Chương 97: Đấu Giá Hội 4
Lâm Phong nghe giọng của lão đầu thì giật mình tỉnh ngộ, rõ ràng là hắn mượn nước đẩy thuyền chẳng hiểu sao lại bị lật thuyền, suýt chút còn bị cướp sạch, tiểu sư tỷ bình thường ngây thơ hoạt bát, không ngờ lại ẩn giấu sâu như vậy.
– Bây giờ nhìn kỹ mới thấy nàng giống muội muội của yêu nữ hơn là băng nữ.
Trong lúc mọi người đang bàn luận thì hai mảnh Hộ Thần Giáp đã được mang lên bàn đấu giá, lão đầu cao giọng hô.
– Tàn tích hồn văn, giá khởi điểm 5 vạn trung phẩm linh thạch.
– Để muội để muội.
Lãnh Phi Dao xung phong kêu giá.
– 10 vạn.
– 20 vạn.
Phi Dao vừa dứt lời thì một trong những căn phòng cao nhất truyền đến giọng nói uy nghiêm của một lão đầu, vừa ra giá đã đưa hai mảnh Hộ Thần Giáp lên gấp 4 lần giá trị ban đầu.
– Rồi xong.
Lãnh Phi Dao không ngờ vận khí của nàng lại đen như vậy, phòng khách quý của Vạn Bảo Các được chia làm 4 loại, từ cao đến thấp gồm có Thiên, Địa, Huyền, Hoàng tương ứng với tứ bài huyết, kim, ngân, đồng.
Phòng của Lâm Phong đang ngồi mang chữ Huyền, tương ứng với ngân bài, còn phòng của lão đầu vừa ra giá mang chữ Thiên, tương ứng với huyết bài.
Nghe nói trên dưới trăm cái thành trì của Cửu Huyền Thánh Cung chỉ có mười mấy vị cường giả sở hữu huyết bài, riêng Thánh Cung đã có 9 vị.
Thường thì không ai muốn tranh giành với phòng chữ Thiên, vừa tốn linh thạch vừa đắt tội với một vị tu sĩ hùng mạnh.
Lãnh Hàn Băng tất nhiên biết được nhưng thứ này không chỉ nàng cần mà lưu manh cũng muốn có, vấn đề là nàng chắc chắn không đủ linh thạch so với người ngồi trong phòng chữ Thiên, muốn theo cũng không nổi.
Lãnh Phi Dao bày ra bộ mặt quan tâm nói với tỷ tỷ.
– Thứ này tỷ tỷ đã nghiên cứu lâu như vậy vẫn không có kết quả, có lẽ chỉ là một thứ vô dụng thôi, hay là lần tới muội cùng tỷ tỷ đến tìm gia gia xin thêm vài cái pháp văn.
Lãnh Hàn Băng nhìn lưu manh đối diện, đúng lúc ánh mắt của hắn cũng đang nhìn nàng, cả hai hình như đã hiểu được nỗi lòng của đối phương chỉ qua một ánh mắt.
– Hàn Băng sư tỷ, lần này tỷ mang theo bao nhiêu linh thạch.
– Chỉ có 50 vạn trung phẩm linh thạch.
– Khục khục…
Nghe giọng điệu của băng nữ thì số linh thạch này không đáng nhắc đến, nói chuyện với mấy người này sao Lâm Phong thấy đau tim quá.
– Đệ có gần 2 vạn trung phẩm linh thạch, có thể cho sư tỷ mượn dùng.
– Tiểu Phong tử, vấn đề ở đây không phải là linh thạch nhiều hay ít, đối thủ của chúng ta là một người vô cùng lợi hại, có biết không?
Lãnh Phi Dao bĩu môi, nàng bắt đầu nghiêm túc giáo huấn tên sư đệ ngốc này.
– Hơn nữa vài chục vạn trung phẩm linh thạch đối với mấy vị tiền bối đó chỉ giống như vài khối linh thạch mà thôi.
– Nhưng chúng ta không thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy được, không có lòng kiên định sao có thể thành công.
– Hảo huynh đệ.
Phong Viêm ngồi bên cạnh tán thưởng một câu.
– Nếu đệ cần thì ta có thể cho đệ mượn 10 vạn trung phẩm linh thạch.
– Thật sao?
Ánh mắt Lâm Phong sáng rực nhìn gian thương, chỉ cần hắn kêu giá được một lần thì chuyện còn lại yêu nữ sẽ giải quyết.
– Đúng vậy, mỗi tháng ta chỉ lấy lời 5000 khối trung phẩm linh thạch.
– Đa tạ ý tốt của sư huynh, hay là để lần sau vậy.
Đúng như dự đoán, sau khi phòng chữ Thiên kêu giá thì bên dưới liền rơi vào tĩnh lặng, không một ai dám tranh phong.
– Liều mạng, 25 vạn.
– 50 vạn.
Lâm Phong vừa ra giá thì bên kia cũng tăng theo, hơn nữa còn tăng lên gấp đôi so với giá của hắn, đúng là có phong thái cường giả.
– Hù… trời độ lão tử.
Lâm Phong không sợ đối phương theo, hắn chỉ sợ đối phương không theo, lúc đó không biết đào linh thạch ở đâu để trả Vạn Bảo Các, nghe nói từ khi đại hội đấu giá khởi tranh, vẫn chưa một ai dám chốt đơn xong rồi hủy.
