Chương 81: Cố Sự
Lão đầu đã xem tên bên cạnh như không khí, tiếp tục câu chuyện của lão.
– Sau khi Đan Minh bại trận vẫn có một số đan sư cường đại không chịu khuất phục, mấy đại thế lực kia cũng không dám đuổi tận giết tuyệt vì bọn họ cũng cần đan sư để gia tăng thế lực, đám đan sư đó vẫn nuôi hi vọng khôi phục Đan Minh nhưng không tìm được hỏa linh mạch thích hợp, cuối cùng chỉ có thể từ bỏ ý định.
– Lão đầu, lúc nào thì cái đỉnh này mới nhập vai vậy?
– Đỉnh này là vật phẩm mà mấy lão đan sư thường dùng để cất giấu bảo vật, chỉ có người biết được phương pháp phá giải mới có thể mở ra, nếu không thì vô dụng.
– Đậu xanh, chỉ có hai dòng mà lão nói chi nhiều dữ vậy?
Theo lời của lão thì cái thạch đỉnh này là thứ phổ biến bên trong Đan Minh, nếu thạch đỉnh là của một vị trưởng lão nào đó thì Lâm Phong lời to, nếu thạch đỉnh là của một tên vô danh tiểu tốt thì hắn lỗ nặng.
Lâm Phong nhíu mày, vẻ mặt do dự.
– Nhân phẩm của lão tử dạo này không tốt lắm, có nên mua không đây?
Đúng lúc này, Lãnh Phi Dao từ bên ngoài bước vào, nhìn thấy tiểu sư đệ chăm chú quan sát cái phế đỉnh có giá 3000 trung phẩm linh thạch, nàng liền chạy tới chắn trước mặt hắn.
– Sư đệ, nhìn cái vòng này thế nào? Có đẹp không?
– Rất đẹp.
– Hì hì, ánh mắt của đệ rất tốt, đúng là có thiên phú làm đan sư.
Lâm Phong chớp mắt, sao hắn chưa bao giờ nghe lão đầu nói luyện đan có liên quan đến chuyện ánh mắt tốt hay xấu?
Lãnh Phi Dao vui vẻ kéo tay áo Lâm Phong.
– Đi thôi, chúng ta trở về.
– Nhưng đệ vẫn chưa mua được thứ gì mà.
– Vậy để ta dẫn đệ tới chỗ dược phòng mua vài gốc linh dược, ta biết có vài loại dược liệu vừa chuyển tới, chất lượng rất tốt.
Lâm Phong vẫn đứng như khúc gỗ, hắn còn đang do dự về nhân phẩm của mình, hôm nay không gặp phải yêu nữ, có lẽ nhân phẩm sẽ không tệ.
– Đệ muốn mua thứ này.
– Đệ muốn mua cái phế đỉnh này sao?
Lãnh Phi Dao vội kéo Lâm Phong qua một bên, nhỏ giọng nói.
– Ta nói cho đệ biết một bí mật, cái đỉnh đó không thể dùng để luyện đan.
– Đệ biết, bên trên có ghi.
– Hả?
Phi Dao quay lại nhìn, đúng là bên trên thạch đỉnh có ghi chú, vẻ mặt nàng mờ mịt nhìn tên sư đệ.
– Vậy đệ còn mua thứ đó làm gì?
– Đệ muốn tìm hiểu về cổ đan, nên mua về xem thử.
Lâm Phong tất nhiên sẽ không nói thật với Phi Dao, để vị sư tỷ này biết được không chừng sẽ hớt tay trên của hắn.
Nhìn cái phế đỉnh trị giá 3000 khối trung phẩm linh thạch, Lãnh Phi Dao càng nhìn càng thấy thứ này vô cùng xấu, chắc chắn không liên quan gì đến thượng cổ đan thuật.
– Có thể đệ chưa biết, hơn một nửa vật phẩm ở đây đều là phế phẩm, chỉ có một ít hàng tốt là do Vạn Bảo Các cố ý đặt vào.
– Ý của sư tỷ là bọn họ đều biết rõ về những thứ này sao?
– Phụ thân ta nói như vậy đó.
Lâm Phong cuối đầu suy nghĩ một lúc, hắn quyết định mua cái phế đỉnh này, thà mua lầm còn hơn bỏ sót.
– Đệ có cảm giác cái đỉnh này không phải vật bình thường.
– Hừ, tức chết ta mà…
Lãnh Phi Dao tức đến dặm chân, đôi gò má ửng đỏ, tâm tình tốt đẹp của nàng đều đã bay vào cái đỉnh đen thui kia.
Muốn mua vật phẩm trên tầng lầu phải dùng ngân bài thanh toán, Lâm Phong không có ngân bài đương nhiên phải nhờ Lãnh Phi Dao thanh toán giúp, hắn định dùng hai viên địa cấp yêu đan để trao đổi nhưng không ngờ vị sư tỷ này lại hào phóng trả giúp hắn 3000 khối trung phẩm linh thạch.
– Đa tạ sư tỷ, số linh thạch này đệ nhất định sẽ trả lại.
