Chương 70: Tỷ Muội
Lâm Phong vừa nhìn Tuệ Vân sư tỷ luyện đan vừa nghe lão đầu giải thích, mỗi khi có sai lầm thì lão lại lên tiếng nhắc nhở, tuy quá trình luyện chế đan dược chỉ diễn ra gần một canh giờ nhưng hắn đã thu được không ít lợi ích.
– Thành đan rồi.
Đan đỉnh rung lên, 5 viên huyết sắc đan dược bay ra khỏi lò, màu sắc và kích cỡ đồng nhất, đều là thượng phẩm đan dược.
– Hay…
– Sư tỷ thật lợi hại…
– Sư tỷ xinh đẹp, cho đệ vài viên đan dược có được không?
– Tên khốn này, đi chết đi.
Một đám thanh niên bu lại tiêu diệt thanh niên vừa xin xỏ, Đan Cung tuyệt đối không thể để loại tư tưởng không làm mà đòi có ăn tồn tại.
Lâm Phong nhìn mọi người tung hô sau đó lại nhìn quyển sổ ghi chép của mình, tổng cộng có 13 lỗi sai, hắn nhanh tay thu vào túi trữ vật, nếu để đám người này nhìn thấy chắc sẽ lột da hắn mất.
– Nếu để lão phu đích thân chỉ dạy thì nha đầu này luyện được 9 viên thượng phẩm đan dược là tối thiểu.
Diễn luyện kết thúc, đệ tử Đan Cung lần lượt rời đi, Lâm Phong cũng trở về phòng, trên đường đi không ngừng suy nghĩ về quá trình luyện đan của Tuệ Vân sư tỷ.
Tận mắt nhìn thấy một vị địa cấp đan sư luyện chế đan dược giúp cho Lâm Phong có thêm không ít kinh nghiệm, bên cạnh còn có lão đầu liên tục chỉ ra khuyết điểm, xem như hôm nay đi một chuyến không uổng công.
Cách đó không xa, Lãnh Phi Dao vẫn đang say mê ngắm nhìn những bộ nữ y vừa mua được, bộ nào cũng là trân phẩm, tinh xảo lộng lẫy.
Loại nữ y này là sự kết hợp hoàn hảo giữa y phục và pháp bảo, vừa có thể nâng tầm vẻ đẹp vừa có thể bảo vệ tu sĩ.
– Lần này có phải là mua hơi nhiều rồi không? Hay là mang tặng tỷ tỷ vài bộ.
Lãnh Phi Dao suy nghĩ một lúc thì lắc đầu, những thứ này là dùng linh thạch của tỷ tỷ mua, bây giờ mang đi tặng thì không thể hiện được thành ý, đợi sau này có cơ hội, nàng sẽ luyện vài lò đan dược tặng cho tỷ tỷ vậy.
Đúng lúc này cửa phòng mở ra, Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy thân ảnh từ bên ngoài bước vào liền há to mồm.
– Thật linh nghiệm.
Nàng vừa nhắc tỷ tỷ thì người đã xuất hiện, vậy mà nàng cầu nguyện yêu nữ kia gặp chuyện cả trăm lần vẫn không linh, đúng là bất công.
Lãnh Hàn Băng nhìn một đống nữ y trên giường, gương mặt xinh đẹp lạnh thêm vài phần, bao nhiêu đây nữ y có giá ít nhất vài ngàn trung phẩm linh thạch.
– Thôi xong rồi.
Lãnh Phi Dao nhanh tay lấy tấm chăn lớn che đi số nữ y, vẻ mặt ngây thơ nhìn tỷ tỷ.
– Tỷ tỷ, đã muộn thế này đến tìm muội có chuyện gì sao?
Vừa rồi Lãnh Hàn Băng nhận được tin tức tiểu muội cùng với một thanh niên xuất cung vào thành, nàng định hôm sau mới đến hỏi chuyện nhưng không hiểu sao lại không nhịn được mà chạy đến đây.
– Chuyện ta nhờ muội làm thế nào rồi?
– Chuyện gì a?
– Muội thật sự không nhớ? Có cần ta nhắc lại không?
Thôi rồi thôi rồi, nhìn vẻ mặt lạnh như băng của tỷ tỷ thì Phi Dao có thể đoán được đại nạn sắp đến rồi.
– Muội nhớ rồi, có phải là chuyện liên quan đến tên Lâm Phong kia không?
– Hắn thế nào?
– Rất tốt, dễ gần, hòa đồng lại cần cù tu luyện, là một hạt giống tốt có thể bồi dưỡng…
Lãnh Phi Dao đang ba hoa thì cảm giác nhiệt độ bên trong căn phòng giảm xuống liên tục, nàng lập tức vào vấn đề.
– Trời vừa sáng thì muội đã cùng hắn vào thành dạo vài vòng, sau đó đến Vạn Bảo Các mua ít linh dược rồi trở về.
– Thật sao?
– Thật ra thì chỉ có hắn mua linh dược, muội không mua.
Lãnh Hàn Băng đi tới bên cạnh giường, nàng kéo tấm chăn lớn qua một bên để lộ mấy bộ nữ y lộng lẫy.
– Có phải muội dùng hết linh thạch của ta để mua nữ y không?
– Không có.
– Thật là không có?
Lãnh Phi Dao nhỏ giọng trả lời.
– Muội còn chừa cho hắn 1000 khối linh thạch trung phẩm.
– Phi Dao.
Trong túi trữ vật nàng đưa cho tiểu muội có 3000 khối trung phẩm linh thạch, nha đầu này cắn hết 2000, chỉ chừa lại 1000 cho lưu manh, thật không biết ai mới là lưu manh nữa.
Lãnh Phi Dao nhìn vẻ mặt lạnh như băng của tỷ tỷ, vội cuối đầu nhận lỗi.
– Tỷ tỷ, muội biết sai rồi, hay là muội đem vài bộ nữ y tặng cho hắn có được không?
– Muội còn nói.
Mang nữ y đi tặng cho nam tử, e là trên đời này chỉ có tiểu nha đầu trước mặt này mới dám nói.
– Tỷ nhìn nè.
Phi Dao cầm lấy một bộ nữ y lên đưa cho tỷ tỷ xem.
– Thứ này là nội y, mặc vào cũng không bị ai thấy, hơn nữa còn có khả năng phòng ngự được một đòn công kích của tứ cấp tu sĩ.
– Muội cho rằng thứ này hợp với hắn sao?
– Tỷ tỷ yên tâm, nội y này có thể co dãn tùy ý, nhất định sẽ vừa.
Lãnh Hàn Băng vẫy tay, hàn khí cuốn lấy Lãnh Phi Dao làm cho tiểu muội của nàng hoàn toàn bất động, đối với nha đầu không nói lý này chỉ có thể động thủ chứ không thể động khẩu.
– Muội cứ ở đây từ từ suy nghĩ, hôm sau ta sẽ trở lại.
– Á Á… tỷ tỷ xin dừng bước, muội còn chuyện quan trọng muốn báo cáo.
– Nói.
– Hình như tên sư đệ đó đang thiếu điểm cống hiến, linh thạch đối với hắn không có nhiều tác dụng nên muội mới tạm thời mượn dùng, ngày đẹp trời nào đó sẽ trả lại, tỷ tỷ đừng đi, hu hu hu…
Nhìn hình bóng của tỷ tỷ biến mất sau cánh cửa, Lãnh Phi Dao khóc không ra nước mắt, lần này đúng là chơi dại rồi, tự nhiên đi chọc giận tỷ tỷ làm gì không biết nữa.
Cùng thời gian đó, bên trong một căn phòng to lớn, so với phòng của Lãnh Phi Dao còn sang trọng hơn, Linh Mộng nửa ngồi nửa nằm trên giường, vẻ mặt vô cảm cùng với đôi huyết ngươi tô điểm thêm vẻ đẹp yêu dị của nàng.
Ánh mắt nàng liếc nhìn cửa phòng, đôi môi đỏ mộng khẽ động.
– Vào đi.
Hai nữ tử từ bên ngoài bước vào, cung kính hành lễ.
– Tham kiến Thánh Nữ.
– Chuyện thế nào rồi?
Một trong hai nữ tử nhỏ giọng nói.
– Đã tìm thấy một nhóm người của Ma Giáo xuất hiện ở gần Thương Vân Thành, trong đó có một tên cường giả vô cùng lợi hại, ngay cả huyết y vệ cũng không phải đối thủ.
– Ta sẽ đến đó.
Nữ tử nói xong thì lui xuống, nữ tử bên cạnh tiếp lời.
– Hàn Băng sư tỷ vẫn ở trong phủ bế quan tu luyện, gần đây thường đến Đan Cung thăm Phi Dao.
– Hàn Băng đúng là tỷ tỷ tốt, ta là sư tỷ của Phi Dao cũng nên chỉ giáo muội ấy một chút.
Nhắc đến Lãnh Hàn Băng, đôi môi Linh Mộng khẽ cong lên, nữ nhân nàng nhìn trúng chắc chắn phải thuộc về nàng.
– Tên nam nhân kia thì sao?
– Lâm Phong sau khi trở thành nội môn đệ tử vẫn không có gì khác thường.
– Để ý hắn, nếu hắn dám tiếp cận Hàn Băng thì lập tức mang hắn về đây.
– Tuân lệnh.
Linh Mộng nhìn hai nữ tử rời phòng, ánh mắt lóe lên, tuy Hàn Băng không có gì khác thường nhưng nàng vẫn không yên tâm về Lâm Phong.
Nếu không phải Lãnh gia sớm đưa Lâm Phong vào Cửu Huyền Thánh Cung thì Linh Mộng đã phái huyết y vệ diệt hắn rồi.
– Nam nhân thiên hạ đều là thứ vô dụng, không đáng để ta quan tâm.
– Hắc xì…
Lâm Phong vừa luyện xong mấy bình dược tề thì cảm giác sau lưng lạnh toát, giống như bị ai đó nhìn lén.
– Lão đầu, có phải lão đang nhìn trộm ta không?
– Lão phu muốn nhìn cũng không tới lượt ngươi.