Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
theo-mo-ra-gia-pha-bat-dau-che-tao-truong-sinh-tien-toc.jpg

Theo Mở Ra Gia Phả Bắt Đầu Chế Tạo Trường Sinh Tiên Tộc

Tháng 2 10, 2026
Chương 209: Cho phép Triệu gia phụ thuộc! Chương 208: Thiên Diễn tông, món nợ này ta nhớ kỹ!
dai-hoang-cau-sinh-vat-pham-cua-ta-co-the-thang-cap

Đại Hoang Cầu Sinh, Vật Phẩm Của Ta Có Thể Thăng Cấp

Tháng mười một 6, 2025
Chương 249: Cầu sinh thất bại, đại kết cục! ! Chương 248: Sáng tạo mạo hiểm công hội
bao-cao-dieu-tra-than-minh.jpg

Báo Cáo Điều Tra Thần Minh

Tháng 1 31, 2026
Chương 349: giật mình chủng cùng Ai (2) Chương 349: giật mình chủng cùng Ai (1)
xuyen-ve-thoi-tu-duc

Xuyên Về Thời Tự Đức

Tháng mười một 13, 2025
Chương 100: Thành Tựu Đại Nam. Chương 99: Vị Thế Đại Nam.
cam-y-ve-sat-tinh-hoang-de-cau-ta-tinh-tao.jpg

Cẩm Y Vệ Sát Tinh, Hoàng Đế Cầu Ta Tỉnh Táo

Tháng mười một 24, 2025
Chương 1010: Thành tựu Tiên Đình, ta không phải Hạ Đế, ta chỉ là Diệp Bắc Huyền! (đại kết cục) Chương 1009: Thời gian ba năm! Hư không là bàn, đầy trời sao hiện!
ban-dao-tu-tien-tro-choi-thanh-su-that.jpg

Bần Đạo Tu Tiên Trò Chơi Thành Sự Thật

Tháng 1 17, 2025
Chương 441. Chương cuối, nguyên lai ta chính là cổ Chương 440. Tàng Bảo các điên cuồng tiêu phí!
Luyện Khí Mười Vạn Năm

Hồng Hoang: Ẩn Núp Vạn Cổ Bị Lộ Ánh Sáng

Tháng 1 15, 2025
Chương 1056. Đại kết cục Chương 1055. Thông Thiên giáo chủ lựa chọn
nguoi-tai-dau-la-viet-nhat-ky-nu-than-phong-ma.jpg

Người Tại Đấu La Viết Nhật Ký, Nữ Thần Phong Ma

Tháng 2 3, 2026
Chương 116: Báo thù tuyết hận cho ngươi Chương 115: Xương cốt đều mềm
  1. Thiên La
  2. Chương 66: Tỷ Muội
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 66: Tỷ Muội

Lý Tuệ Vân nhìn tiểu sư muội vẫn còn đang ngủ nướng, chỉ biết lắc đầu rời đi, Lãnh Hàn Băng đi tới bên cạnh giường, nhìn tướng ngủ không giống ai của tiểu muội, nàng lại có cảm giác hoài nghi huyết thống giữa hai người.

– Phi Dao.

– Khò… khò…

– Tuệ Vân nói không sai, nha đầu này ngày càng không ra gì.

Lãnh Hàn Băng giơ tay bóp chặt cái mũi nhỏ của Phi Dao, nàng đợi một lúc thì nhìn thấy cái miệng nhỏ của tiểu muội há ra, nàng liền bịt luôn.

– Á… LÀ AI DÁM PHÁ TA…

Tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp căn phòng, kinh động cả mấy tên đệ tử đang tu luyện, lực công kích không thua gì pháp chỉ.

Lãnh Phi Dao dụi mắt, vẻ mặt mờ màn, đến khi nhìn thấy hình bóng của nữ tử bên cạnh liền lao tới.

– Đỡ một chưởng của tiểu Phi Dao.

Phi Dao vừa xong tới thì cơ thể trở nên cứng đờ, bất động nằm trên giường, hai mắt mở to, cảm giác lạnh như băng dâng tràn làm nàng tỉnh ngủ.

Giọng nói lạnh nhạt quen thuộc truyền đến.

– Muội đúng là ngày càng không xem ai ra gì.

– Tỷ… tỷ tỷ, sao tỷ lại đến đây?

Lãnh Hàn Băng tìm một chỗ ngồi xuống, nàng rót một tách trà từ từ thưởng thức, hoàn toàn không để tâm đến những thứ xung quanh.

– Xong rồi.

Lãnh Phi Dao khóc không ra nước mắt, lần trước nàng lừa mẫu thân đi chơi bị tỷ tỷ băng phong cả canh giờ, toàn thân gần như mất cảm giác, lần này là cố ý hành hung, không biết sẽ bị phạt bao lâu đây.

– Tỷ tỷ, sao hôm nay lại đến chỗ của muội vậy? Có phải mẫu thân nhớ muội nên nhờ tỷ đến đưa muội về không? Vậy chúng ta đi mau, đừng để mẫu thân phải đợi.

– …

– Có phải tỷ muốn muội luyện đan giúp không? Muội có thể luyện ngay bây giờ.

– …

– Tỷ tỷ, muội biết lỗi rồi, tha cho muội đi, hu hu hu… lạnh quá…

Lãnh Hàn Băng lấy ra một tờ pháp chỉ đặt lên bàn, ánh mắt chăm chú nhìn pháp văn, tiểu muội của nàng là loại không đánh sẽ không biết đau, cứ để chịu khổ thêm một lúc.

Nhìn thấy tờ pháp chỉ trên bàn, Lãnh Phi Dao hoàn toàn tuyệt vọng, mỗi lần tỷ tỷ nghiên cứu pháp văn ít nhất phải mất nửa ngày mới xong.

– Tiểu Phi Dao đáng yêu đúng là mệnh khổ nên rơi vào tay tỷ tỷ hung ác, thật là bất hạnh, hức hức…

– Tỷ tỷ nhàn nhã thưởng trà, bỏ mặt tiểu muội vừa lạnh vừa đói và cái kết.

– Tỷ tỷ không còn uống trà, bây giờ đã chuyển qua nghiên cứu pháp văn, còn muội muội thì không có chuyển biến.

– Tại sao Phi Dao lại sinh sau tỷ tỷ? Chẳng lẽ mẫu thân thương tỷ tỷ hơn Phi Dao?

– Hu hu hu…

Lãnh Hàn Băng thu lại pháp văn, nàng không cách nào tập trung nghiên cứu, ánh mắt lạnh nhạt liếc nhìn tiểu muội.

– Im lặng.

– Muội không im, muội có quyền tự do ngôn luận, cho dù là tỷ tỷ cũng không được ngăn cản, ưm… ưm…

Lãnh Phi Dao cảm giác đôi môi nhỏ của nàng bị đông cứng, không cách nào phát ra âm thanh, ánh mắt to tròn rưng rưng nhìn tỷ tỷ.

Lãnh Hàn Băng lấy ra một bình đan dược ngắm nhìn, vẻ mặt lúc giận lúc vui, làm cho tiểu muội ở bên cạnh trợn tròn mắt, trong lòng Phi Dao chợt xuất hiện suy nghĩ.

– Tỷ tỷ muốn chuyển nghề làm đan sư sao? Hình như tỷ tỷ đang cười, không đúng, nhất định là ta bị hoa mắt.

Lãnh Phi Dao không nhớ lần gần nhất nhìn thấy tỷ tỷ cười là lúc nào, có lẽ đã rất lâu, tính tình của tỷ tỷ đã lạnh từ nhỏ, từ khi yêu nữ xuất thế thì tỷ tỷ gần như trở nên vô cảm, cả ngày chỉ ở trong phòng tu luyện.

Nàng nhìn tỷ tỷ không chớp mắt, đến mức quên đi cảm giác lạnh như băng bao lấy cơ thể, nửa ngày trôi qua, Lãnh Phi Dao đã bắt đầu hoài nghi nhân sinh, tỷ tỷ không chỉ cười mà còn tức giận, bộ dáng giống nàng đến bảy phần.

– Tỷ tỷ cười lên thật sự rất xinh đẹp, hèn gì yêu nữ kia cứ bám lấy không buôn.

Lãnh Phi Dao nhìn bình ngọc trên tay tỷ tỷ, bên trong có một viên đan dược màu đen, không biết là loại đan dược gì mà lại có công dụng thần kỳ như vậy, nhất định là linh đan dịu dược, thế gian hiếm có.

Một lúc sau, Lãnh Hàn Băng cẩn thận thu lại đan dược, nàng đi đến trước mặt tiểu muội, ngọc thủ bắt ấn, hàn khí dần tan biến.

Lãnh Phi Dao cảm giác cơ thể như được giải phóng, lập tức ngả xuống giường, hai mắt trợn ngược, thở không ra hơi.

– Lần trước trở về ta chưa kiểm tra tu vi của muội, xem ra vẫn không có tiến triển.

– …

– Ta nghe Tuệ Vân nói muội rất lười tu luyện có đúng không?

– …

Lãnh Hàn Băng nhìn tiểu muội vẫn đang giả chết, giọng nói lạnh thêm vài phần.

– Muốn bị phạt nữa sao?

– Không muốn a.

Lãnh Phi Dao lật người nằm sấp, nàng cố ngẩn đầu nhìn tỷ tỷ, muốn bao nhiêu ủy khuất liền có bấy nhiêu.

– Không phải muội lười biếng, lúc muội nghe tin tỷ tỷ gặp chuyện liền bỏ hết mọi thứ qua một bên để chạy đi tìm, tỷ không biết lúc đó muội lo cho tỷ như thế nào đâu.

– Ta biết muội quan tâm ta cho nên từ hôm nay ta sẽ tự mình giám sát muội, có được không?

– Không được.

Khó khăn lắm nàng mới chạy thoát được tỷ tỷ, sao có thể để bi kịch tuổi thơ tiếp diễn.

– Không phải tỷ tỷ bận nghiên cứu pháp văn sao? Muội không muốn làm phiền tỷ tỷ.

– Đối với ta thì tiểu muội quan trọng hơn pháp văn.

– Cảm động quá, hu hu…

Lãnh Hàn Băng giống như vừa nhớ ra được chuyện gì đó, thuận miệng hỏi.

– Tên kia thế nào rồi?

– Tên nào a?

– Lâm Phong, chẳng phải muội đưa hắn đi khảo thí Đan Cung sao?

Lãnh Phi Dao nghiên đầu suy nghĩ, mãi đến một lúc sau nàng mới nhớ ra.

– Thì ra là hắn, tỷ tỷ yên tâm, thiên phú đan đạo của hắn không tồi, đã được tuyển vào nội môn đệ tử, so ra cũng không bằng muội.

– Chỉ là nội môn đệ tử thôi sao?

Nàng ở Thánh Cung lâu năm, biết rõ sự chênh lệch giữa nội môn đệ tử và chân truyền đệ tử, tuy cùng là đệ tử Thánh Cung nhưng nội môn đệ tử phần lớn thời gian là tự tu, còn chân truyền đệ tử lúc nào cũng có trưởng lão bên cạnh chỉ dẫn.

Tu chân như đi ngược nước, một khi đi sai đường sẽ khó mà quay đầu, cho dù có quay lại cũng khó đuổi kịp đối thủ.

Lãnh Hàn Băng nhìn tiểu muội nhắm mắt nằm trên giường, trong đầu lóe lên một ý nghĩ.

– Nếu để Phi Dao chỉ dẫn cho hắn không chừng sẽ tốt hơn.

Đừng nhìn tiểu nha đầu lơ ngơ mà xem thường, thiên phú luyện đan của nàng được chính miệng trưởng lão khen ngợi, chẳng qua là nàng hơi lười nên không quá nổi bật.

– Phi Dao.

– Khò…

– Nếu muội còn ngủ nữa thì ta sẽ nhờ Linh Mộng đến quản muội.

– Đừng a.

Lãnh Phi Dao bật người ngồi dậy, bộ dáng hoảng sợ như vừa gặp ác mộng, vẻ mặt hoàn toàn tỉnh ngủ.

– Tỷ tỷ, bây giờ muội đi luyện đan liền.

– Ta có chuyện muốn nhờ muội giúp.

– Được, tỷ muốn luyện bao nhiêu đan dược đều được.

– Ta không cần muội luyện đan.

Lãnh Hàn Băng lấy ra một túi trữ vật đưa cho tiểu muội.

– Khi nào muội vào thành thì dẫn hắn đi theo, hắn cần thứ gì thì mua cho hắn thứ đó.

– Sao tỷ lại quan tâm tên đó như vậy?

Lãnh Phi Dao nhận lấy túi trữ vật, bên trong có ba vạn trung phẩm linh thạch, hai mắt nàng sáng lấp lánh, lập tức gật đầu.

– Tỷ tỷ yên tâm, chuyện này cứ giao cho muội.

– Nhớ không được cho ai biết, nhất là Linh Mộng.

– Muội nhớ rồi.

Lãnh Hàn Băng nói xong thì rời đi, trong đầu quanh quẩn câu nói của tiểu muội, sao nàng lại quan tâm đến lưu manh, chẳng phải lúc trước nàng luôn muốn nhìn hắn đau khổ sao?

– Có lẽ là vì hắn đã cứu ta.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-tuoi-sang-tien-phap-khiep-so-truong-tam-phong.jpg
Tám Tuổi Sáng Tiên Pháp, Khiếp Sợ Trương Tam Phong
Tháng 2 4, 2026
ta-toi-day-the-khai-than-dao.jpg
Ta Tới Đây Thế Khai Thần Đạo
Tháng 1 25, 2025
xich-long-thien-ton.jpg
Xích Long Thiên Tôn
Tháng 2 5, 2025
tien-nghich.jpg
Tiên Nghịch
Tháng 12 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP