Gian

Tháng 3 31, 2025
Chương 832. Phiên ngoại: hai Chương 831. Phiên ngoại: một
tien-trieu-ung-khuyen.jpg

Tiên Triều Ưng Khuyển

Tháng 2 3, 2026
Chương 169: Phụ thể Di Lặc, chung ách phụ tử (4) Chương 169: Phụ thể Di Lặc, chung ách phụ tử (3)
truong-sinh-phap-su.jpg

Trường Sinh Pháp Sư

Tháng 2 3, 2025
Chương 495. "Hệ thống ngươi quản cái này gọi vô cùng tốt giết cấp 1 Boss?!" Chương 494. Như nghẹn ở cổ họng
  1. Thiên Ly Vũ
  2. Chương 110: Hắc vũ lâm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 110: Hắc vũ lâm

Rừng rậm hoang vu. Khoảng không phía trên phủ kín bởi tầng tầng mây đen, che khuất màn trời, chẳng còn biết ban ngày hay ban đêm, chỉ thấy một màu tối tăm mịt mù, mười phần âm u.

Mưa trút xuống như thác đổ, dù đã có lớp lớp tán cây rậm rạp che chắn, thế nhưng mặt đất bên dưới vẫn bị nước mưa cày nát tả tơi, nhão nhoẹt tựa như một bãi lầy vô biên vô tận.

Dưới cơn mưa, giữa những bóng cây sừng sững mà mập mờ như bóng ma, chợt có một bóng người đang chậm rãi nhấp nhô trôi đi. Nhìn kỹ thì đó là một gã nam tử đang cố bì bõm nhích từng bước về hướng đông.

Nam tử khoảng ngoài ba mươi, vận một bộ y phục màu xám tro, cổ áo có màu tím nhạt. Toàn thân y ướt như chuột lột, tóc bết vào hai bên gò má, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi chán chường.

Hai chân y lún sâu vào trong lớp bùn lầy lội, ngập đến tận đầu gối, mỗi lần nhấc lên hạ xuống đều khiến một đợt nước bùn bắn tung tóe, dính đầy trên quần áo.

“Hừ, cái gì vạn dặm hướng đông, rừng rậm mênh mông, cái gì hốt nhiên đắc ngộ, đột phá thành công chứ. Hừ, ta đã ở đây ba năm trời mà có tìm thấy cái cóc khô gì đâu.”

Không biết có phải do cô đơn quá lâu hay không, chỉ thấy gã nam tử ấy bắt đầu lải nhải nói chuyện một mình.

“Hừ, đã thế vừa rồi trở về sư phụ còn mắng ta một trận, bắt ta phải quay lại đây, thật là vô lý hết sức. Đừng nói đến cơ duyên hay là cảm ngộ, ngay cả một mảnh linh thạch nát cũng chẳng có.”

Y vừa đi vừa nói, có lúc còn nhìn sang bên phải hoặc ngoái đầu sang trái, hai tay múa may phụ họa, cứ như thể có người nào đó đang ở bên cạnh lắng nghe.

“Hừ, cái gì mà Thất Tinh Diễn Thiên Thuật chứ, chẳng biết gã khốn nào say rượu rồi viết ra thứ vớ vẩn này nữa.”

Nam tử chợt vỗ bành bạch lên trán, tự nhủ:

“À không, thứ ấy hình như do chính lão tổ viết ra thì phải?”

“Đúng rồi, chắc chắn là lão tổ viết ra trong lúc say rượu, về sau tỉnh rượu nhưng sợ mất mặt nên không chịu nhận sai, thế là cứ đặt luôn ở đấy, lại ban hành lệnh cấm rượu để che mắt mọi người.”

“Đúng thật, càng nghĩ càng thấy vớ vẩn, cái thuật này còn vô căn cứ hơn cả trò bói toán của Bát Quái môn nữa. Nhưng không chỉ riêng gì sư phụ, các sư huynh sư tỷ cũng vậy, chẳng lẽ không ai nhìn ra được vấn đề hay sao?”

