Chương 99: Thương Lượng
Đêm xuống, trước đại môn của Pháp Cung, Lâm Phong đứng như một bức tượng, chỉ có đôi mắt là còn hoạt động, liếc nhìn đệ tử Thánh Cung liên tục ra vào.
Nửa giờ trước, hắn gặp băng nữ ở nơi này, sau khi giải thích xong mọi chuyện thì hắn bị nàng biến thành một khối băng, cảm giác như ngâm trong nước đá, tê cóng cả người.
– Băng nữ sao vẫn chưa trở lại? Chẳng lẽ quên lão tử luôn rồi sao?
– Nha đầu kia rõ ràng cố ý chỉnh tiểu tử ngươi, thù này nhất định phải báo.
– Báo kiểu gì? Tu vi băng nữ cao hơn ta mấy cấp độ, hơn nữa còn là một pháp sư băng hệ.
Với tu vi bây giờ của Lâm Phong mà đánh nhau với Lãnh Hàn Băng chẳng khác gì lấy trứng chọi với băng, gặp băng mỏng thì còn nhìn vào nhân phẩm nhưng hắn biết băng nữ kia chính là một khối băng lục cấp, độ cứng có thể sánh ngang với địa cấp khoáng thạch.
Lão đầu lại không cho là vậy.
– Muốn đối phó với một người không phải chỉ nhìn vào thực lực, mưu kế cũng rất quan trọng.
– Trước thực lực tuyệt đối thì mọi âm mưu quỷ kế đều vô dụng, quân tử như ta sao có thể dùng âm mưu quỷ kế được.
– Tiểu tử ngươi yên tâm, kế của lão phu là quân tử kế, quang minh chính đại, không giống bọn tiểu nhân.
– Có loại mưu kế này sao?
Lâm Phong lần đầu nghe được quân tử kế nên còn bỡ ngỡ, tinh thần hiếu học trong người lại dâng lên.
– Xin tiền bối chỉ giáo.
– Tiểu tử ngươi từng nghe qua mỹ nhân kế chưa?
– Từng nghe qua nhưng chẳng phải kế đó là của nữ nhân sao?
Lão đầu lắc đầu.
– Chữ nhân trong mỹ nhân kế là nói đến nhân tộc không phải nói đến nữ nhân, dù nam hay nữ đều có thể sử dụng.
– Tiền bối muốn ta dùng mỹ nhân kế với băng nữ sao? Hình như không hay cho lắm.
Nữ nhân bình thường thì Lâm Phong còn có chút niềm tin, còn khối băng lục cấp này có lẽ hắn phải gặm đến mấy trăm năm mới tan chảy.
– Lão phu lại thấy có cơ hội, tiểu tử ngươi bề ngoài không tệ, sắc vóc có đủ, tài cao hơn người, có thể nói là nhân trung chi long, hơn nữa lão phu để ý nha đầu kia hình như kết tiểu tử ngươi rồi.
– Thật sao?
Lâm Phong nghe lão khen đến vểnh đuôi, hai người quen biết bao nhiêu lâu, đây là lần đầu tiên lão mở kim khẩu khen hắn nhiều như vậy.
– Không ổn, chắc chắn có vấn đề.
Lão đầu tuy không hại Lâm Phong nhưng thỉnh thoảng vẫn đâm chọt vài cái, lần này phải tương kế tụ kế chơi lại lão mới được.
– Xin tiền bối chỉ dạy, tiểu bối nhất định nghe theo.
– Trẻ nhỏ dễ dạy.
Lão đầu nở nụ cười hài lòng, ánh mắt ẩn giấu tia đắc ý, Lâm Phong cũng nở một nụ cười nhưng trong lòng kinh bỉ.
– Muốn chơi lão tử sao? Lão đợi đấy.
Cách đó không xa, bên trong một căn phòng lộng lẫy, hồng ảnh như một cơn gió lướt vào, nhẹ nhàng hạ xuống bên cạnh Lãnh Hàn Băng.
– Tìm ta có chuyện gì sao?
Lãnh Hàn Băng lập tức lui lại vài bước để giữ khoảng cách.
– Ngươi vừa giao chiến với tên hắc y nhân kia?
Trên người Linh Mộng vẫn còn lưu lại một chút hắc khí, phải thừa nhận linh lực của Quỷ Ảnh vô cùng tinh thuần, đến cả Linh Mộng cũng không thể lập tức giải trừ.
– Hắn muốn lấy đồ của ta nhưng đã bị ta đánh bỏ chạy.
Trước khi Linh Mộng đuổi theo Quỷ Ảnh đã phát ra tính hiệu thông báo cho Thánh Cung, trong vòng nửa giờ sẽ có cường giả đuổi đến, nàng không ngờ người đến lại là đương kim thánh chủ.
Lãnh Hàn Băng nhìn nữ tử đối diện một lúc đến khi xác định nàng không có vấn đề thì lạnh giọng nói.
– Lâm Phong đã nói mọi chuyện cho ta biết, ngươi đã hứa sẽ không xen vào cuộc sống của ta, sao lại làm như vậy?
– Ngươi xen vào là tên kia, không phải ta.
Linh Mộng mỉm cười.
– Nếu muội không thích thì ta sẽ mang hắn ném đi.
– Ngươi…
– Nhìn bộ dáng của muội hình như rất quan tâm đến hắn.
– Không có.
Lãnh Hàn Băng lập tức phủ nhận.
– Hắn là ân nhân của ta, mọi chuyện ta làm chỉ là báo ân.
– Thật vậy sao?
Linh Mộng đi đến đối diện Hàn Băng, y phục của hai nàng chạm vào nhau nhưng không cách nào dung hợp, băng hỏa lưỡng trọng thiên đã định không thể cùng tồn tại.
Ánh mắt hai nàng nhìn vào đối phương, từng ký ức năm xưa hiện lên, trong một hang động u tối, Hàn Băng vô tình cứu được một nữ tử nhưng nàng không ngờ nữ tử dịu dàng, hồn nhiên, ngây thơ, lương thiện ngày đó đã làm thay đổi cuộc sống của nàng.
Linh Mộng lấy ra hai cái túi trữ vật đưa cho Hàn Băng.
– Thứ này là của muội, còn thứ này giúp ta đưa cho tên kia.
Một cái chứa hai mảnh Hộ Thần Giáp, cái còn lại là toàn bộ chiến lợi phẩm mà Lâm Phong đã cướp được bên trong bí cảnh.
Lãnh Hàn Băng nhận lấy hai túi trữ vật, ánh mắt lạnh lùng nhìn nữ tử đối diện.
– Đây là lần cuối cùng ta nói với ngươi, chuyện của ta sẽ do ta giải quyết.
Dứt lời nàng liền rời đi, Linh Mộng nhìn theo bóng lưng tuyệt thế của đối phương cho đến khi biến mất, đôi môi đỏ mộng khẽ cong lên.
Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong vẫn chưa giải được phong ấn thuật của băng nữ, tiếp tục thế này có lẽ hắn sẽ từ nội môn đệ tử biến thành nội cung thị vệ chuyên canh giữ đại môn.
– Đợi lão tử thoát ra được nhất định sẽ báo thù.
Đúng lúc này Lãnh Hàn Băng xuất hiện trước mặt Lâm Phong, hàn khí trên người hắn lập tức tan biến, cơ thể dần trở lại bình thường.
Lãnh Hàn Băng ném cho hắn một cái túi trữ vật.
– Cầm lấy.
– Gì đây? Phí canh cửa sao?
Lâm Phong mở ra xem thì nhìn thấy bên trong túi trữ vật có mấy chục vạn linh thạch, trung phẩm và hạ phẩm đều có đủ, ngoài ra còn có mười mấy gốc huyền dược, nhìn vô cùng quen mắt.
– Hình như hơi ít thì phải?
Lãnh Hàn Băng thấy lưu manh dùng ánh mắt mờ ám nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên.
– Ta một nửa, ngươi một nửa.
– Vô lý, rõ ràng yêu nữ kia nói sẽ trả lại toàn bộ chiến lợi phẩm cho ta.
– Linh Mộng đúng là đã đưa hết cho ta, là ta đưa một nửa cho ngươi.
Lâm Phong lại thấy đau tim, chẳng lẽ ý trời đã định hắn chỉ được một nửa thôi sao, chuyện này làm sao có thể chấp nhận được, gần trăm vạn hạ phẩm linh thạch chứ có ít đâu.
– Lãnh sư tỷ, cổ nhân có câu, có làm thì mới có ăn, không làm mà đòi có ăn là trái với luân thường đạo lý, thuận thiên thì sống, nghịch thiên thì chết, sư tỷ không nên vì một chút linh thạch mà rơi vào ma đạo.
Lãnh Hàn Băng nhíu mày, nàng chỉ lấy một ít linh thạch mà cứ như đã làm chuyện thương thiên hại lý, thiên địa bất dung.
– Không có ta thì ngươi có thể lấy lại số linh thạch, linh dược này sao?
– Dù là như vậy thì sư tỷ cũng đâu thể lấy một nửa.
– Thiên hạ linh vật, người có duyên sẽ đạt được, đây chính là thiên ý, ngươi muốn lấy lại thì đến đây.
Lâm Phong trừng mắt nhìn băng nữ, sau khi tính toán đủ đường, hắn lại đau khổ phát hiện không có đường nào thắng được nàng, trừ khi hai người tiến vào tiểu phong linh đánh một trận.
Không thể lấy lại chiến lợi phẩm vậy thì chuyển mục tiêu đến mảnh Hộ Thần Giáp, Lâm Phong lại quay trở về bộ dáng cung kính.
– Hàn Băng sư tỷ, mấy mảnh pháp văn kia có thể bán lại cho đệ không? Giá cả thương lượng.
– Không thể.