Chương 64: Nhiệm Vụ Bảng
Linh Mộng nhìn ánh mắt thất thần của nữ tử bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch lên để lộ nụ cười yêu mị.
– Hàn Băng, từ khi muội trở về hình như đã thay đổi không ít, có phải là do tên nam nhân kia không?
– Không liên quan đến hắn.
– Hì hì… thật sao?
Lãnh Hàn Băng nửa ngồi nửa nằm trong chiến xa, đôi mắt xinh đẹp khẽ nhắm, nhìn qua như một vị tiên tử đang ngủ say, quên hết những thứ xung quanh.
Với tính tình của Linh Mộng, nàng càng nhắc đến lưu manh thì hắn càng nguy hiểm.
Sau khi nghỉ ngơi một đêm, Lâm Phong đã lấy lại được tinh thần, thể lực sung mãn. Trời vừa sáng, hắn đã chạy đi xung quanh khu vực nội môn đệ tử, làm quen được với vài tên đồng môn, trong đó có một tên đệ tử gọi là Phong Viêm, tính cách có vài phần giống với Lâm Phong.
– Lâm sư đệ vừa tới Thánh Cung có điều chưa biết, nơi này tình hình phức tạp, có một số chỗ không thể tùy tiện bước vào.
Phong Viêm vừa nói vừa lấy ra một tấm bản đồ để Lâm Phong nhìn lướt qua.
– Trên bản đồ này ta đã ghi rõ từng đường đi nước bước bên trong Thánh Cung, chỉ cần mang theo thứ này bên người, đảm bảo đệ được an toàn.
Lâm Phong nhìn bản đồ, hắn có cảm giác như đang nhìn thấy một tờ pháp chỉ, trên đó vẽ một đống pháp văn.
– Thứ này thật sự dùng được sao?
– Tất nhiên, các huynh đệ ở đây người nào cũng đã dùng qua, đều nói chất lượng rất tốt, nể tình đệ vừa đến, ta chỉ lấy đệ 10 khối trung phẩm linh thạch.
Nếu là một tên gà mờ khi nhìn thấy vẻ mặt đầy chính khí của Phong Viêm nhất định sẽ tin đến tám, chín phần, nhưng Lâm Phong là một thiên tài thông minh tuyệt đỉnh sao có thể dễ dàng bị lừa.
– Phong sư huynh, có thể cho đệ thử hàng không?
– Thử hàng? Sư đệ muốn thử thế nào?
– Cho đệ mượn tấm bản đồ của huynh một chút có được không?
– Không thành vấn đề.
Lâm Phong cầm lấy tấm bản đồ, hắn nhìn sơ qua vài lần phát hiện có một chấm đỏ ở gần nơi bọn họ đang đứng, theo lời của Phong Viêm thì những vị trí được đánh dấu màu đỏ là nơi nguy hiểm.
Lâm Phong đi thẳng đến nơi được đánh dấu, phát hiện nơi đây chỉ là một linh điền bình thường, không có gì nguy hiểm.
– Phong sư huynh, chỗ này sao huynh lại đánh dấu?
– Nhìn cho kỹ vào, ta chỉ làm một lần thôi.
Phong Viêm nhặt một khối đá nhỏ ném vào linh điền, khối đá chưa kịp rơi xuống thì đã bị phong nhận cắt nát.
– Đúng là nguy hiểm.
Thì ra nơi này có bài trận pháp phòng ngự, nếu sơ ý bước vào sẽ bị phong nhận công kích.
– Phong sư huynh đúng là thiên tài, thứ phức tạp thế này mà cũng có thể vẽ chính xác được.
– Sư đệ quá khen, không giấu gì sư đệ, bản đồ này ta chỉ còn lại vài tấm, không nhanh tay sẽ hết đó.
– Vậy đệ nhất định phải mua, chỉ là đệ không có nhiều trung phẩm linh thạch như vậy.
Lần trước Lâm Phong giao dịch với băng nữ được 10 khối trung phẩm linh thạch, sau đó hắn đã dùng hết một nửa để tu luyện, giờ chỉ còn lại một nửa.
Phong Viêm nhíu mày, nội môn đệ tử nghèo như tên này lần đầu hắn mới gặp được.
– Vậy đệ còn bao nhiêu?
– Chỉ còn 5 khối, hay là đệ dùng hạ phẩm linh thạch thay thế có được không?
– Được rồi, sư huynh biết đệ vừa tiến cung, hoàn cảnh còn khó khăn, trước tiên huynh lấy 5 khối trung phẩm linh thạch, số còn lại tạm thời để ở chỗ của đệ, sau này đến lấy.
– Vậy cũng được?
Lâm Phong không ngờ con hàng này cũng biết làm ăn, nhưng bây giờ hắn thật sự đang cần địa đồ nên đành phải chấp nhận.
Phong Viêm nhận được linh thạch liền khoác vai Lâm Phong như huynh đệ, vẻ mặt ân cần.
– Ở đây ta có một bản danh sách các nhân vật nổi tiếng bên trong Thánh Cung, nếu đệ cần thì ta chỉ lấy 5 khối trung phẩm linh thạch.
– Xem ra con hàng này muốn trấn lột lão tử đây mà, chẳng lẽ nhìn mặt lão tử dễ lừa vậy sao?
Lâm Phong buồn bực không thôi, vừa vào Thánh Cung còn chưa làm ăn được gì đã đụng phải một tên gian thương không thua gì hắn, mấy tên nổi tiếng đó sớm muộn gì cũng biết, cần gì phải mua, trung phẩm linh thạch đâu phải thứ dễ tìm.
– Đệ chợt nhớ ra còn có chuyện cần làm, hẹn gặp lại.
Phong Viêm nhìn đối phương bỏ chạy, khẽ vuốt cằm.
– Không lẽ ta đáng sợ vậy sao? Dạo này đệ tử Thánh Cung khôn hơn trước, linh thạch càng lúc càng khó kiếm a.
Lâm Phong dựa vào địa đồ tìm tới Chủ Cung, đây là nơi rộng lớn nhất bên trong Thánh Cung với đầy đủ các khu vui chơi cho đệ tử như Nhiệm Vụ Bảng, Thiên Địa Đài, Đạo Đường…
Chủ Cung lúc nào cũng đông đúc, đệ tử ra vào không ngừng, mỗi một tên đệ tử đều có phong thái hơn người, Thánh Cung đúng là nơi thiên tài hội tụ.
Ngoại hình thì khỏi bàn, nam thì anh tuấn tiêu soái, không thua gì Lâm Phong, nữ thì xinh đẹp động lòng, dáng người uyển chuyển, làm cho đám nam tu nhìn hoa cả mắt.
– Tiểu tử, đừng có đứng ngây ra đó nữa, mau đi thôi.
– Lão đầu, thấy nơi này thế nào.
– Tạm được.
– Ánh mắt lão cao như vậy cẩn thận cô độc cả đời.
Với tinh thần vui chơi không quên nhiệm vụ, trước tiên Lâm Phong đi đến Chấp Sự Đường để nhận điểm cống hiến, mỗi đệ tử vừa tiến cung đều nhận được một số điểm cống hiến nhất định, nội môn đệ tử nhận được 1 vạn điểm cống hiến, nghe thì nhiều nhưng thật ra không đáng bao nhiêu.
Mỗi điểm cống hiến có giá trị tương đương với một khối linh thạch hạ phẩm, 1 vạn điểm cống hiến cũng chỉ mua được vài gốc huyền cấp linh dược.
– Nếu có thể dùng linh thạch để đổi điểm cống hiến thì tốt quá.
Trong túi Lâm Phong vẫn còn mấy vạn hạ phẩm linh thạch, số linh thạch này đối với quá trình tu luyện của hắn đã không còn nhiều tác dụng, chủ yếu là dùng để mua tài nguyên.
Sau khi nhận đủ điểm cống hiến, Lâm Phong đi tới Nhiệm Vụ Bảng, nhìn 4 tấm bảng lớn cao gần 100 trượng, bên trên ghi đầy nhiệm vụ, hắn còn tưởng là cột chống trời
– Cao thế này thì ghi kiểu gì nhỉ?
Giọng nói khinh bỉ của lão đầu truyền đến.
– Thứ là một món pháp bảo, chỉ cần khắc chữ vào sẽ tự động hiện lên, không cần phải trèo lên ghi.
– Thật là lợi hại.
Nhiệm Vụ Bảng chia làm thiên, địa, huyền, hoàng, với tu vi của Lâm Phong thì huyền bảng là hợp với hắn nhất.
Cấp độ nhiệm vụ được dựa theo số điểm cống hiến, nhiệm vụ ở huyền bảng có số điểm cống hiến dao động từ 1000 đến 10 vạn.
Lâm Phong nhìn qua bên cạnh, phát hiện có vài ngàn tên đệ tử cũng đang tìm nhiệm vụ, Thánh Cung xây bảng nhiệm vụ lớn như vậy không phải là không có lý do.
Theo thứ tự từ dưới lên trên, độ khó của nhiệm vụ sẽ tăng dần, điểm cống hiến cũng theo đó mà tăng lên, sau khi nhìn đến mờ cả mắt thì Lâm Phong phát hiện huyền bảng này không thích hợp như hắn đã nghĩ.
Đa số nhiệm vụ trên huyền bảng là tiến vào bí cảnh, Hoang Nguyên để săn yêu thú, nhiệm vụ liên quan đến đan đạo thì chỉ có luyện đan, mà Lâm Phong chỉ luyện ra toàn phế đan.
Lâm Phong quyết định chuyển mục tiêu qua hoàng bảng, nhiệm vụ bên này dễ hơn nhưng cũng ít điểm cống hiến hơn, nhiệm vụ cao nhất chỉ có 999 điểm cống hiến.
Cuối cùng Lâm Phong quyết định chọn vài cái nhiệm vụ luyện chế dược tề, dù sao cũng không thể tay không trở về.
Lâm Phong đang định đi đến chỗ chấp sự đăng ký thì thấy gần đó có hai tấm bảng còn lớn hơn cả Nhiệm Vụ Bảng, hắn liền tiến lại nhìn thử.