Chương 85: Bên Trong Bí Cảnh
Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong thành công lên đỉnh cự sơn, từ nơi này có thể quan sát một vùng khá rộng lớn.
– Lão đầu, thấy được thứ gì không?
– Cách nơi này mười mấy dặm có một cái hồ, có thể đến đó tìm thử.
– Vậy đi thôi.
Theo lời của lão đầu thì địa thế cũng ảnh hưởng đến việc sản sinh linh thạch, những nơi tụ tập nhiều linh khí tất nhiên sẽ có nhiều linh thạch.
Lâm Phong lao thẳng xuống núi, chạy một mạch đến chỗ hồ nước, trên đường đi khá yên tĩnh, xem ra đám người đi chung với hắn đã rời khỏi nơi này.
Khoảng cách mười mấy dặm đối với tu sĩ chỉ là vài bước chân, Lâm Phong vận Vân Tung Mị Ảnh nhảy vài cái là tới nơi.
Nửa giờ trôi qua, trước mặt Lâm Phong xuất hiện một cái hồ nước, mặt hồ lăm sắc, bán kính hơn một dặm, bên trên có vài loại thủy linh thảo đang trôi nổi, dập dìu theo chiều gió.
Lâm Phong đứng bên bờ hồ, một tay cầm cái đùi gà đang gặm dỡ, tay còn lại cầm một cái cần câu, mồi câu là một đầu hoàng cấp yêu kê.
– Hình như bên dưới hồ không có thủy yêu.
Lão đầu từ chối cho ý kiến, phương pháp tràn đầy tính sáng tạo này trước kia lão chưa từng nhìn thấy và sau này cũng không muốn gặp lại.
Lâm Phong gặm xong cái đùi gà thì lấy ra một tờ yêu chỉ kích hoạt, một đầu hỏa ngư phóng thẳng xuống đáy hồ, loại yêu chỉ này được hắn chế tạo dùng để thăm dò động phủ của yêu thú, hiệu quả khá cao lại không tốn nhiều chi phí, vô cùng tiện lợi.
Một lúc sau, hỏa ngư nổi lên, bộ dáng vẫn bình yên vô sự, vậy là bên dưới đáy hồ thật sự không có yêu thú.
– Sao lại như vậy?
Theo lời của lão đầu thì cái hồ này là nơi tụ linh, một nơi tốt như thế này sao lại không có yêu thú canh giữ, như vậy chỉ có một khả năng là lão đầu già rồi nên bị lú.
Lão đầu nhìn vẻ mặt nghi ngờ của Lâm Phong, không cần hỏi thì lão cũng biết trong lòng tên này nghĩ gì, giọng nói có chút buồn bực.
– Còn có một khả năng là nơi này đã bị người khác thăm dò.
– Hèn gì mấy tên kia lại bỏ đi nơi khác.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong lấy tấm địa đồ ra xem thử, những khu vực được đánh dấu đều nằm gần nơi hắn được truyền tống đến, cả cái hồ này cũng thuộc khu vực có nhiều linh thạch.
– Đậu xanh.
Lâm Phong buồn bực chửi một tiếng, nếu hắn đoán không lầm thì những chỗ được đánh dấu trên bản đồ đều đã bị đào sạch, vậy tấm địa đồ này chẳng phải trở thành vật vô dụng sao?
– Không ngờ lão tử anh minh một đời lại hồ đồ nhất thời.
– Chuyện gì cũng có hai mặt, nhìn bề ngoài tấm địa đồ này có vẻ vô dụng nhưng nghĩ kỹ lại thì nó có thể giúp tiểu tử ngươi tiết kiệm không ít thời gian.
– Đúng vậy, tiền bối dạy chí phải.
Những nơi bị đánh dấu đều đã bị đào vậy thì tìm ở những nơi chưa đánh dấu là được, trên địa đồ chỉ vẽ một phần của bí cảnh, Lâm Phong có thể thấy được ở phía tây còn rất nhiều khoảng trống.
– Tây tiến.
Ba ngày sau, bên trong một căn phòng sang trọng, Linh Mộng lạnh lùng nhìn đám huyết y nhân đang quỳ trước mặt nàng.
– Một chút tin tức cũng không tìm được?
– Thuộc hạ đã toàn lực điều tra, đám yêu nghiệt Ma Giáo hoàn toàn biến mất như chưa từng xuất hiện.
– Một đám vô tích sự, cút hết đi.
– Tuân lệnh.
Nhìn đám thuộc hạ rời đi, ngọc thủ của Linh Mộng xuất hiện một ngọn hồng hỏa, nếu đám vô dụng này không phải thuộc hạ của sư phụ thì nàng đã ném bọn chúng đi từ lâu.
– Mang tên ngốc kia đến đây.
Bây giờ tâm trạng của nàng rất không tốt, cần phải làm gì đó để giải tỏa.
Hồng y nữ tử cung kính trả lời.
– Ba ngày trước Lâm Phong đã tiến vào tiểu thiên bí cảnh.
– Hắn vào đó làm gì?
Thông thường đan sư sẽ không tiến vào bí cảnh, thế mạnh của bọn họ là luyện đan chứ không phải chiến đấu.
Linh Mộng chợt mỉm cười.
– Ngươi tưởng trốn vào bí cảnh thì ta không làm gì được sao? Ngu ngốc.
– Muh ha ha ha ha ha… lão tử đúng là thiên tài.
Lâm Phong vừa tiêu diệt xong một đầu huyền cấp Xuyên Sơn Thử sau đó lại đào được vài ngàn khối linh thạch, trong đó có đến mấy chục khối trung phẩm.
Vận khí của Lâm Phong mấy hôm nay khá tốt, mỗi ngày đều có linh thạch vào túi, ít thì vài trăm, nhiều thì cả ngàn, vừa có thể đánh quái gia tăng thực lực vừa có linh thạch dùng để tu luyện, đúng là nhất tiễn song điêu.
Trải qua một thời gian càn quét, Lâm Phong nhận ra đám yêu thú giỏi đào hang thường tích trữ linh thạch nhiều hơn, nên hắn quyết định tập trung vào đám giàu có này, kết quả là số lượng linh thạch vào túi cứ ngày càng tăng.
– Tiểu tử, dãy sơn mạch phía trước chắn ngang linh mạch, không chừng có thể đào được không ít linh thạch ở đó.
– Dãy sơn mạch đó vừa cao vừa dài, thật sự có thể đào được sao?
Lâm Phong nhìn dãy sơn mạch hùng vĩ cách đó mấy chục dặm đường, ít nhất cũng có mười mấy ngọn cự sơn nối liền nhau, muốn tìm ra chỗ đào linh thạch không phải là chuyện dễ.
– Tiểu tử ngươi lại gần thêm một chút để lão phu quan sát.
– Được rồi.
Lão đầu bát học đa tài, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, đáng tiếc lão chỉ là khí linh, nếu không thời đại này chính là sân khấu của lão rồi.
Lâm Phong đi đến gần ngọn cự sơn chợt nghe được âm thanh yêu thú gào thét cùng với linh lực dao động, chắc chắn là có tu sĩ đang giao chiến với yêu thú, hắn liền nhắm một hướng chạy tới.
Cách đó không xa, một đám đệ tử Thánh Cung đang hỗn chiến với hơn trăm đầu yêu hầu, nhìn qua thì đám yêu thú đang chiếm thượng phong.
Trong đám đệ tử Thánh Cung có hai pháp sư là nữ tu, bọn họ đứng bên trong vòng vây liên tục kích hoạt pháp chỉ, bên cạnh là một đám nam tu cầm binh khí chiến đấu.
Đám yêu hầu cũng không phải dạng vừa, mấy chục đầu đứng thành vòng tròn vây chặt đám tu sĩ, số còn lại thì lấy đá ném, đá ở khu này vừa cứng vừa to, nếu bị ném trúng chỗ yếu hại thì không chết cũng trọng thương.
– Tiểu tử, có một đám yêu hầu đang kéo tới.
– Yêu hầu ở đâu mà nhiều vậy?
Lâm Phong nhìn vài chục đầu yêu hầu đang chạy như điên tới liền bỏ đi kế hoạch ăn hôi, hắn hướng về đám tu sĩ hét lớn.
– Các vị đạo hữu chạy mau, viện binh yêu hầu sắp tới đây rồi.
Đám tu sĩ nghe Lâm Phong nói liền cảm nhận được tiếng la hét từ xa truyền đến, một tên lớn tiếng ra lệnh.
– Rút lui.
Cả đám tu sĩ hướng về phía Lâm Phong chạy đi.
– Đậu xanh, các ngươi chạy đến đây làm gì?
Lâm Phong nhìn hơn trăm đầu yêu hầu đuổi tới, thầm mắn bản thân xui xẻo, hắn lấy ra mấy viên hắc châu ném xuống đất rồi bỏ chạy, hắc châu vừa chạm đất liền nổ tung tạo thành một đám hắc vụ, thứ này có thể tạm thời vô hiệu hóa khứu giác của yêu thú từ huyền cấp trở xuống.
Nữa giờ sau, Lâm Phong dừng lại bên cạnh một con suối, cách đó không xa là đám đệ tử Thánh Cung, đám người này đuổi theo hắn suốt cả đoạn đường, làm hắn cứ tưởng là hầu yêu đuổi theo.
Một thanh niên từ bên trong đám người bước tới mỉm cười với Lâm Phong.
– Không biết vị đồng môn này xưng hô thế nào?
– Lâm Phong, nội môn đệ tử Đan Cung.
– Lâm huynh đệ, ta là Cao Dương, nội môn đệ tử Chiến Cung, vừa rồi đa tạ huynh đệ giúp đỡ.