Chương 73: Địa Sơn Thành
Trên đường đi, Lâm Phong đã hoàn thành luyện chế số đan dược trên Nhiệm Vụ Bảng, Âm Dương Ma Trận cũng luyện được vài cặp, Dịch Dung Đan vài bình, Loạn Hồn Tán cũng có một mớ, nhiều nhất vẫn là bạo đan có đến mười mấy viên huyền cấp, phần lớn linh thạch của hắn đều đổ vào thứ này.
Thực Cốt Pháp Tiễn thuộc về binh khí tà đạo nếu không đến lúc sống còn thì hắn sẽ không sử dụng món đồ này.
– Lão đầu, mấy thứ này tuy tốt nhưng chỉ là vật ngoài thân, thực lực bản thân vẫn là thứ quan trọng nhất, lão thấy ta nói có chuẩn không?
– Bớt nhảm, muốn gì thì nói ra.
– Tiền bối đúng là lợi hại, vừa nhìn đã rõ tâm tư của tiểu bối.
Lâm Phong theo thói quen trước vuốt đuôi ngựa lấy lòng, sau đó vào vấn đề.
– Tiền bối có thuật pháp nào lợi hại không?
– Chẳng phải tiểu tử ngươi không muốn trở thành pháp sư sao?
– Đúng là như vậy.
Nhớ tới mấy cái pháp văn kia là hắn đau đầu.
– Ta chỉ muốn học vài loại thuật pháp để phòng thân, không cần phải trở thành pháp sư.
Thông thường đan sư sẽ lựa chọn tu luyện chiến pháp để trở thành chiến, đan song tu, ít có tu sĩ trở thành pháp, đan song tu vì luyện chế pháp chỉ có độ khó không thua gì luyện chế đan dược.
Một tên pháp sư không biết luyện chế pháp chỉ thì chẳng khác gì một tên đan sư không biết luyện chế đan dược, nói ra chắc chắn sẽ bị thiên hạ chê cười.
– Tiểu tử ngươi ham học là tốt nhưng học mà không thông thì không đi xa được.
– Ta hiểu rồi.
Lâm Phong cúi đầu suy ngẫm, lời lão đầu nói chính là lời của cổ nhân, nghe theo chắc chắn không sai, trước mắt cần luyện tốt đan đạo, sau này tính tiếp.
Lão đầu im lặng một lúc rồi nói.
– Muốn học thuật pháp cũng được nhưng tiểu tử ngươi phải đạt được hai yêu cầu của lão phu.
– Tiền bối cứ nói, tiểu bối sẽ cố hết sức.
– Thứ nhất, phải đột phá tứ cấp tu sĩ, sử dụng thành thục linh lực phóng xuất. Thứ hai, phải luyện chế thành công 5 viên thượng phẩm đan dược trong một lò.
– Thành giao.
Lâm Phong gật đầu không cần suy nghĩ, đạt đến tứ cấp tu sĩ thì có thể phóng xuất linh lực, chỉ cần có đủ thời gian thì hắn sẽ thành thạo.
Yêu cầu thứ hai cũng không khó, bây giờ Lâm Phong đã luyện được một lò ngũ đan, chỉ là viên cuối cùng thường là phế đan nhưng vấn đề không nằm ở thuật luyện đan của hắn mà là linh lực không đủ dùng.
Liệt Hỏa Phần Thiên không thể so với hỏa linh thể, hỏa khí của Lâm Phong hỗn tạp hơn nên phải sử dụng nhiều linh lực hơn, từ đó dẫn đến việc không đủ linh lực để luyện ra một lò đan dược hoàn hảo.
Trong lúc Lâm Phong cùng lão đầu trò chuyện thì ở một nơi cách đó không xa, một đám hắc y nhân cũng đang bàn luận.
– Thủ lĩnh, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?
Tên thủ lĩnh nhíu mày, liên tục mấy ngày bị huyết y nhân truy sát dẫn đến đệ tử Ma Giáo tổn thất thảm trọng, nếu còn tiếp tục thì hắn cũng không gánh nổi trách nhiệm.
Một tên bên cạnh nhỏ giọng.
– Hay là chúng ta tạm thời rút lui.
– Không được, Tôn giả vẫn chưa có lệnh, chúng ta không thể rời đi.
– Nếu tiếp tục ở lại nơi này thì chúng ta sẽ bị diệt sạch.
– Các ngươi nghĩ bây giờ trở về có thể sống được sao?
Đám hắc y nhân im lặng, Ma Giáo tàn khốc như thế nào bọn họ là người hiểu rõ nhất, không hoàn thành được nhiệm vụ cũng tương đương với kháng lệnh.
Đúng lúc này, một đám hắc vụ bay đến, hóa thành một thân ảnh lơ lửng giữa không trung, đám hắc y nhân nhìn thấy liền quỳ xuống hành lễ.
– Tham kiến tôn giả.
– Chuyện của các ngươi bản tọa đã biết, tiếp tục thực hiện kế hoạch.
– Tuân lệnh.