Nam tử khẽ lắc đầu, lại tiếp tục bước đi. Miệng cứ lầm bầm làu bàu, thanh âm nhỏ dần rồi bị nhấn chìm trong tiếng mưa rả rích. Chẳng biết đã qua bao lâu, y đột nhiên đứng sững lại, hai chân dang rộng, ưỡn người ra sau như cánh cung, ngửa mặt lên trời gào thét:

“Thiên đạo! Cho ta cái cảm ngộ đi! Ta muốn đột phá!”

Tất nhiên y vẫn không tin vào lời diễn của sư phụ, rằng mình có thể đột phá được ở cái nơi tối tăm ẩm ướt này, nhưng nếu có thể đột phá thì chuyện này cũng sẽ kết thúc.

Mà nghĩ cũng thật bực mình, tư chất của y vốn rất tốt, từ khi bắt đầu tu luyện đều vô cùng thuận lợi, bốn bước linh cảnh, ba bước đầu trải qua như nước chảy mây trôi, không một chút gập ghềnh trở ngại.

Chỉ là sau khi đạt tới đỉnh phong của tố linh cảnh, y không cách nào tiến thêm được nữa, giậm chân tại chỗ đã gần mười năm. Mười năm không phải quá dài, nhiều người mắc kẹt tại bình cảnh còn lâu hơn thế gấp mấy lần, hoặc có người thậm chí vĩnh viễn không thể vượt qua.

Nhưng gã nam tử trước mắt, bởi vì đoạn đường trước đó quá dễ dàng, thế nên khoảng thời gian dừng lại này đối với y không hề ngắn chút nào, khiến y cảm thấy mỗi ngày trôi qua lòng càng nóng nảy không yên.

Dẫu biết là càng hấp tấp càng khó thành công, sư phụ cũng dạy là phải tĩnh tâm, dùng tâm để nhìn thì mới thấy được bước tiếp theo. Nhưng biết là một chuyện, còn làm được hay không lại là chuyện khác.

Vả lại, không giống với việc chỉ đơn giản là nhắm mắt và tập trung tinh thần, trạng thái tĩnh tâm này còn ẩn chứa sự huyền diệu nào đó không thể lý giải, cũng không thể lấy cách thức của người này áp đặt lên người kia.

Bởi vì không ai giống ai, thế nên mỗi người phải tự ngộ ra con đường của chính mình. Tuy nhiên, ngộ có nghĩa là hiểu, cũng có nghĩa là nhầm, ranh giới giữa hai bên như chân tơ kẽ tóc, làm sao để biết mình đang đi đúng hướng đây?

Lúc này, nam tử vẫn đang ngẩng đầu nhìn trời, hai mắt mở to hứng lấy nước mưa. Lại thêm nửa ngày trôi qua, toàn thân y vẫn không hề động đậy. Dường như y vừa ngộ ra được điều gì đó, nhưng chưa nắm bắt được.

Đột nhiên, có vài thanh âm hỗn loạn xen vào giữa tiếng mưa, lọt vào tai của nam tử, mỗi lúc một rõ ràng hơn. Là tiếng bước chân, ba phần hốt hoảng, bảy phần hung hăng, đang dồn dập kéo nhau tiến về nơi đây.

Theo thời gian, số bước chân nhanh chóng giảm dần, có tám người đã lần lượt ngã xuống, chỉ còn lại một người đang cố gắng thoát khỏi sự truy đuổi của kẻ thù.

Đó là một nữ tử trẻ tuổi, tu vi không cao lắm nên phải cầm theo nguyệt quang thạch để soi đường, nhưng như thế cũng giúp cho bọn người phía sau dễ dàng lần theo hơn.

Hai mắt nữ tử đỏ hoe, nhòe đi vì nước mắt lẫn nước mưa, lại trong cơn hoang mang nên không để ý phía trước có một bóng người, chỉ nghĩ đó là một cái cây hay hòn đá, muốn lách qua một bên để tiếp tục chạy.

