Chương 79: Hồi Cung
Bên trong căn phòng lộng lẫy, một nam một nữ nhìn nhau, nữ tử mỉm cười, giọng nói ngọt ngào.
– Gặp Thánh Nữ không hành lễ, có biết tội gì không?
– Trước sau cũng bị đánh, nói nhiều vô nghĩa.
Lâm Phong vừa nhìn thấy yêu nữ lấy ra một đống pháp chỉ liền giơ tay ngăn lại.
– Đợi đã, lần này chúng ta công bình quyết đấu, ta không dùng binh khí nên ngươi cũng không được dùng pháp chỉ.
– Tùy ngươi.
Linh Mộng sảng khoái đồng ý, nàng ngồi trên phượng ỷ, dựa người ra phía sau, bộ dáng không có gì là muốn đánh nhau với hắn.
– Đến đây đi.
– Khinh người quá đáng.
Yêu nữ đến thủ thế cũng không cần, đúng là khi dễ một thiên tài như Lâm Phong, sĩ khả sát bất khả nhục, hắn lập tức đạp Vân Tung Mị Ảnh áp sát đối thủ.
– ẦM…
– Ui…
Linh Mộng chỉ nhất tay, một luồng linh lực khổng lồ đánh Lâm Phong bay thẳng vào vách phòng, không có cấm chế ngăn lại thì không biết bây giờ hắn đã bay tới đâu rồi.
Lâm Phong dính trên vách phòng một lúc rồi rơi xuống nằm bẹp trên sàn, một chiêu miểu sát, hoàn toàn không có cơ hội động thủ.
– Lão đầu, giúp ta hốt cốt, đừng để thất lạc.
Lâm Phong vừa dứt lời thì nhìn thấy một đôi chân ngọc mang hồng hài bước tới trước mặt, một chân dẫm lên ngực hắn.
– Làm sao Thánh Cung lại thu nhận một tên đệ tử yếu như ngươi?
– Ngươi… tu vi của ngươi sao lại khôi phục nhanh như vậy?
Lần trước Lãnh Hàn Băng cũng bị hắc y nhân phong ấn như Linh Mộng, phải mất hơn một tháng mới có thể khôi phục, chỉ 3 ngày không gặp mà yêu nữ đã khôi phục đến đỉnh phong.
Linh Mộng nở một nụ cười thản nhiên.
– Bàn môn tà đạo sao làm khó được bản thánh nữ.
– Không phải ngươi nói cùng cấp đánh nhau một trận sao?
– Lời của đối thủ cũng tin được, nói ngươi ngốc còn không chịu thừa nhận.
– Đậu xanh.
Lâm Phong thầm mắng yêu nữ xảo nguyệt, bên dưới Thất Tinh Thành là đại thiên linh mạch, tu vi của Linh Mộng không bị phong linh áp chế, dù có dùng binh khí hay không thì hắn cũng không có cửa so với nàng.
Cổ nhân có câu, trước mặt thực lực tuyệt đối thì mọi thủ đoạn đều trở nên vô nghĩa, Lâm Phong thở dài nhìn lên trần nhà, bắt đầu nghĩ đến tương lai u ám không thấy được ánh dương của mình.
– Đây là…
Lúc này Lâm Phong mới để ý yêu nữ đang dẫm một chân lên ngực hắn, từ bên dưới nhìn lên có thể thấy được phong cảnh hữu tình mà những nơi khác không nhìn được.
Tuy yêu nữ đáng hận nhưng phải thừa nhận nàng có được một cặp chân cực phẩm, vừa thon vừa dài vừa mịn màng, không biết khi sờ vào cảm giác sẽ thế nào.
– Đau sao?
Lâm Phong chưa kịp hiểu tại sao lại có cảm giác đau nhói từ đâu truyền đến thì cơ thể của hắn đã lơ lửng giữa không trung, vẽ thành một vòng cung thật hoàn hảo bay ra khỏi căn phòng, sau đó là một pha tiếp đất bằng tất cả các bộ vị trên cơ thể.
– ẦM…
Cửa phòng đóng lại, giọng nói vô cảm của yêu nữ từ bên trong truyền ra.
– Lần sau còn nhìn nữa coi chừng ta móc cặp sắc nhãn của ngươi.
Lâm Phong dùng chút hơi tàn lết về phòng, hắn thề là chỉ vô tình dừng ánh mắt lại nơi đó, chỉ là vô tình thôi.
– Tiểu tử, thấy được gì không?
– Hừ, đừng nói với ta là lão không có nhìn á.
– Ánh mắt của lão phu chỉ nhìn xuống thiên hạ, chưa bao giờ nhìn từ dưới lên.
– Vậy thì cuộc đời của lão xem như lãng phí, hắc hắc…
Từ Thất Tinh Thành về đến Cửu Huyền Thánh Cung phải mất gần nữa tháng, với tốc độ khôi phục thương thế của Lâm Phong thì có thể phải chịu thêm vài lần tra tấn.
Đúng lúc này, Lãnh Hàn Băng không biết từ đâu xuất hiện khiến cho Linh Mộng tạm thời ném Lâm Phong qua một bên, vậy là con đường trở về Thánh Cung của hắn lại bình yên vô sự.