Hắc ảnh dứt lời liền biến mất, đám hắc y nhân thở phào, tôn giả đã ra mặt thì bọn chúng không cần phải lo.
Cách đó chỉ vài trăm dặm, bên trong một căn phòng rộng lớn và sang trọng, có hai đại mỹ nhân đang đứng đối diện nhau.
Linh Mộng mỉm cười vui vẻ nhìn đối phương.
– Hàn Băng, muội đến giúp ta sao?
– Ngươi đến đây vì Ma Giáo?
– Tất nhiên, đám yêu nghiệt đó hại muội chịu nhiều đau khổ như vậy sao ta có thể dễ dàng bỏ qua, nói cho muội một tin vui, hôm qua ta vừa giết thêm vài trăm tên yêu nghiệt Ma Giáo.
Lãnh Hàn Băng vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt nhưng sâu bên trong ánh mắt thoáng hiện qua chút tiếu ý, không phải vì đám Ma Giáo kia chết bao nhiêu mà là vì lưu manh không sao.
– Ngươi phải cẩn thận, Ma Giáo có một tên rất lợi hại.
– Muội là đang lo lắng cho ta sao?
– Ta không nói giỡn, hắn thật sự rất mạnh, chỉ vài chiêu đã phong ấn được tu vi của ta.
Lần trước giao đấu bên trong Thương Vân Thành, Lãnh Hàn Băng chưa kịp động thủ đã bị đối phương đánh bại, lúc đó cả hai đều ở bên trong phong linh, tu vi ngang nhau, nàng thất bại nhanh như vậy chỉ có một lý do là thực lực hai bên chênh lệch rất lớn.
Linh Mộng vẫn mỉm cười, từ đầu đến cuối gương mặt xinh đẹp vẫn mang nụ cười yêu mị chưa từng biến đổi.
– Nam nhân thiên hạ đều là thứ vô dụng, ta không quan tâm.
– Tùy ngươi.
Thứ cần biết đã biết, lời cần nói cũng đã nói, đã đến lúc Hàn Băng phải rời đi.
– Muội cứ như vậy mà đi sao?
Linh Mộng nhìn theo bóng lưng xinh đẹp kia, ánh mắt lóe lên.
– Muội không muốn biết tin tức của tên kia?
Lãnh Hàn Băng dừng bước, giọng nói lạnh nhạt.
– Ngươi đã nói sẽ không làm hại hắn.
– Muội có biết trên đời này thứ gì không đáng tin nhất không, đó chính là lời nói của nữ nhân, nữ nhân càng xinh đẹp thì lời nói càng không đáng tin.
– Ta lại nghĩ khác ngươi, Lãnh Hàn Băng ta nói được làm được, nếu ngươi động đến hắn thì chúng ta sẽ tuyệt giao.
Lãnh Hàn Băng vừa dứt lời liền rời đi để lại Linh Mộng một mình bên trong căn phòng. Vẻ mặt của Linh Mộng lúc này đã không còn nụ cười, ngọc thủ ẩn hiện hồng hỏa, nhiệt độ căn phòng không ngừng tăng lên.
– Thứ ta muốn, không ai có thể dành được.
Vài ngày sau, Lâm Phong đã đến được Địa Sơn Thành, đây là thành trì gần nhất với Thương Vân Thành ở thời điểm hiện tại, trước kia có mấy cái thành trì gần hơn nhưng đã bị thú triều phá nát, cho nên thời gian dự tính lại phải tăng lên.
– Con dường dài vạn dặm vẫn phải bắt đầu từ một bước chân, 1 bước, 2 bước, 3 bước…
Suốt cả đoạn đường không nghe được bất kỳ một tin tức nào về Ảnh Nguyệt Đoàn làm cho tâm tình của Lâm Phong vô cùng không tốt, lão đầu nói vừa đi vừa đếm số bước chân sẽ làm cho tâm tình tốt hơn.
Sau khi rời truyền tống trận, con đường phía trước là Hoang Nguyên vô tận, Lâm Phong lấy ra tấm địa đồ vừa mua được, lần trước không có thứ này nên hắn và băng nữ phải lang thang bên trong Hoang Nguyên suốt một khoảng thời gian.
– Một tấm da thú dởm mà lấy của lão tử hơn ngàn khối linh thạch hạ phẩm, đám này hút máu kinh thật.
– Thời buổi hỗn loạn, vật giá leo thang cũng là chuyện bình thường.
Lão đầu liên tục nghe Lâm Phong than thở cũng phát chán, tiểu tử này cái gì cũng xấu nhưng được cái mỗi chỗ xấu một chút, chỉ trừ tham tài là đặc biệt nhiều.
Lâm Phong đi theo bản đồ, đường đi tới Thương Vân Thành không có nhiều yêu thú, những nơi có yêu thú đều được đánh dấu rõ ràng, hoàng cấp màu vàng, huyền cấp màu lam, địa thú và thiên thú thì không thấy đâu hết.
– Gặp được mấy tên đó mà còn sống thì phải cảm tổ tiên rồi, chỉ có tên ngốc mới đứng lại vẽ bản đồ.