Bỗng nàng đạp phải một chỗ đất xốp, bước chân bị hẫng một nhịp, khiến cả người lộn nhào xuống vũng bùn lầy lội.

Gã nam tử kỳ lạ biết có người ngã xuống ngay bên cạnh mình, nhưng chẳng hề quan tâm. Y vẫn cứ ngẩng đầu nhìn trời, nhìn mưa, chỉ có điều là hai hàng chân mày đã hơi chau lại.

Vút! Vút! Vút!

Chợt có tiếng gió rít liên tiếp vang lên. Giữa màn mưa trắng xóa cùng màn đêm tăm tối chồng vào nhau, hàng chục mũi phi tiêu đen nhánh ồ ạt bay về phía gã nam tử.

Nam tử khẽ tặc lưỡi, tay trái nâng lên rồi vẫy nhẹ một cái. Chỉ là một cái vẫy tay hời hợt, nhưng khiến cho toàn bộ phi tiêu đều bay chệch hướng, cắm vào một thân cây cổ thụ gần đó.

Đoàng!

Tiếng sấm nổ vang, một tia chớp chợt lóe lên giữa bầu trời, soi rọi cả cánh rừng rồi tắt ngấm. Trong khoảnh khắc ấy, tại hướng đông bắc đột nhiên trông thấy có hai mươi mốt thân ảnh, chia ra đứng trên những cành cây vắt ngang, hệt như bầy cú đang rình mồi.

Tất cả đều mặc y phục màu đen, che kín mặt, thoắt hiện hình dưới ánh sáng, thoắt ẩn mình trong bóng tối, tựa hồ như quỷ mị. Trong bóng tối, chợt có một giọng nói ồm ồm như của dã thú vang lên:

“Tên kia, không muốn chết thì mau tránh qua một bên.”

“Cút!” Nam tử rít một tiếng đầy giận dữ qua kẽ răng.

Vừa rồi, trong tâm thức của mình, y đã mơ hồ chạm được vào một thứ gì đó, dù chỉ là một tia mỏng manh nhưng có lẽ chính là thứ mà suốt hơn mấy năm qua y vẫn luôn tìm kiếm. Tuy nhiên, tất cả đều đã bị đám người này đánh gãy, làm sao có thể không tức giận cho được?

“Khốn kiếp, ngươi vừa nói cái gì đấy?” Một tên khác trong bọn áo đen quát.

“Ta bảo, lũ chó hoang các ngươi, cút hết đi!” Y gằn từng chữ đáp lại.

“Ngươi muốn chết?” Một giọng nói khác vang lên.

Đám người này nhận lệnh của chủ nhân đi giết người, từ đầu đến cuối đều là truy đuổi rồi chém giết người khác, luôn trong tâm thế kẻ săn mồi, thái độ vì vậy cũng có phần cao ngạo.

Lúc này, bỗng dưng gặp phải một kẻ không biết sống chết cản đường, lại bị xua đuổi như chó hoang, kẻ nào cũng cảm thấy vô cùng tức giận, cả đám đồng loạt hô hào với nhau:

“Các huynh đệ, xử lý gã điên này trước rồi thu thập nha đầu kia cũng chưa muộn.”

Bọn chúng nói xong thì khẽ gật đầu, ánh mắt vô cùng hung hăng. Nhưng lạ thay, chẳng tên nào xông lên phía trước, cả đám cứ đứng nguyên tại chỗ. Những cái đầu đã gật xuống cũng không ngẩng lên nữa, chợt ngoẹo sang một bên, rời khỏi thân thể rồi rơi xuống, nghe từng tiếng “lõm bõm”.

Máu tươi phun ra từ hai mươi mốt cái cổ, không sót cái nào, hóa thành một cơn mưa máu bay ngược lên trời một đoạn, rồi theo màn mưa trút xuống. Từng cái xác không đầu co giật mạnh liên hồi, sau đó cũng thi nhau ngã xuống đất.