Trong thời gian Lâm Phong rời đi, Thánh Cung vẫn như trước, vừa về đến nơi thì hắn liền chạy tới Đan Phòng thông báo, sau đó trở lại chỗ ở của mình.
– Lâm sư đệ.
– Ai kêu ta đó, có ta đây.
Lâm Phong vừa xoay người liền muốn bỏ chạy, chẳng lẽ vận hạn của hắn vẫn chưa hết sao?
Phong Viêm bước tới vỗ vai Lâm Phong, vui vẻ chào hỏi.
– Lâm sư đệ, mấy hôm nay ta không tìm thấy đệ, còn tưởng đệ bị yêu nữ làm hại rồi.
– Chứ còn gì nữa.
Lâm Phong thầm nói, ánh mắt cẩn thận đánh giá Phong Viêm, chẳng lẽ tên này là cao nhân thích giả heo ăn thịt hổ, vừa nhìn đã biết được vận mệnh của mình.
– Phong sư huynh, tìm đệ có chuyện gì không?
– Ta có thứ này muốn cho đệ xem.
– Đệ có thể không xem được không?
Phong Viêm lắc đầu.
– Không được, nhất định phải xem qua một lần nếu không sau này đệ sẽ hối hận.
Lâm Phong nhìn Phong Viêm lấy ra một đống bản đồ, xem ra lần này đối phương quyết tâm chơi lớn, không biết lại mất bao nhiêu linh thạch đây.
– Phong sư huynh, đây là thứ gì vậy?
– Bản đồ bí cảnh, toàn bộ Thánh Cung tổng cộng có 9 cái tiểu thiên bí cảnh, tất cả chi tiết đều được ta ghi lại trong đây.
– Lợi hại vậy sao?
Nói là bản đồ nhưng nhìn giống thư tịch hơn, mỗi cái bí cảnh đều có mấy tờ ghi rõ địa hình, yêu thú, linh dược và cả những nơi có thể đào được linh thạch.
Phong Viêm nhìn bộ dáng kinh ngạc của tên sư đệ, ánh mắt ẩn hiện hưng phấn như nhìn thấy linh thạch sắp về tay.
– Lâm sư đệ, những thứ ghi bên trong tuyệt đối chính xác, chỉ cần làm theo đảm bảo sẽ đào được linh thạch.
Lâm Phong nhìn một lúc thì phát hiện một cái tiểu thiên bí cảnh đến cuối tháng sẽ mở ra, thông thường tiểu thiên bí cảnh cứ 5 tháng sẽ mở một lần, mỗi lần kéo dài một tháng, đại thiên bí cảnh thì 5 năm mở ra một lần, mỗi lần kéo dài 5 tháng.
– Phong sư huynh, có địa đồ của đại thiên bí cảnh không?
– Đệ hỏi thứ đó làm gì?
– Đệ nghe nói đại thiên bí cảnh rất rộng lớn nên muốn nhìn qua cho biết.
Phong Viêm nhíu mày, bộ dáng do dự.
– Thứ đó không phải dễ tìm.
– Thế này đi, mấy tờ địa đồ này đệ sẽ mua hết, khi nào sư huynh tìm được địa đồ của đại thiên bí cảnh thì đến chỗ của đệ, linh thạch không thành vấn đề.
– Thành giao.
Lâm Phong nhìn tên gian thương rời đi, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười đắc ý, đối với loại người này chỉ cần có đủ linh thạch là có thể giải quyết mọi chuyện.
Lão đầu nhìn mấy tấm địa đồ, giọng nói có chút kinh ngạc.
– Tiểu tử ngươi hôm nay sao chơi sang vậy? Uống lộn thuốc hả?
– Ta ở nơi này sớm muộn cũng bị yêu nữ hành hạ, không bằng trốn vào tiểu thiên bí cảnh, nếu yêu nữ kia dám đuổi theo thì ta sẽ cùng với nữ nhân đó đại chiến 3000 hiệp.
– Có lý, nhưng mà tiểu tử ngươi định trốn luôn trong bí cảnh hay sao mà mua nhiều địa đồ như vậy?
– Trường kỳ kháng chiến, không chuẩn bị lâu dài thì cầm chắc thất bại.
Lâm Phong ngẩn đầu nhìn trời, vẻ mặt cao thâm, thiên hạ rộng lớn mấy ai hiểu được nổi lòng của hắn.
Từ giờ đến cuối tháng còn hơn 10 ngày, bất cứ khi nào cũng có thể bị yêu nữ tìm đến nên không thể cứ ngồi im một chỗ chịu trận.
Trời vừa sáng, Lâm Phong đã rời phòng đi đến Chủ Cung tìm nhiệm vụ, sẵn tiện bàn giao số linh dược đã luyện chế trước đó, kết quả là hắn thu được thêm 1 vạn điểm cống hiến.
Bên trong Thánh Cung, làm nhiệm vụ chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất vẫn là tu luyện và quan hệ, tìm được một chỗ dựa ở nơi này thì nữa đời sau xem như rộng mở, tán tu như Lâm Phong một tháng kiếm được vạn điểm cống hiến đã là không tệ rồi.