Chương 174: Ám Toán
Hàn Băng và Phi Dao đều đã nhận được tin Lâm Phong bị bắt vì tội nhìn lén nữ đệ tử Thánh Cung, dù mọi chuyện đã được tra rõ nhưng trong lòng của Hàn Băng vẫn có cảm giác vô cùng khó chịu, nàng rất muốn đi tìm lưu manh hỏi cho ra lẽ nhưng bây giờ Lâm Phong đang chịu phạt, không ai được gặp hắn.
Vì thế mà Hàn Băng phải kiềm nén cảm xúc trong lòng, chỉ là đáng thương cho Phi Dao phải ở bên cạnh chịu trận, rõ ràng nàng đâu có làm gì sai.
– Tiểu Phong tử đáng chết, đợi đệ ra ngoài sẽ biết tay ta.
Trong lúc Phi Dao âm thầm thăm hỏi Lâm Phong thì một luồng hàn khí thổi tới, nhiệt độ bên trong căn phòng liên tục hạ xuống, tinh thần của nàng lại tập trung trên người tỷ tỷ.
Món nợ với Lâm Phong tạm thời bỏ qua một bên, trước mắt phải tìm cách trấn an tỷ tỷ để bảo vệ bản thân.
– Tiểu Phong tử đúng là không có mắt nhìn, đám nữ nhân đó thì có gì mà nhìn trộm, nhìn tỷ tỷ không phải sẽ sướng hơn sao?
Phi Dao vừa dứt lời thì cảm giác nhiệt độ bên trong căn phòng giảm không phanh.
– Tỷ tỷ đừng manh động, chẳng phải muội đang đứng về phía của tỷ sao?
Lúc này hàn khí đã tiến vào cơ thể của Phi Dao, muốn nói chuyện cũng khó.
– Tiểu Phong tử, ta muốn giết đệ.
Tuy bị phạt diện bích ba tháng nhưng không có người giám sát, Lâm Phong dùng thời gian này bế quan tu luyện, chủ yếu là học cách sử dụng Phi Vân và Dạ Ảnh.
– Lão đầu, chủ nhân của lão có bao nhiêu vị là pháp sư vậy?
– Năm người.
– Vậy có người nào sở hữu băng linh thể không?
– Một người.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, ánh mắt sáng lên.
– Vậy lão còn nhớ loại pháp văn nào lợi hại một chút không?
– Rất nhiều.
– Có thể cho ta vài cái không?
– Không.
Lão đầu trả lời rất dứt khoác, lão biết tên này lấy pháp văn để làm gì nên không thể dễ dàng đồng ý, cơ hội tốt thế này sao có thể bỏ qua được.
Lâm Phong cũng biết trên đời này không ai cho không ai thứ gì, lần này hắn phải ở kèo dưới rồi.
– Tiền bối tại thượng, có chuyện gì muốn làm thì cứ căn dặn, tiểu bối nhất định sẽ dốc hết sức mình, dù là lên núi đao hay xuống chảo dầu cũng không từ nan.
– Lão phu vừa tìm được vài nơi rất thú vị, muốn đến nhìn thử một chút.
– Có thể nói cho tiểu bối biết tiền bối muốn đến nơi nào không?
Lão đầu liên tục kể ra mấy cái địa danh, toàn là những nơi đi dễ khó về, so với mấy nơi lão nói thì núi đao biển lửa chẳng khác gì đồng bằng ao nhỏ.
– Sao hả? Tiểu tử ngươi có đi không?
– Tiền bối đã mở lời thì sao tiểu bối có thể từ chối, chỉ là tiểu bối còn một vài chuyện cần giải quyết, tiền bối có thể đợi thêm một thời gian không?
– Lão phu cũng không vội.
Ba tháng trôi qua, Lâm Phong lại được thả tự do, nhìn khung cảnh bao la bên ngoài so với vẻ u ám bên trong căn phòng, cảm giác tốt hơn rất nhiều.
– Xem ra ngoài đây vẫn tốt hơn.
– Tiểu tử cẩn thận.
– Dâm tặc, mau nộp mạng.
Lâm Phong còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nhìn thấy mấy đạo thương ảnh bay tới, hắn lập tức nhảy qua một bên tránh né, nhờ có lão đầu nhắc nhở mà thoát được một kiếp.
– ẦM…
Tuy Lâm Phong chạy được nhưng căn phòng của hắn thì không có chân để chạy, cửa phòng bị thương ảnh đâm thành nhiều mảnh, hoàn toàn vỡ nát, từ bên ngoài có thể thấy hết những thứ trong phòng.
Lâm Phong nhìn bạch y nữ tử lơ lửng trên không, vẻ mặt tức giận.
– Ngươi là ai? Sao dám phá nhà của lão tử.
– Ta là người lấy mạng ngươi, đi chết đi.
Bạch y nữ tử dứt lời, thương ảnh lần nữa xuất hiện, tốc độ so với lúc trước còn nhanh hơn, Lâm Phong lấy ra huyết đao đối chiến.
– Vân Tung Mị Ảnh.
Ngũ ảnh vừa xuất hiện liền bị thương ảnh đâm tan nát, Lâm Phong không ngờ đối phương có thể dễ dàng phá giải bộ pháp của mình, nhìn trường thương của nữ tử đâm tới, hắn chỉ có thể thi triển Thiên Lý Tùy Hành né tránh.
– Sao tốc độ của nữ nhân này lại nhanh như vậy?
– Nha đầu đó sở hữu phong linh chi thể.
– Thì ra là vậy.
Bạch y nữ tử bất ngờ xuất hiện phía trước Lâm Phong, tốc độ của nàng nhanh khủng khiếp, trường thương trong tay đâm về phía hắn, thất đạo thương ảnh hiện ra.
– Định mệnh.
Lâm Phong lập tức quay đầu bỏ chạy, một chút chiến ý cũng không còn, có thể tung ra thất đạo thương ảnh thì tu vi ít nhất phải đạt đến vương giả thất cấp, vậy mà lão đầu cũng không nói một lời.
– Lão đầu, có phải lão muốn chơi ta không?
– Tiểu tử ngươi yên tâm, nơi này là Thánh Cung, nha đầu này chắc chắn không dám hạ thủ, cùng lắm thì đánh tiểu tử ngươi một trận mà thôi.
– Lão nói cũng đúng.
Lâm Phong vừa dứt lời liền cảm giác được một đạo khí tức nguy hiểm ập đến, cơ thể hắn như sa vào bùn lầy, không cách nào di chuyển.
Giọng nói khẩn trương của lão đầu vang lên.
– Không ổn, nha đầu này muốn hạ thủ, mau dùng Hộ Thần Giáp.
Lâm Phong lập tức lấy ra mấy mảnh Hộ Thần Giáp kích hoạt, hắc quang vừa hiện ra thì thương ảnh liền đâm tới, Lâm Phong cảm giác trước ngực như bị cự chùy đập vào, cơ thể hắn bay thẳng vào bên trong căn phòng.
– ẦM… phụt…
Bạch y nữ tử nhìn tên kia vẫn còn đứng lên được, ánh mắt thoáng hiện kinh ngạc, trường thương trong tay nàng lần nữa chỉ về phía đối phương.
– Dừng tay.
Giọng nói lạnh lùng từ xa truyền đến, bạch y nữ tử hoàn toàn không để ý, trường thương vẫn tiếp tục đâm về phía Lâm Phong.
– Xem chiêu.
Lâm Phong lấy ra mấy viên huyền cấp bạo đan ném về phía bạch y nữ tử, bạo đan vừa chạm vào thương ảnh liền nổ tung.
– ẦM… ẦM… ẦM…
Bạch y nữ tử không ngờ ám khí của đối phương lại có thể phát nổ, uy lực không thua gì huyền thú tự bạo, đến khi khói bụi lắng xuống thì thân ảnh của Lâm Phong cũng biến mất.
– Phụt…
Sau khi ném ra bạo đan, Lâm Phong lập tức thi triển Thiên Lý Tùy Hành bỏ chạy, bộ dáng của hắn lúc này vô cùng chật vật, khóe miệng rỉ máu, hắn vừa bị bạch y nữ tử đả thương lại phải thi triển thuật pháp dẫn đến khí huyết công tâm.
Bạch y nữ tử còn muốn đuổi theo Lâm Phong thì một đạo lam quang bay tới, Lãnh Hàn Băng xuất hiện bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng nhìn bạch y nữ tử.
– Là ai dám động thủ bên trong Thánh Cung.
Lại có thêm mấy đạo linh quang bay tới, đều là chấp sự của Thánh Cung, bạch y nữ tử biết không còn cơ hội ra tay liền xoay người rời đi.
Lão chấp sự bước tới ngăn cản bạch y nữ tử, giọng nói nghiêm nghị.
– Phong chấp sự, lão phu cần một lời giải thích.
– Ta sẽ đến Chủ Cung chịu phạt.
Lão chấp sự nhìn bạch y nữ tử rời đi, ánh mắt dừng lại trên người Lâm Phong.
– Tiểu tử ngươi cũng theo lão phu đến Chủ Cung.
– Đệ tử tuân lệnh.
Lão chấp sự vừa rời đi, Lãnh Phi Dao không biết từ đâu chạy đến, lúc nhìn thấy bộ dáng thảm hại của Lâm Phong, trong lòng nàng vô cùng hả giận, vì cái tên này mà ba tháng nay nàng đã chịu không ít đau khổ.
– Chậc chậc… tiểu sắc tử nhà đệ không ngờ cũng có lúc thê thảm như thế này.
Lâm Phong lấy ra một viên đan dược bỏ vào miệng, cảm giác đỡ hơn một chút, hắn mỉm cười nhìn Hàn Băng.
– Đa tạ đại ân cứu mạng của sư tỷ.
Lãnh Hàn Băng nhìn lưu manh một lúc, đến khi chắc chắn hắn không có chuyện gì thì xoay người rời đi, từ đầu đến cuối không nói một câu.