Lãnh Hàn Băng vừa hé môi thì bên trong một căn phòng chữ Thiên khác truyền đến thanh âm quen thuộc.
– 100 vạn.
– Giọng nói này sao nghe quen thế nhỉ? Hình như là của yêu nữ kia.
Lãnh Phi Dao nghi ngờ lên tiếng, Lãnh Hàn Băng liếc nhìn lưu manh, ánh mắt của nàng dường như đã hiểu ra mọi chuyện.
Lâm Phong cười ha hả, vẻ mặt tràn đầy ngưỡng mộ.
– Không ngờ Thánh Nữ lại sở hữu huyết bài.
– Không chỉ thánh nữ mà cả thánh tử cũng sở hữu một cái.
Phong Viêm bên cạnh bổ sung, một trong hai người này tương lai sẽ cầm đầu Thánh Cung nên có được huyết bài cũng là chuyện không có gì lạ.
– 120 vạn.
– 200 vạn.
Sau một lúc im lặng thì hai mảnh hồn văn được một nhân vật phòng chữ Thiên dùng 200 vạn trung phẩm linh thạch lấy xuống, con số này đã đạt đến đẳng cấp của vật phẩm áp trục.
200 vạn trung phẩm linh thạch đủ sức khiến cho toàn bộ tu sĩ có mặt bên trong phòng đấu giá phải choáng ngợp, với số linh thạch này đã đủ để khai môn lập phái.
– Yêu nữ thật đáng sợ.
Lãnh Phi Dao nhỏ giọng nói cứ như sợ Linh Mộng sẽ nghe thấy, dù nàng xuất thân đại tộc cũng chưa từng thấy nhiều linh thạch như vậy.
Đột nhiên giọng của lão đầu truyền đến.
– Tiểu tử, lão phu vừa phát hiện một tin tốt cho ngươi.
– Có phải lão đã tìm ra cách lấy hai mảnh Hộ Thần Giáp từ tay yêu nữ rồi không?
– Gần đúng, tiểu tử ngươi chỉ cần dụ dỗ thành công nha đầu kia thì không chỉ hai mảnh Hộ Thần Giáp mà nửa đời sau cũng không cần phải lo.
Lâm Phong nghĩ đến bộ dáng của Linh Mộng, nhịn không được hỏi.
– Nếu như dụ dỗ thất bại thì sao?
– Một bước phi thăng, nửa đời sau cũng không cần phải lo.
– Cao minh, thành bại đều không cần lo, nhưng tiểu bối cho rằng nhà ai thì người đó ở, chủ ý của ai thì người đó tự làm sẽ tốt hơn.
Hai mảnh Hộ Thần Giáp vừa được lấy xuống, vật phẩm kế tiếp lập tức được mang lên, chỉ là kết quả đấu giá không được ấn tượng như trước đó, các vật phẩm tiếp theo cũng không thể phá được kỉ lục.
Bên trong căn phòng chữ Huyền, Lâm Phong nhìn từng món bảo vật bị người khác mang đi, trong lòng vô cùng khó chịu, lão đầu cũng không giữ được bình tĩnh, thậm chí lão còn dụ dỗ Lâm Phong mang hai bộ Liệt Hỏa Phần Thiên và Vạn Hỏa Khai Thiên ra thế chấp để đổi lấy linh thạch đấu giá.
Nhưng Lâm Phong là một thanh niên rất tĩnh và đẹp trai, hai thứ đó chính là lá bài tẩy của hắn sao có thể mang đi lòe thiên hạ, lỡ như bị một lão đầu biến thái nào đó để ý, sau đó tiền gian hậu sát thì thảm.
Hai canh giờ trôi qua, buổi đấu giá bước vào giai đoạn cuối cùng, 3 vật phẩm áp trục cùng lúc được mang lên bàn đấu giá.
Lão đầu bước tới vật phẩm thứ nhất, cẩn thận mở một chiếc hộp ngọc ra, bên trong là một viên hồng ngọc tỏa sáng lấp lánh.
– Thiên cấp trung phẩm, Phục Linh Đan.
Vật phẩm thứ hai là một bộ thiên cấp hạ phẩm thuật pháp tên là Mộc Vân Thiên, vật phẩm thứ ba là một thanh Phương Thiên Họa Kích đạt đến thiên cấp trung phẩm.
Quy tắc đấu giá lần này không giống như những lần trước, đầu tiên sẽ không có giá khởi điểm, muốn lấy vật phẩm nào thì chủ động liên hệ với quản lý của Vạn Bảo Các, trong trường hợp có hai hoặc nhiều người chọn cùng một vật phẩm thì người đưa ra nhiều linh thạch hơn sẽ giành chiến thắng.
Trường hợp chỉ có một người ra giá thì sẽ so với giá của Vạn Bảo Các bí mật đưa ra nếu cao hơn sẽ đấu giá thành công.
– Còn có kiểu đấu giá như thế này sao?
– Tiểu tử ngươi cứ chờ mà xem kịch hay đi.
Với kiểu đấu giá ẩn thế này, các đại nhân vật sẽ không chính diện tranh giành dù có thua cũng không ai biết, quan trọng hơn là giá cả vật phẩm được đấu giá theo kiểu này thường sẽ cao hơn đấu giá công khai đến 3 phần.