Chương 172: Huyền Minh Sơn
Bên trong túi trữ vật là mảnh Hộ Thần Giáp mà Lâm Phong nằm mơ cũng muốn lấy, tuy trong lòng hắn rất vui nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ cự tuyệt.
– Thứ này đệ không thể nhận.
Lãnh Phi Dao thấy vậy liền bay tới gõ đầu Lâm Phong một cái rõ to.
– Sư đệ ngốc, tỷ tỷ tặng quà thì cứ lấy đi, từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên ta thấy tỷ tỷ tặng quà cho người ngoài đó.
– Không phải đệ không muốn lấy mà là thứ này hình như hơi ít.
– Cái gì? Đệ muốn chết có phải không? Còn chê ít nữa hả?
Phong Viêm bên cạnh cũng xen vào.
– Lâm sư đệ, ít nhiều không quan trọng, quan trọng nằm ở tấm lòng.
– Mọi người đừng hiểu lầm, Hàn Băng sư tỷ ở trong lòng đệ so với những thứ này quan trọng hơn không biết bao nhiêu lần, nếu đệ lấy những thứ này không phải đã hạ thấp sư tỷ sao?
Lãnh Hàn Băng nghe hắn nói, trong lòng dâng tràn ấm áp, đôi gò má ửng đỏ, dáng vẻ e thẹn động nhân của nàng làm cho mấy tên bên cạnh phải mở to mắt nhìn.
– Không ngờ tỷ tỷ còn có thể xinh đẹp như vậy?
– Đúng là mở rộng tầm mắt.
Vẻ mặt Lâm Phong tràn đầy đắc ý, lão bà tương lai của hắn có thể không xinh đẹp được sao?
– Nhân phẩm của tiểu tử ngươi chắc đã đạt đến thiên cấp thượng phẩm.
Ngay cả lão đầu cũng không hiểu vì sao một nha đầu tốt như Hàn Băng lại thích một tên trời ơi như Lâm Phong, chẳng lẽ hoa nhài phải cắm vào thứ kia thì mới sống được sao?
Lãnh Hàn Băng đối diện với ánh mắt của mọi người, ngoài mặt vẫn giữ bộ dáng lạnh lùng nhưng trong lòng đã bối rối, giọng nói cũng không còn lạnh như trước.
– Nếu ngươi cần thêm những thứ này có thể đến chỗ của Linh Mộng đổi lấy.
– Cái gì? Yêu nữ cũng có sao?
– Linh Mộng biết ta đang tìm những thứ này nên đã phái người trợ giúp, nhưng ta không muốn nợ ân tình của nàng.
– Vậy sư tỷ có thể trao đổi mà.
Lâm Phong nói đến trao đổi chợt nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng, hắn lấy ra mấy gốc linh dược đặt trước mặt mọi người.
– Đây là quà đệ chuẩn bị cho mọi người, đa tạ các vị sư huynh, sư tỷ trong thời qua đã chiếu cố tiểu đệ.
– Là Hỏa Vân Chi.
Phong Viêm vừa nhìn liền nhận ra hàng tốt, thứ này là một trong những bảo vật nổi danh của Cửu Huyền bí cảnh, dù có linh thạch cũng chưa chắc đã mua được.
Lãnh Phi Dao trợn mắt nhìn tên sư đệ trước mặt, cảm giác có chút không chân thật, cái tên tham tài này sao hôm nay lại hào phóng như vậy, nàng lấy ra một cái gương nhỏ, vừa chiếu vào Lâm Phong vừa hét lớn.
– Nói mau, ngươi là ai? Ngươi không phải là tiểu Phong tử đúng không? Mau hiện nguyên hình cho ta.
– Hắc hắc… đúng vậy, ta là tiểu Lâm tử, ca ca của tiểu Phong tử đây.
– Mặc kệ ngươi là ai, gốc Hỏa Vân Chi này chắc chắn là của ta.
Phi Dao nói xong liền thu một gốc Hỏa Vân Chi vào giới chỉ, Phong Viêm là người tiếp theo động thủ.
– Sư đệ đã có lòng, sư huynh cũng không khách khí.
Chỉ còn lại Tuệ Vân vẫn do dự, tuy Hỏa Vân Chi đối với nàng rất quan trọng nhưng trong lòng nàng vẫn còn áy náy chuyện của túi hương.
Lãnh Phi Dao nhìn Tuệ Vân sư tỷ vẫn chưa động thủ, nàng vội nhắc nhở.
– Tuệ Vân sư tỷ mau lấy a, cẩn thận tiểu Phong tử trở mặt đó.
– Ta…
Lâm Phong đứng bên cạnh nói thêm vào.
– Những chuyện đã qua rồi đệ sẽ không để trong lòng, không phải bây giờ đệ vẫn rất tốt sao?
Tuệ Vân do dự một lúc, cuối cùng nàng vẫn thu gốc linh dược vào giới chỉ, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Phong.
– Lần này sư tỷ nợ đệ một ân tình.
– Vậy khi nào sư tỷ có đủ linh thạch thì trả cho đệ là được.
Lãnh Phi Dao thở phào, tên này đúng là tiểu Phong tử của nàng rồi, nói chuyện nửa ngày cũng không thoát khỏi hai chữ linh thạch.
Từ ngày Lâm Phong bước vào Thánh Cung đến giờ, phần lớn thời gian đều bình yên vô sự, chưa từng có tên nào đến gây chuyện với hắn, không phải vì thiên phú của hắn lợi hại mà là vì bên cạnh hắn có những đồng bọn không thể động vào.
Tỷ muội Lãnh gia không chỉ xuất thân đại tộc mà còn có yêu nữ bảo kê, Phong Viêm xuất thân từ Phong gia, cùng là đại tộc với Lãnh gia, Tuệ Vân là đệ nhất mỹ nhân Đan Cung, cũng là đệ tử mà sư phụ yêu quý nhất, chỉ có Lâm Phong là tứ cố vô thân, một tên vô danh tiểu tốt sở hữu một chút thiên phú hơn người.
Loại người có tài mà không có thế như Lâm Phong chính là đối tượng lý tưởng nhất để các thế lực thu nạp, nếu như không biết cách ứng xử sẽ rất dễ đắt tội với người khác, thậm chí là tự rước họa vào thân.
Sau khi nói chuyện xong, Lâm Phong trở về phòng, bên cạnh hắn là gian thương, cả hai đang lên một kế hoạch vĩ đại.
– Thật sự không có chuyện gì sao?
– Sư đệ yên tâm, sư huynh có thể lấy danh dự ra đảm bảo.
Bên trong Cửu Huyền Thánh Cung có một nơi gọi là Huyền Minh Sơn, trước đây từng là một địa danh vô cùng nổi tiếng.
Mỗi đêm, từ đầu giờ tuất đến hết giờ sửu, trên đỉnh Huyền Minh Sơn sẽ xuất hiện Thiên Cực Dạ Quang, thu hút vô số đệ tử Thánh Cung đến xem, lúc đầu cao tầng Thánh Cung cũng không để ý nhưng sau đó đã xảy ra một số vấn đề.
Vì số lượng đệ tử tụ tập quá nhiều nên không thể tránh khỏi chuyện xảy ra mâu thuẫn, một số đệ tử say mê Thiên Cực Dạ Quang đến mức bỏ bê tu luyện, sau khi cao tầng Thánh Cung biết được đã hạ nghiêm lệnh, Huyền Minh Sơn trở thành cấm địa, mỗi năm chỉ mở cửa ba ngày để đệ tử tiến vào ngắm Thiên Cực Dạ Quang.
Kế hoạch của Phong Viêm là sử dụng Phi Vân và Dạ Ảnh để lén vào Huyền Minh Sơn, theo thông tin hắn tra được thì dưới chân Huyền Minh Sơn chỉ có ba vị chấp sự cùng vài chục tên đệ tử canh giữ, nhất định có thể vượt qua.
– Thiên Cực Dạ Quang thật sự huyền diệu như vậy sao?
– Có thể nói là kỳ quan dị cảnh, thế gian hiếm có.
Lâm Phong nhíu mày, nếu thật sự có mỹ cảnh như vậy thì hắn cũng muốn nhìn thử một lần cho biết.
Phong Viêm nhìn bộ dáng do dự của Lâm Phong, tiếp tục dụ dỗ.
– Huyền Minh Sơn cũng không phải là Thánh Cung trọng địa, dù có bị phát hiện thì cùng lắm cũng chỉ phạt diện bích thôi.
– Tốt, khi nào chúng ta khởi hành.
– Đêm nay đi luôn.
Đêm xuống, một bóng đen lặng lẽ lướt qua bầu trời của Cửu Huyền Thánh Cung, Lâm Phong nhìn từng nhóm đệ tử tuần tra bên dưới, trong lòng có chút lo lắng.
– Sẽ không bị phát hiện chứ?
– Chắc là không đâu.
Phong Viêm khẽ lắc đầu, ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh nhưng trong lòng cũng hồi hộp không thua gì Lâm Phong, đây là lần đầu tiên hắn phi hành bên trong Thánh Cung, hy vọng là mọi chuyện sẽ thuận lợi.
Từ chỗ Lâm Phong đến Huyền Minh Sơn chỉ đi qua vài khu vực do ngoại môn đệ tử phụ trách, chấp sự cũng ít khi tuần tra, còn có Dạ Ảnh giúp bọn họ che giấu, chỉ cần cẩn thận một chút sẽ rất khó bị phát hiện.
Lâm Phong phi hành được một lúc thì giọng nói của Phong Viêm truyền đến.
– Lâm sư đệ, phía trước chính là Huyền Minh Sơn.
Lâm Phong tìm một chỗ kín đáo trên đỉnh cự sơn đáp xuống, sau khi xác định xung quanh không có ai, hai thanh niên liếc nhìn nhau, cả hai đều thấy được sự hưng phấn trong ánh mắt của đối phương.