Chương 186: Huyết Mạch Liễu Gia
Nhưng đó chỉ là nguyên nhân phụ thôi, sở dĩ Lâm Phong có thể dám chắc Linh Mộng không liên quan đến chuyện lần này là vì Hàn Băng.
Linh Mộng hiểu rõ vị trí của Lâm Phong trong lòng Hàn Băng quan trọng như thế nào, nếu như Linh Mộng hạ thủ với Lâm Phong thì Hàn Băng nhất định sẽ oán hận nàng suốt đời.
Sau khi bàn luận kỹ lưỡng, cả Lâm Phong và lão đầu đều quyết định loại Linh Mộng ra khỏi danh sách tình nghi.
Vị trí thứ hai là Vương Lăng, thanh niên này từng là đệ nhất thiên tài Đan Cung, thanh thế như mặt trời giữa trưa, nhưng từ lúc Lâm Phong xuất thế, đã có không ít tin đồn nói rằng thiên phú của Lâm Phong còn cao hơn cả Vương Lăng.
Sở dĩ Vương Lăng có thể đứng thứ nhất trong Thánh Cung đại hội là vì thời gian tu luyện của Lâm Phong còn ngắn, nếu như cả hai cùng lúc gia nhập Cửu Huyền Thánh Cung thì người đứng thứ nhất phải là Lâm Phong.
Ngoài chuyện lần này ra thì Vương Lăng còn là đối tượng tình nghi trong chuyện Lâm Phong bị Thiết Dực Hắc Phong tấn công lúc tham gia đại thiên bí cảnh.
Theo lời của Phi Dao sư tỷ thì túi hương lần đó là do Tuệ Vân sư tỷ luyện chế nhưng Lâm Phong và Tuệ Vân gần như không có mâu thuẫn, chưa kể hai bên còn có quan hệ hợp tác.
Nếu Tuệ Vân không phải là thủ phạm vậy thì chỉ có hai khả năng, một là nàng bao che cho thủ phạm, hai là trình độ đan đạo của thủ phạm cao hơn nàng, dù là khả năng nào thì Vương Lăng cũng nằm trong đối tượng tình nghi.
Đứng ở vị trí thứ ba trong danh sách là Ngạo Minh, theo lời của lão đầu thì tình địch này chính là tình địch lớn nhất của Lâm Phong.
Vị trí cuối cùng là Trịnh Luân, vị Thánh Tử này không có mâu thuẫn với Lâm Phong nhưng lại có mâu thuẫn với Linh Mộng.
Đệ tử Thánh Cung đều biết mối quan hệ thân thiết giữa Hàn Băng và Linh Mộng, Lâm Phong lại có quan hệ mờ ám với Hàn Băng, vậy chẳng khác nào hắn đứng về phía yêu nữ.
Tuy Lâm Phong bây giờ chỉ là một tên thiên tài mới nổi nhưng với thiên phú của hắn sớm muộn gì cũng sẽ trở thành trụ cột Đan Cung, tạo thành uy hiếp không nhỏ với Trịnh Luân.
Với thực lực và địa vị của đám nghi phạm này, đừng nói là Lâm Phong, cho dù là Phong gia cũng không dám tùy tiện động vào, tạm thời hắn chỉ có thể tùy cơ ứng biến mà thôi.
– Quân tử báo thù, mười năm chưa muội, cứ để mấy tên đó nhảy nhót một thời gian, đợi lão tử tu thành chính quả sẽ đi tìm từng tên tâm sự.
Trường Hà Thánh Cung, Liễu gia tổ địa, một đám người tụ tập bên ngoài hang động, có già có trẻ, ánh mắt bọn họ đều tập trung nhìn về phía cửa hang, vẻ mặt khẩn trương.
Một nam tử nhịn không được mà nhỏ giọng hỏi.
– Nhị trưởng lão, sau lần này lại lâu như vậy?
– Im lặng.
Ánh mắt uy nghiêm của lão đầu chỉ thoáng liếc qua đám nam tử phía sau đã làm cho cả đám hoảng sợ cuối đầu, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Lão đầu tiếp tục nhìn về phía cửa hang, tuy vẻ mặt của lão vẫn giữ được bình tĩnh nhưng trong lòng đã có chút lo lắng, lần này so với những lần trước đã trễ hơn vài giờ rồi.
Đúng lúc này, bên trong hang động xuất hiện dị biến, từng luồng hắc khí bay ra khỏi cửa hang, đám người đang đứng chờ bên ngoài chợt cảm giác huyết nhục sôi trào, phải lập tức vận công áp chế.
– Cuối cùng cũng xuất hiện.
Lão đầu vừa dứt lời, một đám nam tử, nữ tử từ bên trong hang động lần lượt bước ra, cơ thể của bọn họ đều bị hắc khí bao phủ, có tên chỉ bị phủ một phần, có tên bị phủ kín toàn thân.
Lúc này, bộ dáng uy nghiêm của Liễu Tam đã không còn, vẻ mặt lão hiện rõ kích động, giọng nói run rẩy.
– Huyết mạch thật tinh thuần.
Trong số đám người từ bên trong hang động bước ra có một nữ tử khác thường, hắc khí phủ kín cơ thể nàng lúc mạnh lúc yếu, rõ ràng là nàng vẫn chưa thể hoàn toàn khống chế được hắc khí.
Liễu Tam bước đến bên cạnh nữ tử, khí tức tôn giả trung kỳ bạo phát, đại thủ của lão đặt phía trên đỉnh đầu nữ tử, giúp nàng áp chế hắc khí.
Vài hơi thở trôi qua, lục y nữ tử đang vận công chợt mở mắt, nàng vội hành lễ với Liễu Tam.
– Đa tạ nhị trưởng lão trợ giúp.
Liễu Tam mỉm cười gật đầu, ánh mắt hài lòng nhìn đám tiểu bối trước mặt.
– Các ngươi làm rất tốt, không phụ sự kỳ vọng của lão tổ.
Đám tiểu bối đồng loạt hướng về Liễu Tam hành lễ.
– Đa tạ nhị trưởng lão đã giúp tiểu bối hộ pháp.
– Được rồi, trở về thôi.
Một canh giờ trôi qua, Liễu Tam mang theo đám tiểu bối trở về Liễu gia, đoạn đường từ tổ địa đến gia tộc chỉ kéo dài hơn 10 dặm, sở dĩ bọn họ tốn nhiều thời gian như vậy là vì xung quanh tổ địa có vài chục cái trận pháp phòng ngự, trong đó có đến năm cái thiên cấp đại trận.
Sau khi tiến vào Liễu gia, đám tiểu bối có nửa ngày để nghỉ ngơi trước khi tham gia đại tiệc chúc mừng bọn họ thành công thức tỉnh huyết mạch.
Lục y nữ tử vừa tách ra khỏi đám đông liền có một lão đầu chạy bên bên cạnh, giọng nói của lão tràn đầy quan tâm.
– Tiểu thư, mọi chuyện thế nào rồi?
– Tam thúc yên tâm, mọi chuyện rất thuận lợi.
Nữ tử mỉm cười gật đầu, lần thức tỉnh huyết mạch này còn thuận lợi hơn so với dự tính của nàng, ánh mắt lục y nữ tử chợt nhìn xung quanh, đến khi xác định không có người nào ở gần thì nhỏ giọng hỏi.
– Tam thúc, chuyện ta nhờ lão điều tra thế nào rồi?
– Tiểu thư yên tâm, lão phu đã thu thập đầy đủ những thứ người cần.
Liễu Đồng vừa nói vừa lấy ra một mảnh ngọc giản truyền tin đưa cho lục y nữ tử, bên trong là tất cả tin tức mà lão đã thu thập được từ khi tiểu thư tiến vào tổ địa.
– Lão gia và phu nhân đã cho người chuẩn bị đại tiệc chúc mừng tiểu thư…
– Ta còn phải ổn định huyết mạch, làm phiền tam thúc giúp ta chuyển lời đến phụ mẫu.
Lục y nữ tử vừa dứt lời liền hướng về phòng của nàng bước đến, Liễu Đồng chỉ có thể nhìn theo, một khi tiểu thư đã quyết định thì lão cũng không ngăn được.
Trên đường trở về phòng, trong lòng lục y nữ tử lại bắt đầu nhớ đến hình bóng của một tên nam nhân đã nhiều lần cứu nàng, cùng nàng trải qua những ngày tháng tốt đẹp ở Thương Vân.
– Không biết bây giờ chàng có nhớ đến ta không?
Nếu Lâm Phong ở đây, chỉ cần nhìn thấy bóng lưng thì hắn cũng có thể nhận ra được thân phận của lục y nữ tử, vì nàng chính là Liễu Huân Vũ mà hắn ngày đêm mong nhớ.
Đêm xuống, bên trong Liễu phủ dần trở nên náo nhiệt, đèn hoa giăng kín, đàn sáo ngân nga, gia nhân ra vào không ngừng, bên trong đại sảnh, các vị trưởng bối liên tục nói cười, không khí vô cùng náo nhiệt.
Mỗi năm một lần, Liễu gia sẽ tổ chức đại tiệc để chúc mừng tộc nhân thức tỉnh huyết mạch thành công, lần này quá trình thức tỉnh vô cùng thuận lợi, chất lượng huyết mạch so với mấy lần trước còn tốt hơn, khiến cho các vị trưởng bối trong tộc vô cùng vui mừng.
Một vị tộc lão nhìn đám tiểu bối đang tụ tập bên ngoài đại sảnh, ánh mắt ẩn hiện tiếu ý, lão khẽ ra hiệu cho vị trung niên nam tử đứng bên cạnh.
– Thời gian bái tổ sắp đến, ngươi mau dẫn đám nhóc đó đến trước Tổ Đường chờ đợi.
– Tuân lệnh.