“Hừ, chỉ là một đám tép riu mà cũng dám ngông cuồng, đúng là không biết lượng sức.” Nam tử hằn học nói, trường kiếm trong tay phải xoay nhẹ một vòng rồi biến mất.

Y vốn không muốn giết người, nhưng đám người kia đã lộ ra sát ý thì cũng chẳng cần nương tay làm chi cho phiền phức. Có điều y rút kiếm ra lúc nào, chém giết hai mươi mốt tên kia ra sao, thật sự quá nhanh để có thể nhận ra.

Trước đó, thủ pháp gạt ám khí của nam tử cũng diễn ra nhanh không kém. Nếu những kẻ mặc áo đen kịp nhìn thấy điều này thì đã không dám hống hách, biết đường cúp đuôi bỏ chạy để bảo toàn tính mạng rồi. Tóm lại thì cũng là do bọn chúng quá yếu mà thôi.

Nam tử liếc mắt nhìn xuống dưới chân, quát:

“Còn ngươi nữa, cũng mau cút đi.”

Nữ tử kia chỉ vừa mới ngồi dậy sau cú ngã, vẫn chưa biết những kẻ truy đuổi mình đều đã chết hết, sợ sệt nói:

“Công tử, bọn chúng đã đi chưa?”

“Chưa.” Y hờ hững đáp.

Cảnh tượng những cận vệ bên cạnh đều đã bị sát hại, máu me kinh hoàng vẫn còn ám ảnh trong tâm trí. Lúc này nghe nói bọn sát thủ chưa bỏ đi, nữ tử vô cùng kinh hãi, vội vã theo hướng có thanh âm mà bò tới, khóc lóc van lơn:

“Công tử, xin công tử cứu giúp tiểu nữ, ơn đức của công tử đời này kiếp này tiểu nữ quyết không bao giờ quên.”

Vừa rồi y đối đáp với bọn sát thủ rất mạnh miệng, chắc là có chút bản lĩnh. Tuy không rõ y có thật sự chống chọi được với bọn chúng hay không, nhưng nàng bấy giờ đã như kẻ sắp chết đuối, dù chỉ vớ được một cọng rơm cũng sẽ cố nắm lấy. Nam tử khinh thường nói:

“Ta cần ngươi nhớ ơn sao? Thứ như ngươi có thể làm được gì chứ?”

Đoạn y thọc tay xuống lớp bùn, móc lên viên nguyệt quang thạch bị đánh rơi đặt lại vào trong tay nàng. Nữ tử dù sợ hãi nhưng vẫn theo hướng bọn áo đen nói chuyện ban nãy, run rẩy nâng viên đá soi về phía đó.

Nàng nhìn trên cao không có gì, lại nhìn xuống thấp, chợt thấy những cái đầu người chìm nổi giữa dòng máu me lênh láng, từng cặp mắt mở to trừng trừng hướng về phía mình.

Trên bầu trời, sấm chớp liên tục nổi lên, khiến cho cảnh tượng ấy càng trở nên rùng rợn đáng sợ. Bỗng có vài cái đầu lâu bay vụt ra khỏi vũng nước, lao thẳng tới chỗ nữ tử. Nàng thét lên một tiếng đầy kinh hãi rồi ngất đi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-vo-that-hiep-tran-thuyet-thu-bat-dau-ket-bai-kieu-phong.jpg
Tổng Võ: Thất Hiệp Trấn Thuyết Thư, Bắt Đầu Kết Bái Kiều Phong
Tháng 2 1, 2025
pham-nhan-ta-la-le-thien-ton.jpg
Phàm Nhân Ta Là Lệ Thiên Tôn
Tháng 1 21, 2025
benh-lau-thanh-tien-ta-mot-kiem-doc-doan-van-co
Bệnh Lâu Thành Tiên, Ta Một Kiếm Độc Đoán Vạn Cổ
Tháng 2 9, 2026
tan-thoi-ta-tuyet-the-kiem-than.jpg
Tần Thời: Ta, Tuyệt Thế Kiếm Thần
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP