Chương 57: Luyện Đan
Bên trong hang động, Lãnh Hàn Băng vừa tu luyện vừa nghiên cứu pháp văn, một khi tu vi của nàng khôi phục đến đỉnh phong thì không cần phải chờ Thánh Cung đến cứu, tên lưu manh kia cũng đừng hòng chạy thoát.
Trước mặt Lãnh Hàn Băng là một tờ địa cấp pháp chỉ, bên trên ẩn hiện tam đại pháp văn, sau vài giờ tìm hiểu vẫn không có đột phá thì nàng chuyển qua tu luyện.
Đến khi mở mắt thì nhìn thấy lưu manh đã ở bên cạnh, ánh mắt hắn đang chăm chú quan sát tờ pháp chỉ của nàng.
– Ngươi vào đây làm gì?
– Nơi này đâu phải nhà của Bạch đạo hữu, ta đi hay ở đó là chuyện của ta.
Lãnh Hàn Băng nhíu mày, nàng thu lại tờ địa cấp pháp chỉ, thứ này là của nàng, muốn thu hay mở là quyền của nàng.
Lâm Phong mỉm cười nhìn nữ tử đối diện, khoảng cách hai người chưa tới một bước chân, có thể cảm giác được hơi thở của đối phương.
– Thứ gì nên thấy ta đều thấy hết, Bạch đạo hữu có che đậy cũng vô dụng thôi.
– Ngươi… vô sỉ, hạ lưu.
Nhìn vẻ mặt tức giận của nàng, Lâm Phong lại cảm thấy hứng thú, nữ nhân này lúc nổi giận còn đáng yêu hơn bình thường.
– Tại hạ chỉ muốn nhìn pháp văn một chút, cùng lắm thì gọi là ham học hỏi, sao có thể nói là hạ lưu, vô sỉ được.
– Ngươi còn ăn nói tùy tiện thì đừng trách ta động thủ.
– Được rồi, tại hạ sẽ nói về vấn đề chính, pháp chỉ này là do Bạch đạo hữu tự luyện chế sao?
– Chuyện này không liên quan đến ngươi.
Lâm Phong đứng dậy, hai tay chắp sau lưng, vẻ mặt cao thâm, dáng vẻ có vài phần phong thái của lão đầu.
– Tại hạ thấy pháp văn này ít nhất có 3 chỗ sai nghiêm trọng, 6 chỗ sai cơ bản, 9 chỗ dư thừa và 12 chỗ không cần thiết, tại hạ đoán pháp chỉ này một khi kích hoạt chính là đồng quy vu tận, người luyện ra thứ này không phải ngu ngốc thì cũng có vấn đề, Bạch đạo hữu chắc chắn đã mua phải hàng kém chất lượng, tốt nhất không nên sử dụng.
– Ngươi…
Lãnh Hàn Băng quay mặt đi, đôi mắt ửng hồng, ngọc phong nhấp nhô theo từng hơi thở, trong lòng vừa tức giận vừa ủy khuất, pháp chỉ của nàng thật sự tệ như vậy sao?
Với trình độ tu sĩ như bây giờ thì Lãnh Hàn Băng tuyệt đối là một pháp sư thiên tài nhưng trong mắt của lão đầu thì pháp chỉ của nàng vẫn còn nhiều sơ hở, nhưng không nhiều như Lâm Phong nói.
– Lời của tiểu tử ngươi hơi lố rồi, nhìn bộ dáng của nha đầu có lẽ đã bị tổn thương không nhẹ.
– Không phải chứ?
Lâm Phong lén nhìn Lãnh Hàn Băng, thấy được khóe mắt của nàng hơi hồng lên, cho dù đứng trước thú triều thì nàng cũng không chớp mắt sao có thể vì mấy lời nói của hắn mà rơi lệ?
– Không lẽ lời nói của ta còn lợi hại hơn mấy vạn đầu yêu thú kia.
– Đối với một vị pháp sư chân chính thì mỗi tờ pháp chỉ chẳng khác gì một đứa con tinh thần, ngươi chê bai nhi tử người ta như vậy, bậc làm phụ mẫu sao có thể không đau lòng.
– Vậy sao? Theo lời của lão thì mỗi lần pháp sư giao dịch pháp chỉ chẳng phải tự tay bán đi đứa con của mình sao? Thật tàn nhẫn.
– Hài… lớn lên ngươi sẽ hiểu.
Tuy Lâm Phong không hiểu lời của lão đầu nhưng có lẽ hắn đã tổn thương lòng tự trọng của nàng, đúng là họa từ miệng mà ra.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc, hắn tiến lại bên cạnh nàng, nhỏ giọng an ủi.
– Bạch đạo hữu, chuyện xui rủi chẳng ai mong muốn, lần sau có mua pháp chỉ nhớ dẫn ta theo, đảm bảo không mua phải hàng kém chất lượng.
Lãnh Hàn Băng ngẩng đầu nhìn tên nam nhân trước mặt, không từ ngữ nào có thể diễn tả nỗi lòng của nàng lúc này, nàng chỉ muốn hỏi thương thiên, vì sao đến giờ tên này vẫn còn sống, đúng là kỳ tích.
– Cút.
– Ai rồi cũng sai lầm, nếu không thể sửa đổi thì chỉ có thể chấp nhận, đừng vì nhất thời nông nổi mà bỏ qua tương lai tươi sáng, đạo hữu có hiểu không?
Lãnh Hàn Băng lấy ra một tờ pháp chỉ, nàng vừa định kích hoạt thì lưu manh đã nhanh chân chạy mất, nói về chạy trốn thì nàng thua xa hắn.
Suốt mấy ngày tiếp theo, hai người không một ai nói câu nào, kẻ khống hỏa người luyện văn, nước sông không phạm nước giếng.
Đột nhiên Lâm Phong đứng bật dậy, xoay người về phía cửa hang, đại thủ bắt ấn, miệng niệm khẩu quyết.
– Thiên linh linh, địa linh linh, nhân phẩm mau hiển linh.
Lâm Phong niệm được một lúc thì bước vào trong hang động, hắn đi thẳng một mạch đến căn phòng bên dưới hồ nước, trước khi bước xuống, hắn còn khắc lên thành hồ một dòng chữ.
– Không phận sự cấm vào.
Lâm Phong vừa bước vào phòng liền lấy ra huyền đỉnh để trước mặt, đỉnh này là lúc hắn đến Thất Tinh Thành mua được, nếu lão đan sư không dùng kế ve sầu thoát xác thì bây giờ hắn đã có một cái địa cấp đan đỉnh rồi.
Từng gốc huyền cấp linh dược được Lâm Phong sắp xếp ngay ngắn trên bàn, hắn cẩn thận đếm lại vài lần đến khi yên tâm mới thôi.
– Lão đầu, nhìn xem có được chưa?
– Chỉ vừa bắt đầu mà tiểu tử ngươi đã khẩn trương như vậy, e là lần này khó thành.
– Lần đầu ai mà không khẩn trương.
Hôm nay là ngày Lâm Phong khai lò, lần đầu tiên lúc nào cũng là lần quan trọng nhất nên hắn phải chuẩn bị thật tốt, có một câu danh ngôn thế này, nếu để thất bại trong khâu chuẩn bị thì nên chuẩn bị cho sự thất bại.
– Tiểu tử, bắt đầu được rồi.
Lâm Phong hít sâu một hơi, bắt đầu vận Liệt Hỏa Phần Thiên, hai tay xuất hiện hai ngọn lửa, bước đầu tiên là đốt lò…
Lão đầu đứng một bên quan sát, từ đầu đến cuối đều không nói một lời, đây là phong cách của lão, phải để tiểu tử này chịu đau trước sau đó sẽ dần khôn ra.
Từng gốc linh dược được Lâm Phong cho vào lò đúng theo thứ tự đơn dược, kể cả thời gian và nhiệt độ đều giống y như công thức, mọi chuyện diễn ra có vẻ thuận lợi.
Nửa canh giờ trôi qua, toàn bộ linh dược đã hóa thành dược dịch, bây giờ chỉ cần cô đặc dung dịch thành đan dược là xong.
– Luyện…
Hỏa ảnh tan biến, Lâm Phong thu lò, vẻ mặt căng thẳng nhìn đan đỉnh trước mặt, không có hiện tượng bạo lô, chắc là thành công rồi.
Lão đầu lơ lửng bên trên đan đỉnh, khẽ gật đầu.
– Tổng cộng bốn viên đan dược, lần đầu như thế này đã là không tệ rồi.
– Thật hả?
Một lò ra được tứ đan thì có thể xem là thiên tài, Lâm Phong luyện lần đầu đã thành công thì phải gọi là thiên tài trong thiên tài.
Lâm Phong hí hửng chạy tới chỗ đan đỉnh, tay không mở lò, nhìn bốn viên đan dược bên trong đỉnh, vẻ mặt vô cùng đặc sắc.
Đan dược Lâm Phong luyện chế gọi là Tụ Linh Đan có công dụng giúp tu sĩ gia tăng khả năng hấp thu linh khí từ linh thạch, Tụ Linh Đan khi luyện thành sẽ có màu như ánh kim, nhìn vô cùng đẹp mắt, đan dược của hắn thì đen thui, còn đang bóc khói.
– Lão đầu, có loại Tụ Linh Đan nào màu đen không? Kiểu biến dị chẳng hạn.
– Có thể có, nhưng cả đời lão phu chưa từng gặp.
Lâm Phong cầm một viên đan dược lên quan sát, phải mất một lúc thì hắn mới nhìn thấy một chấm vàng nhỏ như đầu kim, điều này chứng tỏ Tụ Linh Đan thật sự có màu vàng, chỉ là độ bao phủ của chúng ít đến đáng thương.
– Lần đầu của lão tử lại đen thui thế này sao?
Lâm Phong cẩn thận thu bốn viên đan dược vào bình, tuy không dùng được nhưng có thể để lại làm kỉ niệm, khi nào vui thì lấy ra ngắm cho đỡ vui.
Lãnh Hàn Băng đang nghiên cứu pháp văn thì nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, Lâm Phong từ dưới hồ bước lên, vẻ mặt vô cảm, không biết vui buồn.
– Ngươi luyện đan thế nào rồi?
Hắn nghe nàng hỏi thì ngẩn người.
– Sao đạo hữu biết ta đi luyện đan?
– Nhìn bộ dáng khẩn trương của ngươi, ta có thể đoán được.
Khi nhìn thấy lưu manh chạy xuống dưới hồ, vẻ mặt khẩn trương của hắn khiến nàng nhớ đến lần đầu luyện pháp chỉ của mình.