– Ngươi đi mà trả cho tỷ tỷ.
Lãnh Phi Dao để lại một câu rồi rời đi, nàng bỏ ra cả một tháng trời để luyện đan vậy mà dùng để mua một cái phế đỉnh, không tức giận không phải Phi Dao.
– Tỷ tỷ của nàng không phải là băng nữ sao?
Tuy Lâm Phong tham tài nhưng có nợ thì phải trả, thiếu ai thì trả người đó, số linh thạch này đợi một ngày đẹp trời hắn sẽ trả lại cho sư tỷ.
Trên đường trở về, Lãnh Phi Dao cắm đầu mà đi, một đường thẳng hướng Thánh Cung, không nói với tên phía sau một chữ, có lẽ nàng giận thật rồi.
Lâm Phong đi bên cạnh thỉnh thoảng đánh trống lãng, thậm chí hắn còn mang một viên địa cấp yêu đan ra thế chấp nhưng sư tỷ vẫn không để ý, lòng dạ nữ nhân không biết đâu mà dò.
Về đến Đan Cung, mỗi người đi một nơi, Lâm Phong trở lại phòng, vừa bước vào bên trong, hắn liền khóa cửa tránh để người khác làm phiền.
– Giờ thì đập đỉnh thôi.
Bên ngoài thạch đỉnh có vẻ thô sơ, khi nhìn kĩ sẽ thấy được những hình vẽ vừa giống trận văn vừa giống pháp văn nhưng chúng không liền mạch, không theo quy tắc, thứ này có nguyên lý hoạt động gần giống với Rubik, chỉ cần sắp xếp đúng theo thứ tự là có thể mở ra.
Trong số mấy chục đời chủ nhân của lão đầu, có vài vị quan hệ rất tốt với Đan Minh, hai bên thường xuyên trao đổi đan thuật nên cũng biết được quy tắc vận hành thứ này.
Lâm Phong theo lời lão di chuyển từng hoa văn bên trên thạch đỉnh, được một lúc thì lớp đá bên ngoài rơi xuống để lộ một lớp khác bên trong với đầy hoa văn bên trên.
– Tiếp tục.
Loại thạch đỉnh càng có nhiều lớp thì giá trị sẽ càng cao, Lâm Phong vừa mở xong một lớp lại có thêm một lớp nữa xuất hiện, lần này là một lớp lam thạch.
– Lam sắc là màu đại diện cho nội môn đệ tử của Đan Minh.
Lão đầu vừa nói xong thì một lớp kim thạch xuất hiện, kim quang chiếu sáng khắp căn phòng.
– Kim sắc đại diện cho chấp sự.
– Thiên linh linh, địa linh linh, nhân phẩm mau mau hiển linh.
Lâm Phong phá được lớp kim sắc thì nhìn thấy huyết quang ẩn hiện, hai mắt hắn lóe sáng, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.
– Muh ha ha ha ha ha… thời của lão tử tới rồi.
Huyết sắc chắc chắn đại diện cho cấp bật trưởng lão, cho dù bên trong thạch đỉnh chỉ là một món đồ bình thường của mấy lão đầu đó thì đối với Lâm Phong cũng là tuyệt thế bảo vật.
Lão đầu cũng động dung, nhân phẩm của tiểu tử này sao lại tự nhiên tốt như vậy.
– Tiểu tử ngươi đừng thấy hoa nở mà tưởng xuân về, phải biết một khối hạ phẩm linh thạch vào thời đó cũng là bảo vật hiếm có.
– Không thể nào.
Lâm Phong hít một hơi lấy lại bình tĩnh, nếu bên trong thạch đỉnh là một khối linh thạch thì cuộc đời thật quá tàn nhẫn với hắn.
Huyết thạch từ từ rơi ra để lộ một cái bạch sắc ngọc hạp, bên trên nắp hộp khắc hoa văn long phượng vô cùng sống động, Lâm Phong vừa nhìn thấy liền thở phào.
– Chỉ riêng thứ này đã đủ hoàn vốn, lần này chắc chắn không bị lỗ.
– Đừng vội mừng, bây giờ tiểu tử ngươi có hai sự lựa chọn.
Lão đầu chưa bao giờ bỏ qua thời cơ chơi khâm tên này.
– Thứ nhất, mang chiếc hộp này đi đấu giá, không chừng có thể thu được mấy vạn, thậm chí là mấy chục vạn trung phẩm linh thạch.
– Nhiều như vậy sao?
– Long phượng đoạt châu là ký hiệu bí truyền của Đan Minh, nếu có tên biết xem hàng thì mấy chục vạn trung phẩm linh thạch là chuyện bình thường.
Lâm Phong cẩn thận quan sát hộp ngọc trong tay, hoa văn long phượng sống động như thật, còn ẩn chứa một ít khí tức cường đại, đúng là vật bất phàm.
– Còn lựa chọn thứ hai thì sao?
– Đập hộp, một khi long phượng đoạt châu biến mất thì thứ này không đáng một xu.
– Từ từ, đợi ta suy nghĩ đã.